Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Tán gái sư phạm

Phần 69

Tôi đang mơ, không biết là mơ cái quái quỷ gì nữa nhưng có lẽ đó cũng sẽ là một giấc mơ đẹp nếu như không có tiếng hét chói tai đánh thức tôi dậy. Mơ màng mở mắt ra, đầu óc còn váng vất chưa định hình được mình đang nằm ở xứ sở nào nữa. Tôi cố gắng dụi mắt và cưỡng chế nó mở ra một cách khó nhọc tại vì tôi nghe tiếng khóc tỉ tê bên tai của tôi nãy giờ.

Việc đầu tiên mà bộ não của tôi có thể nhận dạng là tôi đang nằm trong một cái nhà nghỉ cao cấp hoặc một cái khách sạn nào đấy chứ nhất định không phải ở nhà. Và điều thứ hai khiến tôi ngạc nhiên hơn bội phần là Hoa Hồng đang kéo chăn che ngang ngực và khóc tỉ tê như một đứa bé vừa bị mẹ đánh đòn đau mà bất lực khi không biết nên mách với ai. Đôi bờ vai trắng nõn nà rung lên nhè nhẹ theo tiếng nức nở. Ruột gan tôi tự nhiên lẫn lộn hết cả lên, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

– Có… có chuyện gì vậy? – tôi bật dậy gãi đầu gãi tai ú ớ.

Hoa Hồng ngước mắt lên nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe ngấn nước mắt ngắn dài đang rơi thánh thót. Trái với hình ảnh mà mới mấy tiếng đồng hồ trước tôi bắt gặp, hoang dại, mạnh mẽ và từng trải. Thì giờ cô ta giống như một cô gái yếu đuối và quá mong manh cần được sự che chở và bảo vệ.

– Anh còn hỏi có chuyện gì sao?

– Anh… thực sự không nhớ.

Và đó là một câu trả lời với độ chân thành tuyệt đối. Tôi chẳng nhớ gì, ngoài việc tôi uống rượu với cô ta, cho tới khi tôi say bí tí thì tôi nằm ở đây. Nếu như suy đoán thì cũng có thể hiểu được một cách đơn giản nhưng không kém phần logic “say rượu – lên giường với nhau”. Nhưng mà tại sao lại cùng nhau được, và tại sao lại khóc thì bố con thằng đi tông lào nào cũng ứ hiểu, để hỏi xem đã. Vì thái độ cô ta không quá gắt gao nên tôi cố gắng bình tâm ngồi nói chuyện, chẳng khác gì việc tôi vừa được tẩy não và bây giờ thì lại cố gắng chắp vá những mảnh ký ức rời rạc mà muôn đời tôi cũng không thể biết vì sao lại có nó. Hiểu một cách đơn giản thì đó là một câu chuyện mà tôi chỉ đọc nó phần mở đầu và kết thúc, còn nội dung quan trọng nhất thì lại bỏ qua.

– Anh không biết anh đã làm chuyện gì với em sao? – cô ta nấc lên một tiếng đến nghẹn lòng rồi lại vùi mặt vào chăn khóc lên rấm rứt.

– Anh cũng có thể đoán được… nhưng mà anh vẫn không biết bằng cách nào anh lại nằm ở đây, với em? Anh thực sự không biết.

– Còn anh nghĩ em biết được sao? Đàn ông con trai các anh thật là khốn nạn mà.

– Ơ…anh…có trốn tránh điều gì đâu? Nhưng mà chuyện gì đang xảy ra thế này? – tôi đập tay vào đầu suy nghĩ. Có cho tiền nghĩ cũng chẳng ra được.

Này nhé, tôi thì chẳng hiểu vì sao tôi lại nằm ở đây được, còn cô gái mà tôi nghĩ chúng tôi vừa abc… xyz gì đấy lại khóc ầm lên. Vậy khách quan thì là do tôi và cô ta uống say, tôi đưa cô ta vào đây, bằng cách nào đấy tôi không biết nhưng chắc là phải có cách nào đấy, mà cái cách nào đấy là cách gì thì tôi còn chưa thể hình dung ra. Còn chủ quan