Vẽ tranh – Tác giả thefool
Cương thấy chị Trang nhắn kêu qua là thấy không ưa chút nào. Đàn bà phụ nữ gì mà nghĩ tới cái là bực bội, muốn dội tinh… dầu vô người chị hà…
Anh cứ cà rề… cà rề lết từ lầu xuống dưới lấy xe, đi ra cửa mà mất gần 10s của cuộc đời rồi. Nhây y như thằng Bóng (kiểu nhỏ Tuyền hay gọi). Lòng bức rức nên chả để ý cô Linh nãy giờ đang hiện hình ở đâu luôn… cứ vậy mà “ùn ùn…” qua nhà chị Trang rảnh háng…
…
Gió mát ngoài đường tát vô bản mặt của Cương bao nhiêu, thì người anh càng nóng bấy nhiêu… tại ổng có thèm để ý gì xung quanh đâu. CPU cứ load ra cả đống hình ảnh của chị Trang… lúc thì đang bắt cọp, lúc thì bị chụp ếch và Cương ngồi đằng sau để lôi cái “giá đỡ” 1 cây ngay háng mình ra mà xiên vào mông chị để dựng người dậy. Tội nghiệp người chị hậu đậu (bị thằng ku ghim lỗ hậu và chà hột đậu). Cương tí tởn dừng xe trước nhà chị thiên thần, ảnh móc điện thoại kêu chị.
“Alo… Tới rồi hả…” – Trang hỏi.
“Em đang lơ lửng ngay cửa sổ… nhìn 2 người nè… UUUUU…” – Cương nói với giọng ghê rợn.
“Tui đạp lọt lầu giờ… Đứng dưới đi… Để tui thắp cây nhang rồi cháy hết xong xuống mở… Hm hm hm…” – Trang trêu chọc.
“Ờ… Hay lắm… Ở ác với vong linh đi… Em theo ám chị hoài luôn…” – Cương hù ma.
“Xía… Cắt cho đứt luôn chứ hồi đó mà ám…” – Trang chống đỡ.
“Hoi xuống mở đi… Ở đó mà cứ…” – Cương gằn giọng.
“Ai biểu… Xớ…” – xong chị cúp máy.
Cương hậm hực vì bị thiên thần coi không ra cái ôn gì, chợt giật nảy mình khi thấy có cha nội nào chạy tay ga mà lú ra ngay bên cạnh anh. Anh trợn mắt lên mà hoảng sợ, nghĩ chắc trộm cướp gì vì ông kia chạy xe leo lề đang đứng kế bên anh. Bỗng ổng kêu:
“Em ơi… Nhích xe cho anh qua cái…” – nói giọng rất lịch sự.
Cương vừa ngơ ngác, vừa đẩy chân cho xe lùi lại. Thấy ông kia rồ ga thêm mấy bận, chỉnh mũi xe chĩa thẳng vào cửa nhà chị Trang. Rồi ổng vừa nhìn Cương, vừa lôi điện thoại ra bấm bấm, xong kê lên tai như đang gọi điện… Cương chả biết ổng là ai, do ổng đội nón bảo hiểm và đeo khẩu trang kín mít. Nhìn ổng có vẻ hơi ú ú, nhưng lùn và đi cái xe ga cao ngồng. Biết bao nhiêu dấm chấm hết… không… dấu chấm hỏi vào biểu tượng chấm tròn xoay xoay loading không hồi kết trong đầu Cương:
“Ai ta… Shipper hả… không… Có thấy mang đồ vác đạc gì đâu mà ship… Hay hàng xóm… Chắc không luôn… hàng xóm thì đứng nhà bên nó, mắc mớ gì bang ngay trước cửa nhà người ta… Hay là… ih… hông lẽ đứa cộng tác viên nào làm chung với Trang ta… Hay… trời… hông lẽ bồ khác của chỉ… Trời… Ủa… mà nếu vậy… kêu mình qua nữa chi ta… không lẽ muốn dằn mặt mình… Đâu có đâu… Chỉ dễ thương muốn sướng… ai nỡ làm vậy… có vậy là mình nghỉ chơi chỉ luôn…” – Cương tưởng tượng hằm bà lằng ở trỏng.
“Cạch cạch… écc…” – cửa kính phòng khách mở ra.
Nhìn lén qua cánh cửa ngoài, thấy Trang ngó qua, liếc lại Cương và cha nội kia. Chị từ từ bước ra mở tiếp cửa ngoài, nơi cha nội kia đang trấn ngay đó. Bỗng thấy Trang nhìn ông kia, vừa há miệng cười, vừa nói:
“Ủa anh… Bị gì mà vòng về nhà đó…”
“Bên kia nó sắp lại lịch. Mai mới đi… Mở cửa đi… mở cửa đi…” – ông kia thúc giục chị Trang.
Cương ngớ người, nhìn chị Trang. Rồi chị kêu:
“Em vô luôn đi…”
Cha nội kia quay qua nhìn Cương. Anh không biết nói gì thì ông kia:
“Ủa… Ai đây em… Bạn hả…”
“Thằng nhóc cộng tác viên bên em á… Giống bé Thi đó…” – Trang nói.
Không biết phải tả sao… chứ Cương cảm thấy có gì đó nặng nặng trong bộ đồ lòng, anh nghĩ “Trời ơi… không lẽ đúng là ổng bồ khác của chị Trang hả trời… Thấy chỉ cười nói vui vẻ với người ta như gì á…”. Tự dưng mắt anh rưng rưng kiểu tự ái, nhưng cũng phải làm cho ra lẽ chứ không tức… tức ói tinh. Anh hỏi ông kia:
“Ủa vậy… anh bạn chị Trang hả…” – giọng ảnh xìu như yếu sinh sống lý.
Ông kia kéo khẩu trang xuống mà há mỏ, đang nhìn anh thì lại quay qua nhìn Trang. Chị cười phì cái rồi:
“Bạn gì em… Chồng chị nè… Anh Vinh á…”
“U… Dạ chào anh…” – Cương lễ phép, rạp đầu khoe tóc với ông kia.
“Ờ… ờ… Thôi tránh để đi vô…” – Vinh quay lại nhìn Trang, hất mặt mấy cái ra hiệu.
Rồi trong lúc ông kia đang dắt xe, dựng chống… Trang nhìn Cương và liếc liếc ra hiệu, như ý là “coi chừng ổng… Liệu hồn…”. Dưới ánh đèn vàng của ngoài đường hắt vào, Cương chậm rãi dắt xe vô. Ảnh cứ nhìn sau lưng Vinh nhưng tâm trạng tự nhiên thấy vui hơn so với suy đoán viễn tây lúc trước. Mém nữa ghen bậy vì kiểu như biết ổng là chồng chị, đỡ hơn nếu đó là bồ nào khác nữa là “ta hận mi” à.
“Nay em phát lương tụi nó… Có con bé Thi ở trển á…” – Trang vừa soi Vinh, vừa quảng cáo cho sự hiện diện của Thi, đồng thời như viện cớ lý giải tại sao bản mặt Cương có trong nhà.
Vinh ngoảnh lại nhìn sơ Cương 1 cái, rồi quay lên phía cửa nhà mà gật gật đầu, rồi hỏi với vẻ như cho có lệ:
“Ủa rồi… Có con Thi luôn hả…”
Chị Trang gật đầu, xong lướt mắt nhìn Cương kêu:
“Vô luôn em…”
Cương gật đầu, rồi 3 người cùng đi vô nhà. Vinh dẫn đầu với kiểu tóc một mái thông dụng, xách mấy túi hay balo gì đó… còn mặt mày chưa rõ vì nhà tối thui. Hình như không ai trong nhà này thích làm cho cái phòng khách sáng lên, mà toàn tụ nhau trên lầu. Tiếp đến là chị Trang, vừa đi vừa nhìn trước, ngó sau như coi thằng Cương có đột ngột bỏ chạy mất trinh luôn không. Còn Cương ku thì lẽo đẽo theo sau chị Trang, bình thường ảnh địa mấy chỗ tròn tròn, cong cong trên cơ thể Trang, nhưng bữa nay cứ dán mắt vô ông kia, như muốn khảo sát tình hình coi ổng có “bỗng dưng muốn chém” cho Cương nó thành thể loại có thể lơ lửng trên không, và thích hửi nhang khói…
Tới chỗ cửa phòng Studio, Vinh đút… mặt vô trong nói:
“Ủa qua chơi hả em…”
“Vâng… Anh mới về á…” – Thi léo nhéo trong kia.
2 Ông bà thần đằng sau im re, Vinh không vô mà vẫn đứng ngay ngoài cửa, thò đầu vào nói:
“Ờ… Thôi anh đi tắm… thay đồ cái nha…”
“Vâng…” – Thi trong kia vọng ra.
Vinh quay đầu lại nhìn 2 người đằng sau, rồi kêu:
“Thôi anh đi vô kia chút… Mấy chị em ngồi chơi ha…”
Vinh dặn sơ sơ, xong lủi vào phòng 2 vợ chồng mà đóng cửa lại. Cương với Trang nhìn tới khi chắc chắn ông kia không còn hiện diện nữa, mới nhanh tót vào trong studio, đóng cửa lại. Chưa kịp làm gì, Cương nói:
“Trời… Chồng chị hả…”
“Cứ như bình thường đi… không sao đâu…” – Trang trấn an.
3 người nhìn nhau. Bình thường chắc cũng có nhiu bung ra hết, mà giờ có ông chồng phòng sát bên, không dám hó hé 1 tiếng. Thi hỏi:
“Sao ảnh đi đâu… về sớm vậy chị…”
“Chị có biết đâu… Nãy ổng la không có lịch nên về…” – Trang nói nhỏ.
Thi gật gật đầu, rồi mỉm mỉm nhìn Cương nói:
“Anh nữa đấy… Bữa nay phải ngoan nghe chưa… Hm hm hm…”
“Cắn em giờ…” – Cương hăm dọa, bị Thi bặm môi, trừng mắt hù lại. Anh quay qua Trang hỏi:
“Ủa mà sao… không có lịch… vậy 2 – 3 bữa rồi ổng đi đâu ha chị…” – Cương nói nhỏ để ông kia phòng kế không nghe.
Trang gãi đầu, liếc quanh phòng như tự suy diễn, rồi nói:
“Thì… thì ai biết ổng… nhìu khi qua nhà bạn bè gì đó ờ sao… Thôi kệ ổng đi… À… chờ chị chút lấy đồ cái…” – Trang vừa nói, là mở cửa, đi ra khỏi phòng để qua bên chỗ Vinh.
Chỉ còn Cương và Thi, 1 thằng ma và 1 bé thiên thần. Cương ngồi sát Thi, tranh thủ ôm vòng eo em nó. Thi lắc lắc người, xua tay anh ra rồi kêu:
“Anh đấy… Có người ở nhà á… Xê ra… nhanh…” – vừa nói vừa mỉm mỉm.
Cương nhìn em nó thấy ghét, ảnh mút “chụt” vào môi Thi cái. Mùi son môi nó thơm y như mùi son môi… làm thằng ku dựng đứng lên.
“Ấy… Anh này…” – Thi đẩy luôn người Cương ra, lông mày chau lại nhưng miệng vẫn mỉm.
Tính ra cũng biết qua đây giờ này thì cũng chỉ gom mớ polime thôi, dù cũng chả biết có tiết mục gì mà chị Trang cứ úp mở trưa giờ. Cương cười cười, nhìn vẻ xấu trai của bé Thi như đang ngắm kim cương, hột xoàn. Vậy thôi cũng vui rồi… Thi đang thẫn thờ nhìn dưới đất, quay qua thấy bản mặt Cương đang chăm chăm nhìn mình, ẻm bặm môi, giơ tay đánh vào ngực anh, dù cách nhau nửa mét, mà nói:
“Nhìn cái gì… Bộ em nay xấu lắm á…”
Cương phì hơi cái, cũng mỉm mỉm rồi:
“Xấu quá trời luôn… Tự nhiên… trên mặt dính cái gì không biết nữa…”
Thi vừa nghe xong, vội rờ rờ lên mặt ẻm, mắt đảo tứ hướng… 1 hồi sau nhìn Cương kêu:
“Dính gì… Đâu… em thấy gì đâu…”
“Dính 2 cái môi đó… Hồng hồng… nhìn muốn cắn cho miếng…” – Cương giơ 2 tay lên, mấy ngón bấu bấu vào không khí như hù dọa.
Thi bấu nguyên bàn tay vào mặt Cương, đẩy ra xa rồi “hứm…” cái. Đang tính chồm lại nhai luôn nguyên con bé… chợt:
“Ầm… cạch…” – Tiếng cửa phòng 2 vợ chồng đóng lại nhè nhẹ kèm tiếng miếng chốt cửa bật vào lỗ khóa.
Cương với Thi nhìn ra cửa phòng Studio, xong nhìn nhau. Thi để ngón trỏ tay lên môi như “suỵt”, kêu Cương im. Chị Trang mở cửa, vào lại với 2 đứa mà mặt hơi vui vui. Chị ngồi xuống nền nhà chung với 2 đứa kia, chân này đè chân kia, khép lại và cầm cái phong bì hồi trưa có đưa cho Cương coi mà đặt lên sàn nhà và nói:
“Nè… Lương 3 tụi mình đó… Hai đứa coi coi đủ hông…”
“Đủ…” – Cương nhìn Trang, xong nhìn Thi rồi lặp lại:
“Đủ đó em… Hồi trưa anh đếm rồi…” – nói giọng nhỏ nhẹ hết mức.
“Úi… Trưa anh qua đây rồi á…” – Thi ngớ mặt hỏi.
“Thì qua đếm tiền chứ làm gì…” – Cương chống chế.
Thi nheo mắt dò xét Cương, xong kêu:
“Anh nhá… Có lủm đồng nào không đấy…”
“Xía… Anh lủm em luôn chứ cần gì lủm mấy tờ nhựa… Xía…” – Cương kênh mặt, lườm Thi.
Trang vừa nghe vậy, chị cũng để tay lên miệng như “Suỵt” cho 2 đứa im. Thi lườm Cương, nhéo vô eo anh cái cho nhăn mặt. Trang to nhỏ:
“Nè… Giờ muốn chia sao…”
Thi và Cương cũng đơ mặt, vì riêng Cương lúc đồng ý làm việc với chị, anh cũng tưởng chị có sẵn định mức phát lương rồi, ai ngờ. Chờ mấy chục giây không ai nói lời nào, Trang thì cứ nhìn qua lại 2 đứa… Cương chủ động kêu:
“Chị dở ẹc… Đây để em chia…”
“Ừa… Chia đi…” – Trang.
“Anh chia sao chia á… không được là đừng trách tụi em á…” – Thi cảnh báo với cái mặt học sinh mà ngực… (tự điền vào chỗ chấm)
Cương cầm bọc tiền, lườm Thi cái, rồi ngồi sắp xếp. Sau gần 2′, ảnh kêu:
“Rồi đó… Này của chị nè…” – đưa 1 xấp dày nhất cho Trang.
“Em nè…” – đưa sấp dày nhì cho Thi.
“Rồi… này của em…” – tự lấy vài tờ còn lại.
Chưa gì hết, chị Trang lớn tiếng:
“Cái gì vậy… Sao của em có mấy tờ á…” – chau mày, nhăn mặt.
“Thì nè… Chị vẽ với lo hậu cần, nên 9tr. Thi 5… còn em 2 rưỡi. Đúng rồi…” – Cương diễn giải.
“Ơ… Sao anh lấy ít thế…” – Thi cũng bất ngờ.
“Thì anh thử việc mà… Đây được rồi…” – Cương chống chế.
“Chị…” – Thi nhăn mặt, nhìn qua Trang.
Trang nhìn Thi, rồi kêu Cương:
“Em kỳ quá nha… Nè… Một hai ba bốn… Nè… Thử thử cái đầu em… Cầm đi…” – chị rút thêm mấy tờ bên mình, đưa cho Cương.
“Hoi nha… 2 chị em vậy là em hông lấy gì luôn à… Người ta làm vì đam mê mà cứ…” – Cương đẩy tay Trang đang cầm tiền ra.
“Cái thằng này… Mê mê… quýnh cho giờ…” – Trang giơ tay lên hù đánh yêu Cương.
Cương thấy 2 chị em dữ tợn, còn khoái hơn nữa. Thiên thần mà vậy… nhìn đẹp gì đâu. Ảnh cười cười mà nói:
“Em nói thiệt á… Mốt nhiều em lấy nhiều… Mấy chị em để tiền còn mua dụng cụ, mua thuốc nữa…”
“Cái gì… Thuốc gì nữa…” – Trang hỏi với vẻ mặt bà la xác.
Cương tủm tỉm:
“Thì… thuốc này nè…” – ổng đưa 2 tay lên trước bụng ổng, diễn tả bụng bầu.
2 chị em thiên thần bặm môi, xúm lại đè cha nội Cương xuống nền mà đập bem bép, chan chát vô lưng. Trang vừa động thủ, vừa lẩm nhẩm:
“Khùng… Khùng… Bậy bạ… Chết đi… chết đi…”
Thi không quát tháo câu nào, chỉ lo tập trung thụi cho Cương ku 1 trận yêu thương. Còn ổng thì vừa bị đè, mặt áp xuống nền mà vẫn cười tươi roi rói như được mát xa, nắn khớp. Nguyên ngày cũng đi bộ trong cái mall mỏi nhừ, có mấy bàn tay sờ bóp, đập dập cũng đỡ quẻ… cộng thêm mùi hương nữ tính của 2 cô gái tỏa ra khi vận động mạnh, hửi mà Cương muốn chộp lấy 2 cặp banh tròn tưng sau đùi 2 người kia mà bú ngập mặt. Chưa kịp thực hiện ý định trong sáng ấy (vì đang mở đèn), điện thoại ai đó kêu lên. Cương vẫn thấy còn 2 bàn tay và 1 cùi chỏ đang đè lên lưng mình, thì nghe chị Trang nói:
“Alo… Tới rồi hả em… Ờ… Đợi chị xíu…”
Cương nhổm người lên, mặt đỏ gay, tính hỏi chị thì Thi kêu:
“Giao tới rồi hả chị…” – mặt ẻm cười cười.
“Uhm… Để chị xuống lấy…” – rồi chị đứng dậy.
Cương ngơ ngác nhìn 2 người, anh hỏi:
“Gì dạ chị…”
“Đặt đồ ăn… Đợi xíu chị xuống lấy lên…” – Trang trả lời.
“Đây em xuống lấy cho…” – Cương đề nghị khi mặt anh dần sáng tỏ.
“Thôi ngồi đó… Để tui xuống tui lấy… Ông lấy rồi ông trả nữa… mất công…” – Chị thừa biết ý định của Cương, nên đích thân xuống nhận hàng.
Cương bị nói trúng tim đen, anh lườm chị. Trang lườm lại xong mở cửa và ra khỏi phòng lần nữa. Đang nhìn về hướng cửa, tự dưng thấy 2 vành tai nhột nhột như có gì vân vê lên. Cương liếc nhẹ mắt qua, đầu hơi quay về sau chút thì bị mấy ngón tay Thi nhéo và giữ yên lại.
“Hm hm…” – ẻm cười sau lưng Cương thấy mà ghét.
Anh không nhịn được sự áp bức, bóc… mém lột của đứa con gái thiên thần kia… Cương thò tay ra sau, sờ trúng ngay đùi em nó qua cái quần vải ống rộng dài mà co giãn. Đùi em nó thon thả, ốp bàn tay ngang qua là muốn hết nửa chu vi. Đang nắn nắn bên đùi mềm mềm đó thì:
“Bốp…” – Thi rút tay xuống, đánh vào bàn tay hư đốn của Cương ku.
Sáng giờ anh này ảnh “tích trữ đạn dược” dữ lắm, lúc này cũng hơi bị tưng tức dưới vòi xịt nên có cảm giác liều mạng và bất chấp. Cương quỳ thẳng lên, quay người lại và bấu vào mông Thi đằng sau em. Thi trợn tròn, chưa kịp đẩy ra thì anh lại kê mỏ và mút vô 1 bên cổ em nó. Thi kiểu như không dám la lên, sợ đổ bể, nên chỉ uốn éo, quằn người nhẹ và đẩy Cương ra không hề nhẹ. Mùi em nó như mới tắm làm Cương bỏ qua mọi thứ, cứ “chụt chụt” vào làn da mát mịn của Thi. 1 tay Cương rà lên lưng Thi, sờ được dây ngực em nó nên ảnh càng nứng và nóng. Thi thều thào:
“Đừng anh… Bỏ em ra…”
Cái giọng nhỏ nhẹ, hơi trầm ấm còn làm Cương sung thêm. Tới khi:
“Cạch… cạch…” – lại là tiếng mở cửa phòng 2 vợ chồng Trang kêu lên rõ rệt.
Cương ngồi sang 1 bên, kế Thi. Bị em nó lườm và nhéo ti anh 1 cái nhói ngực. Chừa cái tội đụng chạm tới thiên thần người ta. 2 Đứa cũng ngồi im như tượng. Thằng chống tay ra sau như đi biển, con bé thì ngồi khép chân vào nhau, ẹp qua 1 bên.
“Cạch… cạch…” – tới cửa phòng studio mở ra.
Vinh thò mặt vào, thấy 2 đứa ngố đang ngồi không làm gì, ổng hỏi:
“Ủa… Chị mấy em đâu rồi…”
“Chị trang xuống lấy đồ ăn rồi anh ạ…” – Thi trả lời.
Ông không mời cũng tới gật gật, vẻ mặt cũng hơi nghiêm nghị chứ không thân thiện cho lắm. Nhất là khi ổng vừa nói xong là rút đầu ra tính đi đâu đó, thì Thi lại:
“Ơ… Anh đâu đấy… không vào ăn uống với bọn em…”
“Thôi em… Anh mới về mệt lắm… Anh vô nghỉ xíu… Mấy em ngồi chơi ha…”
Nói chung mới gặp, có biết ông này ổng sao sao đâu. Trừ việc biết ổng “bỏ vợ mê du lịch” làm chị Trang ở nhà 1 mình riết, thấy tội luôn. Bởi cũng vậy mà chị Trang bị thằng dưng nào đó vô hấp cho không còn 1 miếng vải che thân. Tội ông lớn lắm nha Vinh… Cương cũng không muốn ông kia ngồi chung bàn ăn mấy, nên nghe ổng nói đi ngủ… Cương khoái thấy bà trong bụng, nhưng bề ngoài vẫn lịch sự:
“Dạ… Vậy lát hết đồ ăn… Đừng có ra ăn thịt em nhơ…”
“Hả…” – Vinh ngơ mặt ra.
Thi “bốp” vô vai Cương cái, ẻm kêu Vinh:
“Anh kệ ông này đi… Ổng khùng lắm á…”
Vinh cười phì vài cái, lúc này mới thấy ổng có vẻ thân thiện hơn chút. Chắc nghĩ Cương bóng lộn nên khoái khoái, chảy nước đ… gì đó đó. Kiểu như cùng hệ. Nói chơi vậy chứ đừng có nghĩ xấu con người ta nha… Vinh thêm một câu:
“Khùng mà đẹp trai được rồi… Hm hm… Thôi anh vô nghỉ nha…”
“Dạ… Vâng…” – 2 đứa loi nhoi đồng thanh đáp.
Vinh đóng cửa lại rồi chắc là về phòng. Ổng cũng rảnh ghê… nãy thôi ở trỏng luôn đi, bày đặt ra nghía mặt cái cho 2 đứa kia thấy, làm ông Cương ổng mém táp được bé Thi nguyên con. Tự dưng Cương nảy ra 1 suy nghĩ:
“Ih… Có khi nào ông chồng chị Trang… ổng muốn ngắm Thi không ta…”
Nghi vậy cũng có vẻ đúng. Vì thường đàn ông con trai ai cũng vậy, thích hưởng của lạ. Nhất là khi Cương biết Thi kiểu cũng hay qua đây, cũng thân gia đình chị Trang hơn anh. “Nước gần cây… có ngày cũng thọc rễ”, câu châm ngôn hay thành ngữ gì đó của Cương hâm tự nghĩ ra. Rồi lại:
“Cạch… cạch…”
Cửa studio lại mở ra, giờ mới là chị Trang bước vô, hai tay xách 2 bị nylon mà ở trong có cả nùi hộp xốp và rau cỏ gì đó. Chị vừa thấy 2 đứa là:
“Tah tah… Hm hm hm…”
“Gì vậy chị…” – Cương hỏi.
Trang vừa nghía mấy cái bọc, vừa mô tả:
“Sò mực… tôm cua ốc… Đã hông… Hm hm hm!”
“Đu… Sao chị hay zậy… Mấy này em khoái lắm à… Hè hè hè hè…” – Cương tỏ vẻ thích thú.
“Ai cho anh ăn…” – Thi kênh mặt lên nhìn Cương, rồi nhìn Trang nói:
“Chị biết gì không… nãy anh Cương nghịch lắm ấy… Trêu em… rồi trêu anh Vinh nữa…” – Thi mách lẻo.
Trang tròn mắt nhìn Cương, chị nói:
“Hả… Vậy luôn hả…” – xong Trang lại nhìn quanh như kiếm gì đó, rồi lại hỏi:
“Ủa… Chồng chị vô đây rồi hả… Ổng đâu rồi…”
“Nãy chắc ảnh tính vào… mà cái ông này này… Ổng kêu anh Vinh ăn thịt ổng ấy…” – Thi lườm lườm Cương.
Trang quỳ xuống, chồm tới nhéo Cương cái đau điếng, chị kêu:
“Cha nội này nha… Chồng tui mà anh cũng ghẹo nữa ha…”
“Người ta thân thiện mà… tự nhiên cái quýnh à…” – mỏ Cương chu ra.
“Khỏi cho ăn…” – Trang quyết liệt mà miệng cười cười.
“Ui có gì đâu… Hông ăn được thịt chín… thì ăn thịt còn sống… Hi hi hi…” – Cương nham hiểm.
“Cái gì… Thịt gì sống…” – Trang vừa hỏi, nhưng kiểu như biết ý đồ của Cương.
Chị lại bay vào cấu nhéo, đá hit cha nội Cương y như lúc trước đó. Thi phụ họa thêm vài bạt tay. Giờ như bị dần thịt trước khi đưa lên chảo. Cương nhe răng nín nhịn, mặt ham hố thấy ớn. Rồi trận chiến giữa 2 thiên thần và 1 con ma cứng cũng tới hồi kết. 3 con người xúm nhau xuống bếp dưới trệt, soạn đồ ăn ra và lên lại lầu thưởng thức. Ăn uống, cười nói rôm rả như đám cưới. Diễn ra được hơn 30′ kể từ khi nhập tiệc thì:
“Cạch cạch…”
Tiếng cửa phòng studio lại mở ra, một cái đầu bù xù lú vô hỏi:
“Làm gì vui dữ vậy ha…”
3 người nhìn lên, thấy Vinh với vẻ mặt ngáo ngáo nhìn vào hỏi. Chị Trang liền ra miệng:
“Anh… vô ăn luôn nè…”
Vinh giờ lại lọ mọ đi vô khập khiễng dù không bị què. 3 người nhích qua, chừa chỗ cho Vinh sà xuống kế bên Trang, đối diện Cương và Thi. Ông Vinh ổng nhìn lướt qua mấy dĩa đồ ăn đang để trên nền nhà, kiểu bình dân chợ búa chứ không màu mè, rồi ổng kêu:
“Ủa… Nhậu nhẹt gì… không có 1 lon bia vậy…”
“Trời… Mấy đứa này nó có uống đâu… bia bọt chi… Anh uống hả… Uống hông em lấy…” – Trang nói.
“Ờ… ờ… Lấy bia ra uống… cho có gì đó chứ… Ngồi uống nước ngọt không…” – mặt ổng nhăn nhăn.
Chị Trang xuống bếp lấy bia, Vinh trên này hỏi chuyện hai đứa đủ thứ. Cương và Thi cũng hiểu ý nhau, nên chỉ nói là học việc rồi làm chung với Trang thôi, chứ ngu gì khai ra sự thật… hại cả đám sao. Xong Trang cũng lên với mấy chục lon bia trên tay. 4 người tiếp tục chuyện trò, ăn uống. Riêng Vinh thì cứ nốc cồn lia lịa, lâu lâu đớp vài miếng hải sản như cho có lệ. Cương thấy rõ không khí có phần không thoải mái như anh tưởng tượng so với khi biết Vinh là chồng Trang. 2 chị em kia chắc cũng cảm giác y chang, nên không dám chia sẻ, cười giỡn và kể lể thong thả như lúc chỉ có 3 người. Cương để ý, thấy Vinh vừa uống mà cứ nhìn, cứ soi vào cả con người anh.
“Có khi nào ổng đang canh chừng cho mình khỏi làm bậy không trời…” – Cương khóc thầm.
Tiệc diễn ra cũng gọi là lâu, nhìn đồng hồ cũng hơn 22h00. 3 người vẫn tỉnh táo vì chỉ nạp chất ngọt và thức ăn, còn Vinh giờ đã gục gà gục gật. Tới nỗi mặt đỏ như bị mông bà nào đè lên 2 tiếng, không cho thở. Trang nhìn ổng với vẻ ngao ngán, chị khều khều Vinh:
“Anh… anh… Xỉn hả…”
“Ơi… Xỉn gì… xỉn… Mệt… nói nói quài…” – Vinh lầy nhầy.
Trang nhìn qua 2 đứa nhỏ, cắn răng, chằng miệng ra tỏ vẻ kinh dị. Rồi chị thở dài 1 hơi. Thi kêu:
“Thôi mình dọn đi chị… Trễ rồi… em về nữa…”
“Ơi… Về về gì… Ngủ… đây đi… Nè… nè nè…” – Vinh vừa cắm mặt nhìn đất vừa nói, tay quơ quơ chỉ tùm lum.
3 người biết ông kia xỉn thiệt rồi, không nói gì thêm, mạnh ai nấy đứng dậy hùa nhau dọn dẹp, lau rửa… mặc kệ Vinh cứ lờ đờ như mấy thằng chích xì ke ngồi đó. 3 người đang dưới bếp, Cương nói:
“Thi… Về sớm đi… Để anh với chị làm cho…”
“Ờ… Về đi em… Về trễ mất công này kia nữa đó…” – Trang đốc thêm vào.
Thi nhìn qua ngó lại 2 người, rồi mỉm cái và thở 1 hơi mà nói:
“Ưm… vậy em về nhá… Phiền 2 anh chị… Hm hm…”
“Gì đâu phiền… Em về khuya nguy hiểm… còn phiền hơn á…” – Trang nói.
“Đi đi… Anh mở cửa…” – Cương vừa nói, vừa dẫn Thi ra cửa chính.
Thấy em nó về khuya, Cương vừa dắt xe em nó ra, vừa hỏi:
“Hay để anh chở về luôn… Rồi mai anh đưa xe qua cho… Mai em cũng qua anh làm đồ án mà…”
“Ấy… Tí nữa em cũng quên luôn… Mai khi nào em qua anh được…” – Thi.
“Uhm… Chắc cỡ 9 – 10h gì đó… Anh qua chở luôn… Chịu hông… Hay giờ lấy xe em chở em về luôn…” – Cương.
“Thôi anh… Em về được… Mai khi nào được… anh báo em em tự đi…” – Thi.
“Để anh chở đi mà… Nha…” – Cương năn nỉ.
“Em bảo thôi mà… Vào giúp chị Trang đi…” – Thi quả quyết.
Cương chu mỏ, nhưng cố nhéo má Thi 1 cái rồi day day. Em nó nhắm mắt chịu đựng mà không phản kháng chút nào… nhìn dễ thương hết biết. Rồi ra đường, ẻm ngồi lên xe mà dặn:
“Em về đấy… Có gì mai gọi em nhá… Nhớ nhá…” – Thi nhấn mạnh.
“Uhm. Mai có con bé Tuyền nữa… không có là… anh cho em biết… He he he…” – Cương cười gian xảo.
Thi biết ý đồ của Cương, ẻm nhéo eo Cương cái, xong rồ ga bỏ chạy. Còn quay đầu lại le lưỡi chọc quê Cương nữa. Nhỏ gì thấy ghét ghê á… Đợi đấy Cương xử sau. Anh vòng lại vào nhà, khóa cửa. Nhìn vào bếp thì không thấy chị Trang đâu nữa, nhưng lại nghe tiếng “í ới” gì đó trên lầu. Đoán có gì đó không ổn, Cương vội chạy lên. Âm thanh phát ra ngay phòng studio. Cương rón rén tới gần, mới cách cái cửa có 3m, đã nghe:
“Bỏ ra… Anh… Mấy đứa kia ở nhà mà… Bỏ ra coi…” – giọng Trang kêu lên với vẻ khó chịu.
“Ơi… Nhà nhà… Yên coi… Ứm ựm… Hm hm hm…” – tiếng Vinh nhựa nhựa, nhây nhây kiểu mấy thằng xỉn.
Rồi 2 người, chị thì cứ la ó… ông kia thì lại làm gì đó khiến Trang vậy. Cương tò mò lại gần mép cửa, hé 1 mắt vào cánh cửa đang mở hờ mà coi. Trước mắt anh, ông Vinh chổng mông về phía cửa mà đè nằm chị Trang lên tấm nệm kế bên. Còn chị thì bị đè ngửa nửa thân trên, từ hông trở xuống vẫn còn nghiêng 1 bên và đáy quần đang bị hạ bộ ông kia ép vào… Cương lúc đầu nhìn, trong lòng tức tối kiểu ghen tuông. Nhưng hơn 10s sau, tự dưng thằng ku phản xạ lại bằng cách cứng cộm trong quần, làm Cương thốn tới não. Chị Trang đang giãy giụa, mặt nhăn nhó trong khi ông kia cố tìm cách đè 1 tay chị qua bên nệm, tay kia ôm vào má Trang và cố chu cái mỏ ra tính hôn chị, nhưng Trang né lia lịa như tránh đạn trong phim Ma Trận. Chợt Trang liếc xuống cửa, thấy Cương đang nhìn lén vào. Anh vẫn tiếp tục nhìn, bỗng ông xỉn kia thấy vẻ mặt chị Trang vậy, kèm theo phản xạ im lặng không chống cự, ổng vừa tính quay lại nhìn ra cửa thì Cương kịp rút đầu ra. Anh núp bên mé tường chừng vài giây thì nghe Vinh nói:
“Nhìn gì… Hả… Em nhìn cái gì ở ngoải… Anh sao không nhìn… Hả…” – giọng vẫn nhầy nhựa.
“Anh bỏ ra coi… Sao cứ nhậu vô là vậy không hả… Bỏ ra…” – Trang gằn giọng, nói một cách cương quyết.
Hai người đó lại cứ làm gì mà rầm rầm, bịch bịch ở trỏng. Tới khi Cương nghe chị Trang:
“Ấy… Đừng… không có kéo… Bỏ ra…” – y như đang bị cưỡng hiếp thực sự.
Cương mới ló xíu mắt vào nhìn. Chị Trang bị cha kia hì hục lột áo, kéo quần ra. Chị cố giữ lại nhưng ông kia mạnh hơn, dù lùn hơn, nên chống cự không được. Trên người chị sau 1 hồi tơi tả, còn mỗi áo lót… có nhiu da thịt là lộ hết cả con. Ông kia nãy giờ thừa cơ hội Trang tập trung giữ quần, níu áo… mà ngấu nghiến môi chị, làm chị “Ứm… ứm…” kiểu muốn la nhưng không được. 2 chân chị đạp đạp, chà chà mặt nệm. Người ưỡn ẹo và cũng không để ý có thằng nhóc bên ngoài đang coi Livesex tận mắt (hoặc có thể biết nhưng kệ luôn). Sau đó, Vinh vừa chống 1 tay để đỡ thân trên không đè luôn lên Trang, miệng ổng vẫn ngoạm môi chị dù chị đang nhắm nghiền mắt như chịu trận. Ổng tranh thủ thò tay xuống, không phải để miết muối gì mép bướm hồng đang hé mở, bong bóng của Trang… mà là để tự tuột quần ổng ra… tới khi quần rời khỏi thân, Vinh cầm luôn khúc thịt cũng cỡ na ná cái của Cương, nhưng hơi cong xuống dưới mà đâm ót vào cái lỗ của vợ mình.
“Ứm…” – Trang rên lớn hơn nãy giờ.
Hai chân ông kia chen vào giữa 2 đùi chị mà cứ thốc lia lịa vào con bướm đáng thương. Không biết chị đã rỉ ra chất bôi trơn chưa, vì thấy ông kia cứ vậy mà phang luôn, không dạo đầu dạo đụ gì hết. Ổng lại rút tay lên trên mà ôm 2 bàn tay vào mặt chị để giữ lại. Ngấu nghiến điên loạn môi chị, còn khúc thịt thì cứ vậy mà đâm. Trang liên tục “Ưm… ưm… ưm…”, hai tay bấu nệm, 2 chân bị đùi ông Vinh đẩy gập lên nên chỉ còn “thả trôi theo nhịp”. Cương đứng ở ngoài không thấy rõ, cũng mỏi chân… anh ngồi chồm hổm mà con mắt nhìu chuyện vẫn ló vào thị dâm. Giờ anh mới hình dung được cảnh chị Trang sang trọng bị hiếp, nó như thế nào. Anh nghĩ “chắc mấy lần mình hiếp Trang… cũng y chang như vậy”. Nhưng lần này lại thấy cái vòi của 1 người đàn ông thụt vào cái lỗ nhạy cảm, đỏ hồng của chị một cách trực tiếp. Đã vậy thêm âm thanh bành bạch do ông kia dập mạnh quá. Cương rút đầu ra, dụi mắt như để refresh lại lens kính sinh học, xong lú đầu vô mà nhìn cận cảnh 2 vợ chồng Trang “truyền nội công” ngay cái chỗ Cương từng làm mẫu với Thi, cho Trang vẽ.
Làm như tấm nệm đó có khả năng hấp tinh. Cứ ai ngồi gần hoặc nằm lên là nổi hứng.
Ông Vinh thúc Trang mạnh tới nỗi… tấm nệm nó cà nhích, cà lết theo hướng dọc cơ thể 2 vợ chồng. Vinh vừa sung sướng với cơ thể Trang, vừa rên:
“Ơ… Anh sướng… Đã quá… em ơi…” – rồi thở phì phò như ngựa mới chạy đua.
Miệng Trang không còn bị miệng ông kia bịt nữa, nhưng chị cũng không la hét, đòi ông kia tránh ra nữa. Chắc lâu ngày, được tận hưởng cảm giác của hôn phu nên phần nào cũng phê lòi ra chứ giỡn. Có điều, Cương để ý thấy Vinh từ đầu trận tới giờ, ngoại trừ hôn môi, mút mỏ và nhét thẳng khúc thịt vô cái khe ấm áp của Trang… thì ổng không hề đụng tới một đầu ti, bầu vú, dù bằng tay hay miệng. Trong khi đó là bộ phận mà thằng đàn ông nào nhập cuộc, dù xỉn quắc cần câu, cũng không thể bỏ qua. Dạo đầu hay không thì cũng coi như không màng tới, nhìu khi xỉn mệt, chỉ cần biết thằng em ở dưới sung sướng là được chứ cần chi quan tâm người bạn tình ra sao. Cương cảm giác ức chế, muốn lao vào “bóp” phụ những chỗ cần thiết, và miết phụ những nơi cần đâm. Dù gì thì tự mình làm, vẫn hay hơn. Nhưng ai dám liều mạng cỡ đó, vậy hóa ra thành some xua. Mà cha nội Cương này không có ham mấy thể loại “chia sẻ con mồi” với thằng khác còn tỉnh kế bên… anh l&