Truyện Sex Trả nợ bằng thân xác
Cái vật dài, cứng như thanh sắt ấy đi vào trong chị nhanh, sâu như một như một mũi khoan chọc thủng ý thức cuối cùng của chị. Cái thứ 2 chạm vào môi chị, đi dần vào cuống họng chị. Sức lực yếu ớt của một người đàn bà đã hoàn toàn cạn kiệt khi 2 cơ thể tràn chề sinh dục đang thở mạnh theo từng lần nhịp. Nhưng cơ thể người đàn bà đã ngủ yên trong chị đang trỗi dậy, phản bội lại ý trí của chị, chị đang đồng tình. Sự khao khát tầm thường đang nan dần khắp tế bào chị.
Thắng – con trai chị vẫn ngồi đấy, bất động như một pho tượng. Chị không còn căm thù nó chị thương nó, xót xa cho nó hơn bao giờ hết. Từ ngày chồng chị vào vòng lao lý, khối tài sản khổng lồ bị tịch thu, các chủ nợ cũng là những con nợ khốn khổ, họ không buông tha cho mẹ con chị, vì mẹ con chị cũng là niềm hy vọng cuối cùng của cái gọi là bể khổ trầm luân này. Nó cũng thay đổi từ đấy, một đứa trẻ 18 tuồi đang sống trong nhung lụa, xung quanh chỉ có lời ca tụng và những điều đẹp đẽ nhất và một tương lại dạng ngời. Thay vào những câu nói hài hước, thông minh nó trở lên lì lợm, bất cần, thay vào 1 chuyến đi du học với tương lại rộng mở nó lao vào những cuộc chơi. Chị biết chị chị đã mất nó.
Ngày hôm nay ngày mà nó đưa 2 thằng có gương mặt của kẻ hút máu người, chúng giống nhau đến kỳ lạ, có lẽ chỉ khác ở cái đầu tóc không giống ai kia của chúng. Một thằng cạo trọc đầu chắc cũng không còn kiểu tóc nào phù hợp hơn với nó, những hình xăm trên người thằng này hở ra từ cái áo ba lỗ bó sát cho chị biết chúng thuộc loại người gì trong cái xã hội đầy những mưu toan, rình rập. Thằng còn lại trạc 40 tuổi có vẻ uy quyền, luôn ngẩng mặt, mắt nhìn xuống, hắn mặc chiếc áo sơ mi in hình chằng chịt, tóc vuốt ngược ra sau óng mượt. Tất cả chỉ nói lên một điều chúng rất vô học. Chị đang tự hỏi tại sao những con người này lại đi cùng con trai chị đến đây. Một người ít tinh tế nhất cũng biết chuyện tồi tệ sắp xẩy ra, huống gì chị là người rất thông minh và nhạy cảm.
Tên trọc đầu đưa cho chị tờ giấy, chị như không tin vào mắt mình, nét chữ của con trai chị – một tờ giấy vay nợ, số tiền bằng cả mấy năm lương của chị – công việc của một nhân viên văn phòng mà rất khó khăn chị mới xin được sau nhiều năm không đi làm. Chị không khóc được nữa vì còn đâu nước mắt, chị không đau khổ, vì nó đã vượt quá ngưỡng đau khổ của một người như chị có thể chịu đựng. Chị nhìn trân trân tờ giấy sự trống rỗng vô tận trong trái tim chị.
Tên trọc đầu lên tiếng, giọng kể cả.
– Tôi biết bà chị không thể trả cho đại ca tôi số tiền này, nhưng nếu bà chị không muốn phải đến rãnh nước, bãi rác để tìm từng mảnh xác con trai chị thì chúng tôi có cách để xóa số nợ này.
– Thế nào cũng được, tôi muốn biết các anh muốn gì?
– Trả nợ bằng thân xác của chị.
…
Một thoáng chua xót, rồi những giọt nước mắt cuối cùng sót lại đâu đó trên cơ thể xanh xao của chị cũng có cơ hội rơm rớm nốt. Chị nhìn thằng Thắng, nó đã quay đi và không nhìn chị từ lâu, vì hơn ai hết nó hiểu mục đích của cuộc gặp gỡ này. Đầu óc trống rỗng của chị còn chưa mách bảo chị phải làm gì thì 2 bàn tay thô bỉ đã túm lấy cơ thể chị. Chị vùng vẫy, nhưng sức lực của chị chẳng khác nào chiếc lá đang rơi. Sự vẫy vùng này cũng là niềm kiêu hãnh cuối cùng của một người đàn bà kiêu sa, thanh lịch.
Cái vật to và dài kia vẫn đang ra vào đều đặn trong cái lỗ nhỏ đỏ hồng tuyệt mỹ trên cơ thể chị, chị đang rướn cong lên đón nhận, cơ thể chị như có luồng điện chạy theo từng nhịp. Chất tinh khiết nhất trong chị đang tuôn trào, trơn tru, lênh láng chảy xuống cái mặt bàn cũ kỹ mà chị vừa bị túm đè xuống như một đồ vật. Cái trong miệng xinh xắn gợi cảm của chị đang cố vào sâu hơn, chị chưa ngậm cái thứ như này bao giờ, cái nước rỉ rỉ ra của nó mằn mặn, nhớt nhớt .
Trong tư thế nằm ngửa cái thứ nước ấy cứ lan dần vào cổ họng chị, chị không thấy ghê, miệng chị đang phát ra những âm thanh khe khẽ, hơi thở đứt quãng, lưỡi chị đang đá liên tục vào cái vật ấy. Bàn tay vô thức của chị đang sờ dần lên cái bìu săn chắc chạm vào cằm chị mỗi khi cái vật kia vào sâu hơn trong cổ họng chị. Chị kéo vật kia ra nhè nhàng với bàn tay của người đàn bà khao khát từ lâu, lưỡi chị bắt đầu chạm vào cái bìu và đưa đi đưa lại, tiếng giống đực thở hắt ra mỗi khi lưỡi của chị đưa một đường dài từ bìu lên tận cái đầu bóng nhẫy, lúc này chị mới nhìn kỹ cái vật ấy, nó thật to, đen đen, hơi cong xuống, vậy mà lúc trước chị vừa ngậm hét nó trong miệng. Đôi mắt to tròn của chị lúc này mới nhìn lên, cái mặt lạnh lùng lúc trước gắn mái tóc óng mượt đang đờ đẫn, phì phò. Luồng điện vẫn đang chạy dọc cơ thể chị.
Bỗng nhiên chị bị bế lên và xoay ngược lại, trong thế chổng mông ra sau, rồi tên đầu chọc túm tóc chị và đưa cái vật của hắn vào miệng chị, cái mùi tanh tanh nồng nồng từ chị tiết ra bám quanh cái vật gân guốc kia bóng láng, chị không thể nghĩ có cái nào có thể dài hơn thế và có thể xấu xí hơn thế. Cái ở dưới đã vào trong chị, nhập nhanh, mạnh, cơ thể chị giật lên từng hồi, một cảm giác để mê từ đỉnh đầu xuống gót chân, hàng triệu tế bào của chị đang hưng phấn tột độ, nước nhờn trong chị bắn tung tóe, chảy xuống đùi chị, ướt mặt bàn xung quanh đầu gối chị. Lần đầu tiên cảm giác tột cùng này đến với chị. Tên ở đằng sau giật lia lịa, từng dòng nước bắn sau vào cơ thể chị. Khi hắn rút ra thứ chất nhầy nhầy của hắn chảy theo ra từ cái lỗ đỏ hồng vẫn còn chưa khít lại của chị. Tên còn lại bóp chặt đầu chị kéo vào đẩy ra liên hồi, một lúc sau hắn hướng dẫn chị nằm ngửa ra và trèo lên người chị, hắn tiến sát vào mặt chị, chìa ra, chị ngậm, lưỡi của chị đưa đi đưa lại liên tục, bất chợt đầu chị bị kéo mạnh lên, ấn sát mặt chị vào, thứ nước nhờn ấy phụt mạnh vào miệng chị, chảy sâu qua cổ họng chị, chị cố đẩy hắn ra, nhè phần còn lại trong miệng mà chị đã kịp ngăn lại không nuốt hết.
Tên có mái tóc óng mượt bây giờ mới lên tiếng.
– Con em nợ anh rất nhiều, em biết hình thức trả nợ rồi đấy. Em cứ ngoan ngoãn anh sẽ không để mẹ con em thiệt.
Hắn vất lại trên bàn 2 tờ tiền rồi nhanh chóng bước ra khỏi cửa, không quên ném ánh mắt khinh bỉ về phía thằng Thắng, tên trọc đầu vội vã đi theo sau.
Dung nằm trên chiếc bàn cũ kỹ ấy nhìn trân trân lên trần nhà, chị biết chị không thể chống lại số phận, chị phải chấp nhận nó. Cuộc sống đã ban tặng cho chị những thứ xa xỉ nhất, tốt đẹp nhất và giờ đây nó lại đẩy chị xuống tận đáy bùn tăm tối. Chị đã biết chị sẽ phải làm gì. Chị đứng dậy nhặt những mảnh quần áo vương vãi đi qua mặt Thắng như thể Thắng không tồn tại. Thắng nhìn theo mẹ, định nói một điều gì đấy nhưng đôi môi cứ dính chặt. Lần đầu tiên Thắng nhìn mẹ khỏa thân hoàn toàn, nước da mịn màng, đôi ngực