Truyện Sex Chuyện của Liên – Tác giả Cu Zũng
Cũng đã khá lâu rồi Cu Zũng mới lại kỳ cụi đánh máy viết hầu độc giả. Đam mê thì vẫn vậy thôi, nhưng cuộc sống mà, không ai nói trước được điều gì, cái khó nó bó… mọi cái. Dịch Covid – 19 chắc làm ảnh hưởng nhiều đến anh em nhà ta lắm phải không? Cu Zũng thì bị nó hạ gục luôn, chìm đắm trong khó khăn một đoạn thời gian cũng khá là dài. Nhưng mọi thứ rồi cũng sẽ qua đi thôi các bạn nhỉ.
Hồi tháng 5 năm ngoái, Cu Zũng nhận được thông qua admin một bức thư dài, Cu Zũng xin trích một đoạn cho các bạn đọc:
‘Xin chào!
Tôi không biết là xưng phải xưng chị hay em với bạn nữa vì tôi không biết tuổi thật của bạn. Dù bạn có ở độ tuổi nào thì tôi cũng xin mạn phép được làm quen với bạn.
Tôi xin tự giới thiệu, tôi là tên là Liên, năm nay 45 tuổi. Tôi ở Hà Nội.
Mặc dù đọc truyện sex ở trên TruyenSexy.com cũng được vài năm rồi, nhưng ngày hôm qua tôi mới nhờ admin với mong muốn nhắn tin cho bạn. Tôi là một người hâm mộ những truyện mà bạn đã đăng trên website này.
Tôi không nghĩ ở trong truyện của bạn lại có hình bóng của chính mình trong đó. Nhưng sự thực lại là như vậy…’
Thư viết rất dài, Cu Zũng chỉ trích vậy thôi. Đọc hết bức thư, tôi thấy chị Liên là một người đa sầu đa cảm, một người phụ nữ cần được chia sẻ những nỗi niềm giấu kín của mình mà ở cuộc sống thật không thể nói cùng ai, nên tôi đã cho email của mình cho chị liên lạc.
Vẫn biết rằng ở trên môi trường này, thật thật ảo ảo lẫn lộn không biết đâu mà lần. Nhưng tôi có linh cảm, chị Liên không nói dối tôi, mặc dù những chuyện chị kể về cuộc sống của mình qua những lần thư qua lại cũng khá là hoang đường, hiếm khi xảy ra, nhiều chuyện lại cùng liên quan đến một người, cũng rất khó tin.
Trong lòng còn nhiều nghi hoặc nhưng tôi cũng không có nói ra với chị bởi có đúng có sai thế nào thì chị chắc chắn là một độc giả thực sự của truyện tôi viết. Thế rồi, có một lần, chị hỏi về cuộc sống của tôi, chị bảo tôi gặp khó khăn vì Covid à vì không thấy em đăng truyện nữa. Tôi cũng chẳng có gì phải giấu cả, nhiều người bị ảnh hưởng chứ đâu có riêng mình đâu.
Thế rồi, chị nói muốn gặp tôi ngoài đời thật, bởi chị nói chị làm ở Ngân hàng, trưởng phòng tín dụng cá nhân của một chi nhánh, biết đâu chị có giải pháp nào đó giúp tôi thì sao. (Tôi xin giấu tin Ngân hàng chị đang làm việc).
Vậy là 2 chị em trao đổi số điện thoại, add nick zalo của nhau. Khi nhìn vào ảnh Avatar của chị, tôi ngỡ ngàng bởi chị thật sự có một khuôn mặt rất đẹp, nói theo ngôn ngữ của anh em mình là có một khuôn mặt rất dâm, rất cuốn hút. Nhưng đó là ảnh thôi, ngoài đời không biết thế nào. Tôi có dặn chị chỉ được nhắn tin Zalo cho tôi vào giờ hành chính, bởi tôi không muốn việc này làm ảnh hưởng đến gia đình nhỏ bé của mình, vợ tôi hoàn toàn không biết tôi là một tác giả viết truyện sex trên TruyenSexy.com. Chị rất hiểu chuyện và đồng ý ngay.
Và cuối cùng, chúng tôi gặp nhau. Khi nhìn ảnh chị trên Zalo tôi ngỡ ngàng bao nhiêu thì khi đối diện với chị ở hai bên bàn café tôi ngơ ngác hơn bấy nhiêu. Bởi chị quá đẹp, đẹp từ khuôn mặt, đôi mắt, cánh mũi, đôi môi, đến dáng người. Và hơn cả, trông chị trẻ hơn quá nhiều so với độ tuổi 45 mà chị nói, nhất là chị còn đang mặc bộ đồng phục áo dài màu tím của ngân hàng nơi chị công tác.
Thấy tôi ngơ ngác, chắc chị cũng đoán được thắc mắc của tôi, chị lấy CCCD ra đưa tôi xem rồi cất giọng mượt mà như thách thức khả năng chịu đựng của tôi: “Chị sinh năm 1976, tin chưa?”
Liếc qua CCCD của chị, tôi mới thực sự tin chị đã 45 tuổi. Trẻ đến nỗi mà tôi cứ ngỡ chị chắc chỉ hơn 30 là cùng.
Nhưng khi ngồi nói chuyện với chị, có dịp nhìn kỹ khuôn mặt chị, ẩn trong lớp trang điểm nhẹ nhàng của chị vẫn hằn lên những vết nhăn của năm tháng, ở đuôi mắt, ở vầng trán. Tôi đã thực sự tin chị đã 45 tuổi rồi.
Cả một buổi sáng, 2 chị em nói chuyện đủ thứ trên đời, về cuộc sống, về gia đình, đồng nghiệp. Khi nói đến chuyện của tôi, chị không giúp được gì nhiều bởi để vay được tiền của Ngân hàng thì phải có tài sản thế chấp, mà tôi thì không có, hay nói đúng hơn là tài sản cũng đang thế chấp rồi. Chị cũng đưa thêm một giải pháp là “Vay kinh doanh hộ gia đình”, không cần tài sản thế chấp, chỉ cần chứng minh phương án kinh doanh có hiệu quả, cái này chị giúp được. Nhưng tôi sợ kinh doanh lắm rồi, nhất là trong giai đoạn này. Thế là thôi, chị buồn so vì không giúp gì được cho tôi.
Đối với tôi thì không sao cả, bởi tôi xác định đến gặp chị không phải là để tìm kiếm nguồn tài chính. Rồi nói qua chuyện của chị. Chị nói, chị muốn tôi giúp chị viết lại cuộc sống của chị, hay đúng hơn là những gì chị đã trải qua trong cuộc đời tính đến thời điểm này.
Tôi hỏi chị sao chị không tự viết, vì tôi thấy qua những lần trao đổi thư từ với tôi, ngôn ngữ của chị cũng khá ổn. Chị bảo chị có thử viết rồi, viết được khá nhiều nhưng khi đọc lại nó cứ lủng củng không đâu vào với đâu. Vì vậy chị muốn nhờ tôi viết lại, chị cung cấp dữ liệu từ cuộc sống thực của chị. Và tôi đã đồng ý.
Đó là hoàn cảnh ra đời của “CHUYỆN CỦA LIÊN” tôi sẽ gửi tới độc giả trong thời gian tới.
Có thể khi đọc chuyện, có một số người tin, một số người không tin là có thật. Nhưng dù thế nào cũng xin đừng buông lời chê trách, bởi nhân vật chính của câu chuyện sẽ đọc từng comment của độc giả. Tôi không muốn chị buồn, bởi cuộc đời chị cũng lắm chuyện buồn quá rồi.
Được sự nhất trí của chị Liên, trong chuyện, tôi đã đổi địa danh, đổi tên nhân vật so ngoài đời thực để không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của chị.
Thân ái…
Cu Zũng.
“Tít tít tít tít”, đồng hồ báo thức 6: 30 sáng hàng ngày vang lên từ chiếc điện thoại Iphone 7 plus của tôi vang lên, tay phải quơ lên chiếc tapdluy đầu giường để tắt chuông theo thói quen, mặc dù mắt vẫn nhắm tịt nhưng tôi quơ trúng mới lạ chứ, cũng không cần mở mắt, tôi chỉ cần chạm vào màn hình thôi là điện thoại tắt chuông luôn, thế mới tài chứ. Iphone thật là hiện đại.
Còn tay kia, e hèm, cái tay kia mới là cái đáng nói nè. Tay trái tôi đang cầm “cậu bé” anh chồng thân thương. Ôi zời ơi, mềm oặt à, chả thích tẹo nào. Trên mạng người ta hay nói, “thằng bé” của đàn ông thường hay cứng ngắc vào buổi sáng sớm, ấy là ám chỉ đối với thanh niên giải trẻ đương độ vào xuân thôi. Chứ ông xã tôi cũng xuyn xuýt 45 rồi còn trẻ trung giề, với lại, tối qua, hai vợ chồng trước khi đi ngủ cũng “làm nháy” rồi. Giờ ỉu cũng phải thôi.
Ô chết tôi quên không giới thiệu, tôi tên là Liên, năm nay tôi 40 tuổi rồi đấy, sinh năm 1976, tuổi Bính Thìn. Gia đình nhỏ hạnh phúc của tôi gồm có 3 thành viên, người đang bị tôi “bóp chim” là ông xã tôi, ảnh tên Trường, chồng hơn tôi 5 tuổi, sinh năm 71. Từ giờ tôi tự xưng hô gọi mình là Liên nhé, cho nó tình cảm.
Chả giấu gì các bạn, vợ chồng Liên quen nhau từ khi tôi còn là sinh viên trường Đại học Tài chính, hồi đó anh học trường Mỏ. Hai trường ở gần nhau ở Chèm nên sinh viên qua giao lưu rồi quen nhau. Nhắc mới nhớ cái hồi xưa ấy, Liên là một cô gái xinh đẹp có tiếng của trường Tài chính, anh Trường tán Liên từ hồi Liên còn năm 2 nhưng hồi đó Liên gặp chuyện sốc về gia đình nên chẳng có tâm trạng gì yêu đương với lại lúc đó còn sợ sợ đàn ông. Đến khi Liên tốt nghiệp mới dần mở lòng mình và nhận lời yêu anh. Sau khi Liên nhận lời thì mới là lần 2 đứa cầm tay nhau đầu tiên.
Rồi thì chúng tôi cưới nhau sau 2 năm Liên ra trường và vừa mới được vào làm việc tại một ngân hàng. Còn anh Trường thì xin vào làm việc tại một Công ty khai thác mỏ của Nhà nước có trụ sở tại Hà Nội.
Lúc đầu cuộc sống của 2 vợ chồng cũng khó khăn lắm, ảnh thì suốt ngày phải đi công tác, đến các vùng khai thác mỏ, quặng của công ty làm việc có khi vài tháng mới về nhà được 1 lần. Liên thì mới chân ướt chân ráo bước chân vào lĩnh vực ngân hàng, ở bộ phận tín dụng cá nhân.
Nhưng rồi, kể từ ngày lấy nhau đến nay đã 15 năm. Biết bao khó khăn vất vả đã ở lại phía sau. Giờ đây, Liên đã là trưởng phòng tín dụng của một Chi nhánh, trong tương lai, có thể Liên sẽ được cất nhắc lên vị trí Giám đốc Chi nhánh, cấp trên đã phím cho Liên phấn đấu rồi.
Còn chồng Liên thì đã là Giám đốc công ty. Mặc dù công ty đã Cổ phần hóa, chức Giám đốc nói nôm na cũng chỉ là làm thuê, trên Giám đốc còn có Hội đồng quản trị, Chủ tịch Hội đồng quản trị. Nhưng nói gì thì nói, Giám đốc cũng oai ra phết, đồng lương lại khá cao.
Gộp thu nhập của 2 vợ chồng lại, cũng ngót nghét được 70 triệu/tháng. Như vậy là quá ổn cho gia đình Liên, nhất là cả 2 vợ chồng đều là người ở quê lên Hà Nội mưu sinh lập nghiệp. Tài sản tích lũy của vợ chồng đến thời điểm hiện tại là ngôi nhà 5 tầng khang trang do tự tay vợ chồng Liên mua đất làm nhà. Ngôi nhà hơn 50m2 nằm trong một con ngõ khá to ở khu Hoàng Cầu – quận Đống Đa, gần chỗ Liên làm, hơi xa chỗ anh làm một chút nhưng anh đi làm bằng oto nên không vất vả gì.
Và tài sản lớn nhất của 2 vợ chồng có được chính Nhóc Con đáng yêu. Là sản phẩm đơm hoa kết trái của tình yêu chân chính. Cháu tên Tuấn, ở nhà vợ chồng Liên vẫn gọi là Nhóc Con. Hồi đó đặt tên con, chồng bảo con lớn tên Tuấn, đứa tiếp sau con gái hay con trai cũng đặt là Tú. Ấy thế nhưng cũng vì cuộc sống hồi đó còn khó khăn, vợ chồng Liên chỉ sinh được Nhóc Con rồi thôi.
Nhóc Con năm nay 15 tuổi, vừa mới vào cấp III xong. Kể ra cũng đáng tự hào về Nhóc Con thật đấy, bố mẹ cũng không có nhiều thời gian kèm cặp nhưng từ bé Nhóc Con đã rất ngoan, học rất giỏi và vừa thi đậu vào trường cấp III có tiếng của quận. Và hổng biết là Nhóc Con thừa hưởng gen di truyền của ai (chắc là của mẹ rồi, ahihihihihihi!!!) Mà cực kì đẹp trai và men lỳ nhớ. Giờ Nhóc Con đã cao 1 mét bẩy, hơn mẹ chút ít thôi vì mẹ cũng không kém đâu, 168 cm là chiều cao của mẹ.
Trở lại với thực tại, Liên sục con chim nhỏ bé của chồng vài phát rồi cấu cấu vào ti anh:
– Anh ơi, dậy đi. Đến giờ rồi. Hôm nay anh phải đi làm sớm đấy.
Chồng Liên chắc vẫn còn muốn ngủ thêm vì mệt. Cho chết cơ, hôm qua hăng lắm cơ. Bình thường, hai vợ chồng “làm chuyện ấy” thì đều chia sức cho đỡ mệt, một nửa là Liên nằm ngửa cho anh nhấp, nửa còn lại thì Liên ngồi lên “cưỡi”. Nhưng hôm qua không hiểu ổng lấy đâu sức mà dập từ đầu đến cuối, lại còn bắt Liên chổng mông chổng tĩ lên để thúc từ phía sau. Thế chả mệt à. Cũng mươi phút chứ có ít ỏi gì đâu. Mặc dù Liên cũng chưa lên đỉnh, nhưng thế cũng là mãn nguyện rồi. Vợ chồng ở với nhau được 16 năm rồi, chồng vẫn còn xung được như thế là tốt rồi. Chứ không phải như trên truyện, trên phim, cứ đè nhau ra là cực khoái ngay được. Liên cũng đang vào cái độ tuổi như hổ như lang theo sinh lý phụ nữ. Nhưng Liên cũng biết điều không đòi hỏi chồng quá đáng, Liên có cách riêng của mình đề cân bằng, cách gì thì để từ từ Liên nói cho các bạn nghe nhé.
Anh Trường nghe tôi gọi, mắt nhắm nghiền nhưng sục ngay tay vào trong quần Liên, Liên có thói quen ngủ không mặc quần lót mà chỉ mặc cái quần dài mỏng hoặc quần cộc nên chả mấy chốc mà tay anh đã ở ngay trên bề mặt “cô bé”, Liên ưỡn lên một chút để ngón tay anh rà sát vào hột le cho nó sướng, tội gì, chồng mình mà lị, chồng mình làm cho mình sướng tội gì mình không sướng.
Nhưng thôi, nay còn có việc, không dây dưa được. Liên tiếc đứt ruột nhưng buộc phải kéo tay anh ra, khiếp, mới có tí mà đầu ngón tay anh cũng dinh dính chút nước nhờn rồi. Sáng nào chả thế, bướm nhỏ của Liên chả tiết ra một chút dịch nhờn, thế nên sáng nào Liên cũng phải rửa bướm mới đi làm được.
– Này anh, dậy đi. Hôm qua anh bảo sáng nay có cuộc họp gặp Chủ tịch mới về nhận chức đó.
Nghe đến đây, chồng Liên chồm dậy, nhìn khuôn mặt ngơ ngác của anh đến là tội nghiệp và có phần đáng yêu nữa. Cái khuôn mặt già chả ra già, trẻ chả ra trẻ, ngơ ngơ ngác ngác nhìn chỉ muốn chịn… vào.
– Mấy giờ rồi?
– 6 Rưỡi rồi. Nhanh còn kịp.
Vậy là chồng Liên tung chăn, như một cái lò xo phi vào trong toa lét đánh răng rửa mặt. Nhà Liên có 5 tầng, mỗi tầng 1 phòng ngủ và wc khép kín, vợ chồng Liên ở tầng 2, tầng 3 Nhóc Con ở, tầng 4 để không. Tầng 5 có cái phòng thờ và một nửa là ban công phơi quần áo.
Liên mỉm cười, lắc đầu nhìn thái độ buổi sáng hôm nay của chồng. Bình thường thì ổng thong thả còn chán, bởi ổng là Giám đốc mà, đi muộn ai dám nói ổng đâu. Nhưng nay có lãnh đạo cao hơn tới Công ty, nghe đâu là con trai của chủ tịch cũ, bố nhường ghế chủ tịch cho con ấy mà. Thế nên chồng Liên mới vội vội vàng vàng như vầy.
Trước khi ra khỏi phòng, Liên ghé vào nhà vệ sinh hỏi anh:
– Anh có ăn sáng không để em nấu luôn, nhanh thôi chắc vẫn còn kịp.
Chồng Liên mồm đầy kem đánh răng, lắc đầu nguây nguẩy, nhìn Liên qua gương:
– Hông, uộn ồi.
Liên vừa đóng cửa vừa dặn:
– Thế anh nhớ ra đầu ngõ mua gói xôi của cô Hằng rồi mang lên ôtô mà ăn.
Dặn thế thôi chứ Liên biết anh chẳng làm, bởi tính anh ưa sạch sẽ, không thích mang đồ ăn lên ôtô ám mùi.
Phận đàn bà thật là khổ, các anh phải thương cho chị em chúng em đấy nhớ, hết gọi chồng, giờ Liên phải gọi con đây.
Từ bé, Nhóc Con đã có một thói quen là chỉ dạy khi Liên đánh thức. Lớn lên rồi, Nhóc Con có thể tự đặt chuông báo thức trên điện thoại của mình, nhưng hễ lần nào Liên dặn là y rằng cu cậu gân cần cổ lên làm nũng là muốn mẹ gọi dậy cơ. Liên thì chiều Nhóc Con, ai bảo ngoan, đẹp trai lại dễ thương cơ. Nên cũng đã thành thói quen, sáng nào Liên cũng sang phòng Nhóc Con để gọi cu cậu dậy đặng còn đi học.
Lên tầng 3, Liên cứ tự động mở cửa vào thôi, cửa phòng Nhóc Con vợ chồng Liên không bao giờ cho khóa trong, cũng là đề phòng có chuyện gì đó bên trong xảy ra và cũng là để dễ bề kiểm soát. Độ năm trở lại đây thì vợ chồng Liên mỗi lần vào phòng con đều gõ cửa vài cái cho có lệ rồi mới vào, chứ hồi Nhóc Con còn nhỏ là cứ thế mở vào thôi, chả gõ ghiếc gì sất. Nhưng buổi sáng thì không phải gõ vì cu cậu đã dậy đâu mà gõ làm gì cho mất thời gian.
Phòng Nhóc Con lúc nào cũng thế, rất gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ. Một cái giường 1,5m kê ở góc phòng, cạnh giường là bộ bàn ghế học sinh, ở góc phía đối diện là cái tủ quần áo. Vợ chồng Liên đều sắm đồ tốt cho con, bàn ghế và tủ, giường đều là gỗ thịt, đặt theo mẫu hết. Không đắt lắm nhưng cũng không phải là hàng rẻ tiền hay bày bán ở Đê La Thành gần nhà.
Trên tường, cu cậu dán 2 cái hình cầu thủ mà mình ưa thích, nào là Ronaldo, Ibrahimovic. Một lần Liên có hỏi, “Con thích Ronaldo và Ibrahimovic, tại sao con không thích Messi, mẹ thấy nhiều người thích Messi mà, bố Trường chẳng hạn?”, Cu cậu trả lời ngay tắp lự với dáng vẻ rất am hiểu bóng đá và tự hào về thần tượng của mình: Con thích Ronaldo và Ibrahimovic vì đó mẫu cầu thủ mạnh mẽ, không ẻo lả như Messi”. Đấy đấy, có gu phết. Nói về chuyện bóng đá, thì 2 bố con đều thích bóng đá nhưng lại thần tượng 2 cầu thủ khác nhau, những hôm mà Real đá Barca thì thôi rồi lượm ơi, nhà như cái chợ vỡ. Ấy thế nhưng chuyện bóng đá cũng góp phần mang lại sóng gió cho đình Liên về sau này, nhớn ra phết, chuyện này Liên kể cho các bạn nghe sau.
“Roẹt”, Liên kéo rèm cho ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào bên trong rồi mới lại gần giường.
Con trai Liên đắp một cái chăn mỏng tới tận cổ, chỉ để lộ ra khuôn mặt. Con vẫn thở đều đều vì Liên thấy ngực con phập phồng rất có nhịp, ánh sáng vào mà không hề nhíu mắt, chứng tỏ cu cậu vẫn hoàn toàn chìm trong giấc ngủ.
Ôi giời, giai đẹp là đây chứ đâu. Liên lắc đầu mỉm cười nhìn con trìu mến:
– Sau này tốn gái lắm đây.
Mẹ nào chả coi con mình là nhất. Mà đúng thế thật, Liên nhìn thấy Nhóc Con sao nó đẹp trai ơi là đẹp trai, mặt vẫn còn có chút non non búng ra sữa, nhìn yêu chết đi được. Khuôn mặt cũng có chút gọi là nam tính, góc cạnh ra phết. Lông mày rậm rạp, trán cao cao, cái cằm vuông vuông, sống mũi chót vót cứ như là phẫu thuật thẩm mỹ. Mái tóc thì đen láy ra. Ngắm con đến gần phút đồng hồ với biết bao điều tự hào, tự hào vì không biết mình nặn kiểu gì mà ra thằng con đẹp trai thế.
Theo thói quen, Liên vỗ nhẹ vào má con:
– Dậy đi Nhóc Con. Muộn rồi.
Vỗ vài cái không bõ bèn gì, tuổi ăn tuổi ngủ có khác, Nhóc Con chỉ mở cái môi chép chép vài cái rồi lại đóng lại. Cũng đã muộn muộn rồi, nên Liên kiên quyết gọi con dậy cho bằng được. Nghĩ là làm, Liên túm lấy một đầu chăn ở chỗ cổ của con rồi dùng lực kéo một phát từ trên xuống. Phải tung chăn như thế này, cu cậu thấy lạnh mới nhanh tỉnh, thỉnh thoảng Liên vẫn hay làm như thế.
Nhưng lần này có một chút khác biệt. Khi chiếc chăn hoàn toàn rời khỏi người Nhóc Con, Liên giật bắn người vì đập vào mắt Liên là trọn vẹn một vật thể không hề “nhóc con” chút nào. Theo phản xạ có điều kiện khi nhìn thấy cái đẹp, Liên cho một tay lên che cái miệng đang há hốc của mình lại để khỏi thốt ra thành lời câu:
– Ồ!!!
Đó là câu cảm thán xen lẫn ngạc nhiên. Toàn bộ dương vật của Nhóc Con ở bên ngoài chiếc quần đùi khi nó được kéo xuống ngang đùi.
Cảm thán là vì cũng khá lâu rồi mà Liên không nhớ là bao lâu nữa, Liên lại nhìn thấy dương vật của Nhóc Con, từ hồi Nhóc Con học cấp II là Liên không tắm cho con nữa. Từ bấy đến giờ cũng được 4 năm rồi. Liên quên béng đi mất là con đã dậy thì, người lớn lên thì mọi thứ cũng phải lớn theo chứ.
Ngạc nhiên là bởi, “thằng em” của Nhóc Con sao ngược với cái tên quá vậy trời. Nó không hề nhóc con một chút nào. Chả biết so sánh với ai khác ngoài anh chồng đẹp trai dễ thương cả, vì một điều đáng tự hào là thực tế ngoài đời, cái “chim chim” duy nhất mà Liên nhìn thấy là của chồng (còn có phải cái duy nhất chui vào người Liên không thì Liên không nói đâu, đây là cái bí mật sống để dạ chết mang theo của Liên, nhất định Liên ứ nói cho các anh biết đâu), thì còn to hơn một chút, đặc biệt nó còn trắng hơn, mịn màng hơn chứ không gân guốc đến phát ghét như của chồng. Chắc là do Nhóc Con còn bé mà. Nhóc Con vẫn còn chưa lớn hết đấy. Còn một lý do nữa làm Liên há hốc mồm ngạc nhiên, chính là “thằng bé” đang chĩa thẳng lên trời, nhìn thôi cũng biết là nó cứng ngắc à, chẳng như của anh Trường hồi nẫy.
Nhưng rất nhanh, Liên lấy lại tinh thần, lấy lại vị thế của người mẹ, sự việc xảy ra quá nhanh (và quá nguy hiểm), Liên đắp lại chăn cho con như chưa hề kéo xuống. Rồi lay lay vai con thật mạnh:
– Dậy đi Nhóc Con. Muộn rồi, mẹ phải xuống nấu ăn sáng đây.
Khi thấy con nhíu nhíu mắt “vầng” một tiếng khá nhẹ Liên mới vội ngoảnh mặt đi chỗ khác rồi nhanh chóng bước chân ra khỏi phòng con. Lúc đó Liên không hề nhận biết được rằng, khuôn mặt mình đỏ hồng lên một cách kỳ lạ.
Vừa đi vừa vỗ vỗ vào ngực mình, Liên thở hắt ra:
– Cũng may là cu cậu không nhìn thấy. Ơn giời!!!
Liên xuống tầng 1 chuẩn bị đồ ăn sáng cho 2 mẹ con. Tầng 1 có phòng khách ở phía ngoài, phía trong 2/3 là nhà bếp, 1/3 là cầu thang đi lên tầng, 1 WC dưới gầm cầu thang. Hồi đó mua mảnh đất này hơn 50m2, vợ chồng Liên tính toán nên xây nhà thụt vào trong một ít, để chừa bên ngoài một khoảng sân nhỏ gần chục m2 để xe máy và trồng mấy chậu cây cho nó có không khí ở quê. Chứ thành thị tiệt người v&agr