Gái Gú Việt Nam

Truyện loli

Phần 68
Ba đứa nhỏ cố gắng tỏ ra “tự nhiên” càng lâu thì cả đám càng thêm hồi hộp, tim đập bình bịch trong ngực tụi nó gần như có thể nghe thấy được ở nơi vắng lặng như vầy. Càng quýnh quáng, tụi nó càng cảm thấy người bán vé hình như đang câu giờ, tìm cách đứng dưới sân nói chuyện gì đó với anh Ngàn thêm một lúc chứ chưa chịu đi ngay. Trong lòng đứa nào cũng thầm cầu khấn cho bà cô “nhiều chuyện” đó đi khuất cho rồi. Thậm chí hạ thể thằng Bo vẫn đang co giật trong khi “bơm” liên tục vào bướm em gái, nó tiếc cảm giác cực phê này nên vẫn chưa rút ra khỏi con em, mà cứ để vậy để vừa hồi hộp, run sợ, cũng đầy kích thích. Thực tế, nó không thể tìm được kích thích nào mạnh hơn khi “gieo giống” cho con em ở nơi công cộng, ngay trước mặt người lạ mà người ta hoàn toàn không phát hiện, dù hai mắt vẫn nhìn chằm chằm tụi nó trong lúc nói chuyện với anh Nhàn. Cảm giác “độc địa” này đẩy cực khoái của nó lên một tầm cao mới, khiến nó cố gắng giữ cho thân trên bất động, trong khi thân dưới vẫn đang co giật dữ dội, mu áp sát vỗ ập mông mền mại của con Loan. Thậm chí có lúc thằng nhóc cảm thấy tiếp tục giữ cho mình “bình thường” gần như là điệp vụ bất khả thi. Nhưng không thể tin nổi là nó đã làm được, vì có vẻ như sau một lúc nhân viên bán vé tìm cách đứng nói chuyện với anh Nhàn mà vẫn chưa phát hiện được gì, hai phe ngầm “giằng co” với nhau một lúc, sau đó tụi nhóc thầm thở phào nhẹ nhõm khi thấy nhân viên đó quay lưng đi ra.

Anh Nhàn nhìn bóng lưng to bè của người bán vé đó đi ra khỏi cổng chính, theo con đường có hàng cây sa mộc đi thêm một đoạn, rồi rẽ sang phải chỗ quầy vé. Lúc đó anh chợt phát hiện lưng áo mình đã ướt đẫm. Không khí lành lạnh trên cao nguyên khiến cho lưng áo anh càng thêm lạnh.

Rùng mình một cái, anh nhìn lên thì thấy ba anh em trên kia đang lần lượt đưa tay quệt mồ hôi ướt đẫm trán.

Anh Nhàn cố gắng hạ nhịp tim đang đập rầm rầm trong lồng ngực mình, rồi vừa thở ra một hơi thật dài, anh vừa run run nói…

– Họ đi rồi. Phù phù… Đã an toàn… Hờ hờ… Xuống đi!

Thằng Bo hết nhịn được nữa, há miệng thở phì phò như bò kéo xe, hơi thở nóng hổi phả vào mặt con Loan, thổi bay bay mấy sợi tóc mai lòa xòa phía trước trán con nhỏ.

Thằng Bi thậm chí còn giơ nắm tay lên đấm vào không khí như kiểu ăn mừng chiến thắng “Yeah! We did it!” Của phương Tây.

Anh Nhàn phải nắm chặt máy chụp hình bằng hai tay, rồi giơ lên trước trán, cúi người làm động tác… váy lạy ba anh em đứng trên lầu một cái, khiến thằng Bi cười khúc khích, có chút run rẩy nói nhỏ…

– Xém chết! Hí hí…
– Con lạy mấy ba mấy má!
– Haha… Em hông liên quan nha anh. Chỉ có hai đứa tụi nó thôi á. Sửu nhi công nhận có khác.
– Em biết mà không can thì cùng một giuộc với hai đứa nó luôn còn gì?! Phù phù…
– Phù phù… Cái cô kia tự dưng dở chứng… phù phù… còn có cái màn đi vô “thông báo hết giờ” nữa chứ. Hờ hờ… Làm người ta đang cao trào mà phải nín thở muốn đứt hơi! Phù phù…
– Họ thắc mắc sao cả đám đang ồn ào bỗng dưng im ắng nên họ đi kiểm tra đó ku! Còn chống chế nữa!
– Ủa. Phù phù… Vậy người ta đã nghi rồi à? Hí hí… Hờ hờ… Nhịn thở mệt thật chứ không đùa… phù phù…
– Trời ạ. Đi đêm có ngày gặp ma nha Bo! Làm anh xém đứng tim.
– Hihi… Thì cũng qua truông rồi mà anh… Phù phù… Mà công nhận, phù phù… ra trong nó ngay trước mặt người lạ, phù phù… kích thích vãi.
– Anh lạy! Kích thích cỡ đó dễ quá cố lắm à!
– Haha… Thông cảm cho nó đi anh. Em nhìn thôi còn thấy phê rồi á.
– Ờ. Anh em hai đứa bây hay lắm… Thôi, đi ra! Mồ hôi tươm ướt tay anh rồi, không cầm máy được nữa, cùng không có tâm trạng chụp choẹt gì nữa. Mấy đứa cứ chơi cái trò đó hoài có ngày anh đau tim. Hờ hờ…
– Haha… Em cũng sợ teo chứ đâu đùa. Vừa thấy anh đập đầu ra dấu “biến căng” là em hoảng hồn rồi. Tưởng anh giỡn. Ai ngờ hỏi lại anh xong thì cô kia cũng vô tới. Bả đi lẹ thiệt chứ không đùa. Em chỉ kịp chạy qua đứng cho đủ mặt “gia đình vui vẻ” để họ bớt nghi hai đứa này thôi à. Hihi…

Vừa nói thàng nhóc vừa nhìn xuống chỗ cáu mu lông lá của thằng em vẫn còn đang ép vào cặp mông trần của con Loan.

– May hồn là em cũng thuộc bài các ký hiệu đó! Ứng biến cũng lanh nữa… Hic hic…
– Em mà! Dù hơi bị đẹp trai nhưng được cái là thông minh, sáng suốt. Há há…
– Phụt! Mày làm tao sặc rồi nè Bi! Phù phù…
– Xuống nhanh đi! Bộ tính đứng đó làm nhát nữa hả?
– Hơ hơ… Đợi em rút ra đã, từ từ đi anh. Nhanh quá nó phọt xuống sàn nhà người ta hết. Phù phù…
– Hơ hơ… Khi nào xong thì nhắn tin anh nha. Hoặc email cũng được. Anh đi trước đây.
– Khoan khoan dừng đó chớ đi! Haha…
– Khoan cái… Bây giờ chúng bây có xuống không thì bảo?!

Vừa nói anh Nhàn vừa nhíu mày nhìn thằng Bo rùn người xuống phía sau em nó, rồi đứng thẳng lên, con ku bự hơn cổ tay, ướt nhẹp, lộ ra loang loáng dưới ánh nắng chiều trước khi bị nó kéo lưng quần lên che lại.

Con Loan thì vuốt vuốt tà váy phía sau xuống, rồi còn ngó ngó dưới sàn phía sau mình.

Xong xuôi ba anh em dắt nhau đi xuống lầu. Tụi nó biết anh Nhàn nổi khùng rồi nên cũng không dám ầu ơ ví dầu thêm chút nào nữa trên đó.

Anh Nhàn nhìn con Loan theo hai anh lớn bước xuống cầu thang mà tướng đi kỳ kỳ. Vạt váy xanh phía sau của nó nhàu nhĩ như ai vò.

Thằng Bi đi sau chót, xuống tới nơi nó tiến sát tới bên cạnh, hạ giọng thì thào với anh Nhàn…

– Nó “vãi” cả “dây” từ chỗ cửa sổ xuống các bậc thang rồi anh Nhàn. Mỗi bước chân là một bãi. Hic hic…
– Trời ạ! Vậy thì lên đường sớm thôi. Họ vô kiểm tra lần nữa là chết.
– Không rõ có thấm ướt vạt váy sau không nữa.
– Để coi!

Nói xong anh Nhàn cùng thằng Bo nhìn phía sau đứa con gái trong nhóm. Cái mông tròn căng của con nhỏ vểnh lên phía sau nhìn rất đã. Nhìn thêm mấy lần rồi anh Nhàn thở phào nói…

– Cũng may màu xanh này nhuộm loang, chắc không sao đâu. Chứ thuần màu như cái váy nó mặc chỗ hang động hôm qua thì có đó. Hôm qua đi ra cửa hang anh thấy lộ á, nhưng mấy dân quân kia chắc không để ý.
– Èo èo! Anh để ý vụ đó luôn, chứ chỗ hang kia em sợ ma gần chết, nên lo chạy ra ngoài à.
– Hừ! Hai thằng to xác mà vẫn sợ ma. Thôi, lên Đồng Văn đi.
– Dạ!

Từ trong nhà đi ra, thằng Bi cười tủm tỉm nhìn con Loan đầy ý tứ, thằng Bo thì mặt đầy thỏa mãn, chỉnh sửa trước quần liên tục, kéo áo trùm rộng ra chỗ đó để “cái lều” không quá lộ liễu.

Con Loan cứ đi vài bước lại quay ra sau nhìn những “dấu vết” nho nhỏ “rơi vãi” kêu “tí tách” dưới đất, đến nỗi anh Nhàn phải đi sát cạnh nó, lén lút vỗ mông nó kêu “đét” một cái rồi hạ giọng thì thào…

– Đi thẳng thớm bình thường coi! Đừng làm người ta chú ý chứ!
– Dạ. Mà lát nữa lỡ có ai tr&