Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Tôi và em

Phần 67

– Cậu… nói vậy là sao? – Ngọc Mai lảng tránh ánh mắt của nàng đi chỗ khác.

– … – tôi chẳng biết nên nói gì, bèn dựng nàng đứng thẳng dậy rồi nằm xuống giường.

Ngọc Mai đứng như chôn chân tại chỗ trên nền gạch, im lặng một hồi dài trước khi quay lưng đi ra phía ngoài.

Rất lâu sau đó, phải mất đến vài ngày, chúng tôi mới có thể trò chuyện với nhau thoải mái hơn và cũng nhiều hơn những câu xã giao ngắn cũn.

Hoàng Yến khi tới chơi, có vẻ cả cái Hạnh cũng lờ mờ đoán được có một vấn đề gì đó giữa hai người bọn tôi, nhưng đều không biết đó là gì cả. Chẳng còn những câu bông đùa hay chõm chọe nhau như thường ngày, thay vào đó chỉ là sự im lặng cùng những ánh nhìn bối rối. Ai thấy mà chẳng đặt trong đầu một dấu hỏi to tướng cơ chứ.

Cho đến một buổi chiều, Ngọc Mai bưng lên cho tôi một tô cháo. Nàng đặt nó lên mặt bàn rồi ngồi xuống giường, không nhìn tôi mà đưa mắt ra quang cảnh bên ngoài ô cửa sổ.

– Cậu nhớ lại rồi à? – nàng hỏi bâng quơ.

– Ừ…

– Tất cả mọi chuyện sao?

– Cũng không hẳn… không nhiều… nhưng cũng đủ để nhớ lại tất cả…

– Sao đột nhiên sau từng ấy năm, cậu lại nhớ ra được?

Trước câu hỏi ấy, tôi bèn kể lại cuộc điện thoại của anh Vĩnh, cùng giấc mơ kí ức ấy. Ngọc Mai lắng nghe không bỏ sót một chi tiết hay câu thoại nào cả. Nàng hết nhìn bên ngoài lại nhìn tôi, thi thoảng kèm theo tiếng thở dài.

Câu chuyện kết thúc cũng là lúc hai đứa lặng im nhìn nhau.

– Vậ… vậy là… cậu biết rồi đúng không?

– Biết gì?

Ngọc Mai đan hai bàn tay vào nhau, vẻ lúng túng hiện rõ trên gương mặt thanh tú:

– Hồi trước… tớ… tớ có tâm sự với cậu… về người tớ thích… đấy…

– Ừm… tớ nghĩ là tớ biết…

Khỏi phải nói gì thêm. Nhìn lên thì thấy người con gái ngồi cạnh tôi đang vê tay vào vạt áo, làn tóc màu hung đỏ khẽ đung đưa bay, phần nào che đi gương mặt đỏ bừng lên như gấc dưới đó.

Không khí trong phòng lại một lần nữa được trả về sự tĩnh lặng. Chẳng còn gì ngoài mấy cơn gió xào xạc bên ngoài của sổ.

Có tiếng chân bước dưới cầu thang, hình như cái Hạnh hôm nay đi học về sớm thì phải.

Ngọc Mai bảo tôi ăn hết bát cháo rồi cũng đi về phòng.

Mấy ngày sau nữa, tình trạng của tôi tiến triển tốt hơn rất nhiều. Người tôi lành máu giống mẹ, bởi vậy mà cứ vết thương ngoài da, hay bầm tím các kiểu. Hầu như là tôi bình phục rất nhanh. Không như cái Hạnh, cái mảnh sành cứa nhẹ vào chân cũng đủ để nó tập tễnh dáng đi chân viết chân xóa cả chục ngày, có khi nửa tháng.

Quay trở lại vết thương của tôi, nó đã bắt đầu lành. Và nghe theo lời bác sĩ chỉ cần tránh vận động mạnh làm cho nó “mở miệng cười” là được. Còn việc đi lại thì dù vẫn còn hơi gò bó chỗ cái lưng, nhưng đã có thể di chuyển linh hoạt hơn được rồi.

– Cậu lấy tớ xin cốc nước.

Ngọc Mai ngồi trông cho tôi ăn xong bát cháo, nghe thấy vậy liền với tay chắt lưng cốc nước đưa cho tôi.

– Đây…

Kế đó là nàng đứng dậy đi ra thu dọn thìa bát để bưng đi thì tôi chợt lên tiếng:

– Cho tớ hỏi cậu một câu được không?

– Tất nhiên là được rồi. – cũng giống như tôi lành vết thương nhanh, nàng cũng không mất quá nhiều thời gian để vui vẻ trở lại.

– Ừm… thì câu này nó… hơi tế nhị một chút…

– Ui giào ôi. Ngại ngần gì? – nàng cười tươi.

– Tạ… Tại sao khi… khi mà cậu biết… biết tớ thích Yến… lại hết lòng giúp đỡ tớ?

Nụ cười trên môi nàng vụt tắt, thoáng thấy vẻ bối rối trên đôi mắt ấy. Nhưng chỉ đôi, ba giây là Ngọc Mai liền tươi tỉnh trở lại.

– Tớ nói rồi mà. Có rất nhiều cách để yêu một người, không nhất thiết là cứ phải gắn chặt mình với cuộc đời của họ. Huống chi tớ cũng đã quen việc đứng sau trông theo một người rồi.

Tôi lặng mình trước câu triết lý ấy. Phần nào cảm giác được không khí nặng nề đang dần bao phủ. Nên liền lảng ngay sang chủ đề khác.

– Mấy hôm nay trên lớp có gì mới không cậu?

– Không… à có, dạo này ông Trường có tình cảm với một bạn gái lớp bên cạnh, nên cả ngày bị bọn nó trêu suốt.

– Thắng ấy mà cũng dám tán gái cơ á?

– Ầy, tấn công dồn dập phết đệ.

– Bình thường cạy chẳng được mồm mà cũng kinh phết nhỉ.

– Cậu thì khác gì. – nàng bĩu môi cười – Dưới cái bàn xóm dưới ấy ngoài ông Huy ra thì cậu, Trường, Cường, toàn mấy ông tự kỉ cả.

– Haha…

“Cốc cốc…”

Cả hai đứa nhìn ra, Hoàng Yến xách theo túi hoa quả. Gõ nhẹ tay vào cánh của đã mở sẵn.

– Xin chào. – nàng đưa hai ngón tay hình chữ “v” về phía bọn tôi – tớ vào được không?

– Gộm. – Ngọc Mai đứng dậy ra kéo tay nàng vào – Cậu cứ đùa. Vào đây chơi.

Đặt túi hoa quả lên trên mặt bàn, nàng ngồi xuống ngay bên cạnh Ngọc Mai.

– Cậu ăn đi cho lại sức này.

– Yến đã mất công