Gái Gú Việt Nam

Truyện loli

Phần 56
Anh Nhàn đợi mấy thằng kia rút ra khỏi con nhỏ liền cầm máy sà tới sát bên để quay “tàn cuộc”.

Hình ảnh bé gái lớp 5 trắng trẻo, trần truồng nằm ngửa trên sàn gỗ, mu nhô cao, ngực liên tục thở dốc, tay chân xoải rộng, vẻ mặt bơ phờ, mệt mỏi, khuôn ngực nhấp nhô lên xuống liên tục, lộ rõ những dẻ xương sườn be bé mỗi khi nó cố gắng hít sâu vào… tất cả đều được anh ghi lại trong máy một cách sống động và đầy đủ nhất ở nhiều góc độ khác nhau. Kể cả những dòng tinh dịch đang chảy ra từ trong khóe môi con nhỏ, ri rỉ từ lỗ hậu môn bên dưới, hay tràn trề thành từng búi trắng đục và nhơn nhớt từ lỗ âm đạo đỏ hỏn vẫn còn chưa khép lại được của nó, thậm chí vươn vãi khắp sàn chòi là rất nhiều những bãi trắng đục, trơn nhớt, có chỗ còn chưa kịp thấm xuống sớ gỗ, anh Nhàn đều không bỏ sót.

Với nhiều thằng thì đây là phản cảm, nhưng với anh Nhàn và ba thằng còn lại, hình ảnh “tinh chất” con trai đang ngập lụt bộ phận sinh dục con nhỏ, hay những nơi “không chính thống” như miệng hoặc hậu môn, lại là “minh chứng” tụi nó đã có “thời gian vui vẻ” với con bé ra sao. Hình ảnh cơ thể trần truồng “không còn sạch sẽ” của con bé luôn khiến anh Nhàn và mấy thằng còn lại ngầm tự hào về “bản lĩnh đàn ông” của mình, sự sung sức của mình đã làm con nhỏ “tơi tả” đến mức đó. Còn hậu quả với con bé thì đám thanh niên “hừng hực” này làm gì phải quan tâm.

Nghe có vẻ sốc với đa số, nhưng đám trai này lại choll là hiển nhiên. Tụi nó cũng không nghĩ ra được cách nào khác để… “sử dụng” một bé gái lớp 5 tốt hơn là… giao cấu! Một “sex toy” ba mươi mấy ký dễ thương và hây hẩy như vầy mà không biết tận dụng từ khi còn chưa “hé nụ” thì quá phí công ba mẹ đã sinh ra bé! Đợi đến khi bướm đã đủ cánh và đủ… lông, thì em cũng như bao cô gái 18+ khác ngoài kia thôi, đám trai này chả thấy còn gì là quý hiếm khó tìm như bây giờ nữa.

Vói cách nhìn hoàn toàn “lệch chuẩn” so với hầu hết người “bình thường” của mấy thằng, và con nhỏ cũng tự nguyện dâng hiến, thậm chí nhu cầu nó còn mãnh liệt hơn đám con trai. Bướm cứ đưa tới miệng ku, bốn thằng cứ thế hưởng thụ thôi. Tụi nó không vì quan điểm khác biệt của mình mà xấu hổ hay mặc cảm gì cả, miễn đừng để ai phát hiện!

Với cơ thể đang phát triển, và nhất là bộ phận sinh dục mây mẩy của con bé, bốn thằng luôn hào hứng công khai bàn tán, giỡn hớt với nhau khi có thể. Chỉ một chuyện mà không đứa nào nói ra, cũng là mong muốn thầm kín nhất của tụi nó: Thành công “ghi bàn” với con nhỏ trước mấy đứa còn lại, thỏa mãn ham muốn duy trì nòi giống, để “tinh chất” và năng lượng của mình không bị lãng phí sau mỗi “cuộc yêu”. Hiển nhiên là độ tuổi đứa con nít này chưa đủ để sinh sản, nên dù cả đám đều chơi không bao, và gần như lần nào cũng bắn vô hết bên trong con bé, nhưng không thằng nào dám “phát pháo” nêu ra ham muốn bản năng đó.

Suốt nhiều tháng qua, thậm chí là cả năm rồi, mỗi thằng đều chọn thái độ im lặng, ngầm cạnh tranh, và chờ đợi trong hưng phấn về cái ngày đẹp trời, khi ít nhất một trứng của con nhỏ chợt rụng xuống!

Chính vì cái ngày mà không thằng nào biết được bao giờ sẽ đến đó, tiềm thức mỗi thằng đều muốn “tinh binh” của mình luôn chờ sẵn bên trong con nhỏ, sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng nhất mà mà tự nhiên đã giao phó. Vậy nên mỗi khi cả nhóm gặp nhau thì thâm tâm thằng nào cũng đang có một cuộc đua với tất cả những thằng còn lại, bé gái lớp 5 đều bị đám trai này thay nhau chơi cả ngày lẫn đêm, thỏa mãn nhu cầu “giải trí” tức thời của tụi nó, và biết đâu con nhỏ còn thỏa mãn được bản năng duy trì nòi giống của từng thằng trong nhóm nữa.

Với động cơ mạnh mẽ như vậy, lúc này anh Nhàn chụp hình và quay phim con nhỏ kỹ càng và chi tiết hơn lúc cả đám còn quấn chặt nhau khi nãy. Với tiêu chí mọi khoảnh khắc đều là duy nhất, anh Nhàn gần như không bỏ qua bất kỳ góc ảnh nào, bất cứ mảng sáng – tối nào. Ống kính anh ghi lại hết từng tia sáng buổi xế chiều trải xiên xiên trên thân thể rã rời, dính đầy tinh khí của con nhỏ. Trong căn chòi gỗ, làn da trắng mịn của nó ửng lên vàng ươm dưới ánh nắng rọi vào từ khe hở trên vách.

Bất kỳ người “bình thường” mà thấy những ảnh chụp cận cảnh này sẽ không tưởng tượng nổi làm sao lỗ thịt non đỏ hồng của đứa con nít lại có thể chịu được từng cú dập mãnh liệt bởi những con cu thuộc hàng khủng long trên thế giới, mà không hề bị “tét háng ra làm đôi” giống như dân gian thường hay nói.

Ngược lại, sau không biết bao nhiêu “trận bão” dập vùi không thương tiếc, cái lỗ của con nhỏ càng thêm đỏ rựng, căng mọng, ướt át một cách đầy khêu gợi, hút lấy ánh mắt của bất cứ giống đực nào lỡ liếc qua.

Mãi đến lúc này, khi không còn cưỡng lại được sự quyến rũ chết người của cái bướm con nhỏ, anh Nhàn mới tắt máy, tháo ống kính ra, cẩn thận cất mọi thứ vào ba lô. Rồi anh cởi quần áo mình ra, quay lại nằm xuống ôm chầm lấy con nhỏ, dúi mũi vô cổ nó hít thật sâu mùi cơ thể non mềm của con bé, cùng mùi mồ hôi nhè nhẹ mà nãy giờ gangbang với 3 thằng trước đó, con nhỏ đã tươm ra ướt người. Ngửi hơi cơ thể con nhỏ xong, anh lại không kìm được đưa miệng xuống ngậm lấy một cái vú nhô nhô lên của nó, tay kia thò qua bóp mạnh lấy cái vú nhỏ còn lại, mà bầu vú chỉ bằng một trái chanh nhỏ, còn không lấp hết lòng bàn tay to bự của anh. Miệng mút chùn chụt, tay bóp thật mạnh, anh Nhàn bú mà như muốn “gỡ vốn” lại những thiệt thòi nãy giờ lo cầm máy anh không tham gia vô được. Chỉ tội cặp vú non nhô lên trên khuôn ngực mảnh dẻ của con nhỏ bị bạo hành vì một “cái tội” mà không phải nó gây ra. Con Loan nhiều lúc vừa nhăn mặt đau đớn vì bàn tay bóp mạnh của anh Nhàn, lại bật kêu lên “ui cha” một tiếng vì cái miệng tham lam của anh đang nút chặt lấy cả bầu vú lẫn núm vú nhỏ của nó mà kéo giãn ra như đang thử xem vú con bé có thể giãn tới mức nào. Cái miệng to của anh liên tục há ta, táp táp lấy bầu vú như một con thú ăn thịt, có lúc lại chu ra nút mạnh vào cái chóp đỉnh vú như một con thú con khát sữa, trong khi tay bên kia luôn nặn, se, bóp, kéo bầu vú, và đầu vú như đang kích sữa cho con nhỏ. Những sướng khoái xen lẫn với đau rát, tê tê trên hai bầu vú khiến con nhỏ liên tục xuýt xoa, kêu rên, nhưng lại ưỡn ngực lên cho anh Nhàn bú, bóp, thậm chí nó còn đưa tay ra ôm lấy đầu anh ấn mạnh lên ngực, và cả ấn mạnh bàn tay đang bóp vú của mình vào sát mấy dẻ xươn sườn trên khuôn ngực nó, khuyến khích anh chà xát bầu vú non còn nguyên cả “trái chàm” cưng cứng bên dưới của nó.

Cả người nó lại như một con giun, cong ưỡn lên, quằn quại dưới màn kích thích hai vú bằng miệng lẫn bằng tay quá đỉnh của anh Nhàn.

Khi cảm thấy con nhỏ đã phê lắm rồi, anh Nhàn nhanh chóng đưa con ku vào trong lỗ bướm.

Mặc dù anh tên là Nhàn, nhưng ngay sau đó cách chơi của anh không hề “nhàn” tí nào. Nếu như niềm đam mê nhiếp ảnh và quay phim lúc nãy tạm thời đè nén dục vọng của anh, thì lúc này không còn gì kìm nén nữa, dục vọng anh như núi lửa phun trào. Anh Nhàn đã bị thú tính nổi lên đè bẹp lý trí, không còn là anh Nhàn từ tốn trước đó nữa.

Cách anh đè ngửa nó ra sàn, hất chân nó dạng rộng ra khiến con hỏ kêu “hự” một tiếng, ngay bên cạnh 3 thằng trần truồng nằm đó, ép hai đùi nó lên chạm vú, rồi anh chống hai tay hai bên sườn nó, gối quỳ xuống sàn, mông nắc như điên, đưa con cu to bự của anh dập bành bạch vào cái lỗ bướm “tả tơi” của con nhỏ sau màn 4some full 3 lỗ trước đó. Cái gì bị kìm nén quá lâu, đến khi bùng nổ thì mãnh liệt hơn rất nhiều.

Những cử động khác thường của anh Nhàn khiến ba thằng đang thư giãn cũng phải quay qua nhìn. Ngay cả con Loan cũng thấy được “bóng dáng” của anh Khanh trong cách chơi bạo lực này.

Có lẽ hai người là bạn thân của nhau, ảnh hưởng qua lại tính cách của nhau, hay là dục vọng bị dồn nén nãy giờ trong anh Nhàn đang bùng nổ mãnh liệt, khiến anh chơi mà gần như bạo hành con nhỏ.

Nếu như suốt thời gian dạng háng ra để “phục vụ” 3 anh lúc nãy chỉ khiến con nhỏ cảm thấy nứng hơn sau hai lần cực khoái liên tiếp, thì lúc này bướm con Loan bắt đầu tê buốt.

Cơn đau khởi đầu từ cái lỗ giữa háng, lan tràn dọc theo chiều dài ống sinh dục, vào sâu trong cổ tử cung đang bị đầu cu “giã” liên tục như giã gạo của nó.

Cơ thể đứa con gái nhỏ bị thúc tung lên đột ngột sau từng cú nắc của Nhàn. Những động tác mạnh mẽ của anh mang đến cho con Loan những kỷ niệm “ngọt ngào” trong những ngày anh Khanh còn ở Việt Nam.

Con Loan vô thức nhắm mắt lại, dưới áp lực và cả bạo lực mà còn ku anh Nhàn đang gây ra dưới hạ thể nó, đứa học sinh lớp 5 dần dần “gặp” lại hình dáng một người anh mà trong mơ nó cũng mong được gặp…

Một khi ý thức đã thông suốt, ngay lập tức phản xạ có điều kiện của cơ thể con nhỏ khiến nó hành động giống y những ngày cuối cùng mà anh Khanh còn ở Sài Gòn, đó là hóp bụng, mu vồng lên, ưỡn bướm lên đón con cu đang dập xuống mạnh mẽ của anh Nhàn. Anh Nhàn càng chơi bạo lực bao nhiêu, khiến con nhỏ đau bao nhiêu, nó càng ưỡn bướm lên phối hợp, như “hứng” lấy từng cú dập của anh, đảm bảo mỗi cú nắc đầu ku của anh đều như một nắm đấm, đấm mạnh vào cái tử cung be bé của nó, mạnh đến mức bộ phận đó nẩy bật tung liên hồi bên trong ổ bụng. Mỗi lần như vậy, cái bộ phận to khoảng nắm tay đó của con nhỏ đều độn da bụng dưới nó nhô lên trên rất rõ ràng, cứ như bên trong bụng nó chứa một sinh vật sống đang muốn phá da bụng nó chui ra ngoài vậy.

Cơn cực khoái thứ 3 kể từ khi chơi 4some lúc nãy, lại đến với con nhỏ rất đột nhiên.

Không rõ có phải do tử cung đang bị đầu cu anh Nhàn “đấm đá” thùm thụp hay không, mà từ bên trong đó cảm giác nóng rực quen thuộc, cùng với những cơn co thắt mãnh liệt và không kiểm soát được đang bắt đầu đưa con nhỏ lên chín tầng mây.

Âm đạo bị giãn ra hết mức, cửa mình rát buốt, cổ tử cung thì ê ẩm, tất cả chỉ là những gia vị đi kèm cho cơn cực khoái trong tử cung được thêm “tròn vị” mà thôi.

Lần cực khoái mãnh liệt và đột ngột này khiến toàn bộ hạ thể con nhỏ chìm đắm trong khoái lạc. Những cơn co giật mất kiểm soát bên trong tử cung ngay lập tức khiến ống âm đạo của con nhỏ co giật theo, lan đến lỗ cửa mình ở ngoài cũng bắt đầu co thắt không kiểm soát, siết lấy con cu bự đang hoạt động dữ dội của anh Nhàn.

Sau một tràng dập nắc như điên, anh Nhàn cũng dập mấy cái cuối cùng đầy khó nhọc khi cái lỗ bỗng dưng bót chặt của con nhỏ, rồi anh chồm lên trước nằm đè lên mình con nhỏ, hai tay siết lấy hai vai nó ghịt chặt lại, mu ép cứng tới trước, cắm con cu lút cán vô bướm con nhỏ, đưa cái mu lông lá của anh bít chặt lấy lỗ bướm nó.

Cơ bắp trên người anh nổi cuồn cuộn lên hết, trong tư thế gồng cứng ngắc với con ku “khóa chết” lỗ bướm, anh Nhàn bắt đầu quá trình thả nọc cho đứa con nít mới dậy thì này.

Từng tia, rồi lại từng tia tinh dịch nóng bỏng, đặc sánh liên tục bắn ra từ lỗ sáo quy đầu đang co giật, tuôn xối xả vào cổ tử cung, thậm chí bắn sâu vào thành tử của con nhỏ theo những cơn co thắt từ bộ phận quan trọng này của con bé.

Con Loan có lẽ đã bắt đầu bước vào ngưỡng cửa của dậy thì, chức năng sinh dục của bộ phận này càng ngày càng hoàn thiện, đóng vai trò quan trọng ảnh hưởng đến ham muốn, tính khí, và ngay lúc này là cực khoái của nó. Tử cung đang co bóp của con nhỏ liên tục tạo ra áp suất chân không, mở to cái lỗ mà bình thường gần như luôn khép chặt đó, tham lam hút vào những dòng chất dịch nóng rực, tràn trề đến thừa mứa đang được đầu ku anh Nhàn “hào phóng” bắn ra.

Không hổ với biệt danh “bò sữa Long Thành”, trong gần một phút vừa qua, anh Nhàn liên xuất tinh và chưa có dấu hiệu dừng lại, khiến cho chất dịch nóng rực tích tụ càng nhiều ngay phía trước cổ tử cung con nhỏ. Con ku to bè của anh không ngừng “bơm” cho phần âm đạo bám chặt vào tử cung con nhỏ căng tức lên như bong bóng căng nước. Mỗi cơn co giật như có điện chạy bên trong tử cung của nó vừa mang lại khoái cảm tột đỉnh, vừa kèm thêm chức năng hút bớt lượng tinh dịch đang đầy ứ phía trước cổ tử cung, giải tỏa phần nào áp lực lên vị trí cùng đồ của nó.

Nếu như quá trình chơi bạo lực vừa nãy của anh Nhàn như một cuộc “tấn công tổng lực”, được con nhỏ “mở toang cửa” về mặt tâm lý lẫn sinh lý, để nó vượt qua đau đớn, đi đến cực khoái như bây giờ, thì quá trình xuất tinh của anh Nhàn và cực khoái của con Loan lúc này lại như một “cuộc chiến” thứ hai khi ku anh Nhàn liên tục “nã pháo”, còn “cổng thành” là cổ tử cung con bé lại đang mở toang cửa.

Tuy gọi là “cuộc chiến”, nhưng thực sự cả hai đều đang ở tột đỉnh sung sướng. Hai bộ phận sinh dục phối hợp nhịp nhàng, một bên xả ra, một bên hút vào. Dù cơ thể chỉ ba mươi mấy ký, hay là tám mươi mấy ký, cực khoái mãnh liệt mà đôi trai gái đạt được đều không kém gì nhau.

Có lẽ đã lâu rồi con nhỏ mới được chơi một lần bạo lực như vầy, hay cũng có thể sự nhớ nhung về anh Khanh tích tụ lại trong thời gian khá dài, lần này cơn cực khoái của con nhỏ kéo dài gấp 4 – 5 lần so với bình thường, đồng nghĩa với việc cái tử cung be bé của nó sau khi liên tục hút vào đã “no tròn” như một trái bóng, “ngậm” một lượng tinh dịch cực lớn ở bên trong. Thậm chí khi anh Nhàn ngừng xuất tinh, bộ phận nằm trong tận cùng âm đạo con nhỏ vẫn co bóp thêm một lúc nữa mới dừng lại.

Lượng tinh dịch từ “bò sữa Long Thành” vạm vỡ đè trên người con nhỏ đều bị tử cung nó hút sạch, gần như không sót một giọt nào bên ngoài cùng đồ!

Anh Nhàn thả lỏng tay đang siết quanh cơ thể của con nhỏ ra, kèm theo một hơi thở dài đầy khoan khoái.

Anh cong người, cúi xuống nhìn vào mắt con nhỏ và nói…

– Phù phù… Em sướng hông? Hờ hờ…

Con nhỏ chỉ hé mắt ra, đáp lại anh bằng một cái gật đầu vội vã, rồi nhanh chóng nhắm nghiền mắt lại, tiếp tục tận hưởng cơn cực khoái vẫn còn râm ran dưới hạ thể.

Bụng dưới nó lúc này đang trải qua một tình trạng kỳ lạ, vừa rất “no”, lại râm ran như điện chạy, rất là kích thích.

Dĩ nhiên nó còn quá bé để hiểu cấu tạo cơ thể, nhất là cấu tạo cơ quan sinh dục trong của mình. Nó không ý thức được cảm giác là lạ kia chính là “cực khoái hóa – sinh” đang sắp sửa bùng nổ.

Lượng enzym prostagladin trong tinh dịch bắt đầu “tấn công” mãnh liệt lên niêm mạc tử cung con nhỏ, gây co thắt tử cung, khiến con bé đã ở rất gần biên giới của cơn “cực khoái hóa – sinh” mà rất ít khi nó được trải nghiệm.

Ngay cả phần lớn phụ nữ trưởng thành cũng hiếm khi được trải qua cực khoái dạng này, bởi vì điều kiện để đạt được là rất khắc khe. Đầu tiên người con gái phải đạt cực khoái tử cung, điều này gần như chỉ có thể đạt được bằng giao hợp sâu, xâm nhập qua đường âm đạo, chứ nếu chỉ kích thích hột le (âm vật) thì thì gần như khi người con gái đạt cực khoái, thì cổ tử cung là “vô can”, chỉ “thõng tay đứng nhìn” bên lề cuộc vui mà thôi. Và điều kiện thứ hai là khi điều kiện 1 đã thỏa mãn, tử cung co bóp trong cơn cực khoái, thì ngay phía trước cổ tử cung phải có sẵn tinh dịch, để cho tử cung có thể hút vào trong, mà điều này chỉ có thể xảy ra khi người nam đạt cực khoái cùng một lúc với người nữ, hoặc là trước đó bên trong âm đạo của người nữ vẫn tồn đọng một lượng lớn tinh dịch. Cho nên khi được tử cung hút vào trong thì những enzym prostagladin mới bắt đầu kích thích niêm mạc tử cung, mang lại cho người nữ một cơn cực khoái “hóa học”, chậm nhưng dai dẳng hơn nhiều so với cực khoái “phổ thông” khác, chưa kể những lợi ích mang lại cho nữ giới sau đó như da dẻ mượt hơn, yêu đời hơn, thỏa mãn hơn…

Với kiến thức về tình dục học gần như zero của học sinh tiểu học, con Loan chẳng biết gì về trạng thái hiếm có này của nữ. Nó chỉ cảm giác đang có gì đó căng tròn lên trong bụng dưới, ép mạnh lên bọng đái của nó. Thậm chí nó nhầm tưởng đó là cảm giác mắc tiểu, và nghĩ là mình sắp sửa són tiểu đến nơi rồi. Cho nên mặc dù con nhỏ vẫn còn đang trong cái đuôi của cực khoái tử cung, nó vẫn hấp tấp nói với anh Nhàn đang đè trên mình…

– Em mắc tiểu quá anh… hơ hơ…

Anh Nhàn nghe vậy liền phì cười và nói giỡn…

– Phù phù… Hà hà… Anh bít hết đường rồi… Hơ hơ… làm gì em tiểu được nữa, há há… Phù phù…
– Hic hic, nhanh lên anh ơi! Em mắc quá! Hông giỡn nữa đâu… Hic hic…

Giỡn vậy thôi chứ anh Nhàn vẫn lật đật chống tay, nhổm người rút ra khỏi nó. Gì chứ liên quan đến bài tiết thì không phải gu anh, cũng không phải gu của mấy thằng ở đây. Vừa mới phê xong, đang từ từ thư giãn, anh không muốn mu lẫn háng mình bị con nhỏ tè vô lúc này.

Sau đó anh và ba thằng còn lại nửa nằm nửa ngồi dưới sàn, nhìn con nhỏ quýnh quáng ngồi dậy mặc áo, rồi tròng váy vô hai chân. Cũng may con nhỏ không mặc sịp, cho nên lúc này không có cảnh con nhỏ tìm chỗ đi tè mà phải “chạy sút quần” như dân gian thường nói.

Sau đó con Loan loạn choạng đứng lên, tập tễnh bước cao bước thấp đi ra ngoài, rồi như nhớ ra cái gì, nó quay lại nói mà mặt nhăn lại vì cơn đau thốn giữa hai chân…

– Em đi tiểu chút xíu nha mấy anh.
– Ừ, đi lẹ đi. Nếu không biết đường thì hỏi nhân viên ở đây nha.

Con nhỏ bước ra ngoài hiên, ngồi trên bậc thang gỗ, cúi xuống mang giày sandal vào chân, trong khi hai đùi vẫn run rẩy liên hồi, rồi nó vội vàng đứng lên, bước thấp bước cao ra ngoài, bỏ lại sau lưng một tiếng “dạ”, trong tiếng cười hô hố của bốn thằng.

Thằng Bo nhìn con em bị cả đám mình chơi tới mức “tàn tật”, rồi do mắc tè quá nên con nhỏ phải ráng tập tễnh đi tìm nhà vệ sinh. Một cảm giác “hãnh diện” hão đặc trưng của đám trai choai choai mới lớn khiến thằng ku nhăn răng ra cười đểu giả…

– Sao con gái tuổi này bướm “ngọt nước” vậy mà người ta lại cấm đoán, không cho mình chơi ta?
– Tao cũng thấy vậy đó Bo. Thậm chí trong mơ tao cũng thấy mình đang bú hai cái múi căng mọng của nó, chẹp chẹp…
– Bây giờ thì bị cấm ở hầu hết các nước trên thế giới rồi, trừ vùng Trung Đông. Ở đó người ta vẫn công khai khuyến khích đàn ông lấy vợ tầm 9 tuổi đó.
– Ui chà! Có vụ đó hả anh?
– Thiệt mà! Họ làm theo gương một vị chức sắc tôn giáo hồi xưa của họ đó. Google đi là biết hà.
– Chời ơi! Tự nhiên em thấy yêu sa mạc ghê đó! Em muốn chuyển qua đó sống luôn!
– Tính thêm tao nữa nha! Chẹp chẹp!
– Haha… thực ra cách đây chưa tới một thế kỷ trở về trước, cả nhân loại đều làm vậy. Con gái cứ lên 11 – 12 tuổi là đã có thể lấy chồng đẻ con hợp pháp rồi, và hiển nhiên toàn bộ đàn ông con trai lúc đó đều có thể đàng hoàng làm chuyện ấy mà vẫn ngẩng cao đầu.
– Sặc! Anh đang nói chơi hay nói giỡn vậy?
– Nói thiệt! Nghĩ ở đâu cho xa! Ngay tại Việt Nam mình hồi xưa ra những năm 1940 – 50 vẫn còn như vậy mà.
– Sao không nghe ai nói gì vụ này hết ta?!
– Vậy em có nghe câu hát “Lấy chồng từ thuở 13, đến năm 18 thiếp đã năm con…”?
– Có! Có! “Ra đường thiếp hãy còn son, về nhà thiếp đã 5 con mà cùng chàng.”… Trời ạ!! Là thật!!!
– Vụ này tưởng người ta viết hài hài thôi, ai ngờ là thật!
– Thật chứ! Mà chưa hết đâu nha, hồi xưa là tính theo tuổi ta đó nha!
– Ặk… Trời ạ… Vậy trừ đi một tuổi mụ thì nhỏ đó lấy chồng từ 12 tuổi dương hả anh?
– Em nhận ra rồi ha! Khà khà… Hồi xưa có câu nói nữ thập tam, nam thập lục, tức là tới tuổi ta cỡ đó là dựng vợ gả chồng được rồi.
– Đó là chuẩn chung thôi chứ thực tế người ta vẫn có thể gả con sớm hơn nữa. Nên ba anh còn… khuyến khích mấy anh em chơi con bé Năm từ nhỏ xíu luôn đó, há há…
– Trời ạ! Nể gia đình anh Đen quá đi! Mà nếu hồi xưa gả sớm cỡ đó thì đến năm 17 tuổi Tây, nhỏ đó đã kịp đẻ 5 lứa! Ông bà mình hồi xưa cool ghê luôn á!
– Không chỉ ở phương Đông mình đâu, mà ở phương Tây chuyện đó cũng là hiển nhiên. Nếu đứa nào đã từng đọc hoặc xem Romeo and Juliet thì cũng biết là Juliet lớn lên tầm 12 – 13 tuổi dương là đã được cha nó tìm cách gả cho ông bạn của cha nó đó.
– Ặk! Có phụ huynh như vậy thì còn gì hơn nữa, hic hic…
– Quá đỉnh!
– Haha… Vậy mà bây giờ những hành vi như vậy đều bị chúng nó sỉ vả thậm tệ luôn. Bó tay!
– Èo èo… Từ đó suy ra… chẳng khác nào chúng đang chỉ tay lên bàn thờ tổ tiên mà chửi không sót ông bà nào hả anh? Hic hic…
– Đâu riêng gì tổ tiên tụi nó, mà là tổ tiên của cả nhân loại luôn. Vì nếu truy ngược dòng thời gian đến thời tiền sử, sẽ thấy hơn 7 tỷ rưỡi người trên thế giới hiện nay đều là là kết quả của những hoạt động mà thời xưa bình thường, nhưng thời nay lại bị xỉ vả đó!
– Hic. Mình sinh ra không hợp thời rồi!
– Ờ. Sai chỗ nữa! Về bán nhà chuyển qua Trung Đông thôi Bi.
– Bán liền! Còn vương vấn gì ở đây nữa đâu!
– Hahaha…
– Mà em thấy cái trò underground này của nhóm mình sao có vẻ giống như những những gia tộc ma cà rồng trong phim Twighlight ghê.
– Đúng đúng! Tao thấy cũng giống cộng đồng phù thủy trong Harry Potter nữa đó Bo.
– Giống chỗ nào vậy mấy đứa?
– Chỗ mình khác biệt với mọi người thì cũng chả sao, miễn đừng để cho ai biết. Giống như phù thủy thì không chơi với muggles, ma cà rồng thì không chơi với người mortal vậy.
– Câu này ăn tiền đây! Vừa mới chơi xong mà sao Bo thông minh vậy ta?! Hè hè…
– Trước khi chơi em còn thông minh gấp mấy lần nữa á. Lúc này đã đỡ nhiều rồi.
– Haha…
– Không biết mày nói “trước đó” thì chính xác là lúc nào vậy Bo? Chứ tao thấy ngay trước khi chơi mày chỉ biết có cái bướm của nó, cho nên càng ngu hơn chứ làm gì mà thông minh, hè hè…
– Mày muốn anh em mình tâm đầu ý hợp, hay là huynh đệ tương tàn đây?!
– Haha… Thôi thôi, anh can mấy đứa. Đừng vì một cái bướm mà mất đi tình anh em!
– Khà khà… Tuy sến sẩm, nhưng anh Đen chí lý. Mà cái bướm đó ngày nào mà hổng chứa đầy “tình anh em” chứ, nên lọt sàng xuống nia thôi, lòng vòng trong nhà hết anh ơi, không lo, hí hí…
– Không biết bây giờ bướm đang bay lạc ở nơi nào…
– Chời ạ! Nó đang bay ở vùng… toilete chứ đâu nữa anh, hí hí…
– Chắc giờ đang “xè xè” xả nước cứu thân rồi. Còn anh Nhàn thì lại xuất khẩu thành thơ luôn rồi.
– Haha… Nàng thơ của ảnh mà! Nãy ôm máy quên chơi luôn.
– Haha… Nghệ thuật này mấy đứa không hiểu đâu, đam mê dữ lắm, từng góc ảnh với những mảng sáng tối trên cơ thể của m…
– Thôi thôi… anh ơi! Lúc nãy em còn tí thông minh chứ bây giờ đã rút về vạch xuất phát rồi. Hic hic.
– Haha… Anh quên! Hồi nãy chụp hình với quay phim đã quá, làm anh cứ nhớ mình đang đi chơi với hội nhiếp ảnh thôi, cho nên nói chuyện cũng dùng “từ chuyên môn” luôn.
– Haha… Giờ tỉnh lại vẫn còn kịp đó anh! Nhưng em thì buồn ngủ rồi. Chơi phê quá. Hihi…
– Buồn ngủ thì cứ ngủ đi.
– Vô quán ngủ được hả anh?
– Được chứ sao không?!

Lúc này không chỉ thằng Bi mà cả hai thằng còn lại cũng đều cảm thấy mi mắt nặng trĩu. Hồi nãy trừ anh Nhàn ra, ba thằng kia đều chơi con nhỏ từ 2 đến 3 nhát, nên đứa nào cũng thấy mệt. Cái lạnh se se của cao nguyên, cộng với không khí buổi xế chiều yên ả trên đảo khiến tụi nó chỉ muốn nằm ngủ.

Không nhắc thì thôi, nhắc tới thì cả 3 thằng đều thay nhau ngáp muốn sái quai hàm. Cái lạnh bắt đầu thấm vào người, cả đám uể oải ngồi dậy mặc quần áo vào chứ không thể trần như nhộng nữa.

Mặc quần áo xong, anh Nhàn nói…

– Ở đây mà gọi thực đơn trên triệu rưỡi là có thể chiếm giữ cái chòi ngủ cả ngày cũng không ai nói gì hết.
– Oh! Bill nhóm mình dư rồi mà Nhàn?!
– Dư mà.
– Vậy thì em tranh thủ ngủ một chút nha anh.

Nghe anh Nhàn nói xong cả ba đứa đều yên tâm nhắm mắt lại ngủ khò khò. Anh Đen lấy cái nón kết trùm lên mặt rồi mới ngủ, giống như thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức của anh trong những ngày còn hành nghề lâm tặc.

Anh Nhàn khoan khoái ngồi dựa lưng vào vách, một chân co lên làm điểm tựa cho chân kia gác ngang qua, bàn chân hơi vung vẩy trong khi thưởng thức những đoạn phim nóng quay được.

Dù là trên màn hình nhỏ xíu của máy ảnh, anh vẫn cảm giác được những đoạn phim này là đẹp nhất từ trước đến giờ. Những mảng sáng tối, những hình khối cơ thể, những vệt nắng xiên xiên đan xen vào trong nhóm chơi gangbang khiến anh là người cầm máy mà xem lại vẫn như mới toanh, và bị kích thích cực mạnh. Điều này cũng có thể hiểu được, bởi vì lên phim bây giờ là toàn cảnh, trong khi lúc đang quay, anh vì chú ý đến một góc nào đó mà hướng máy đến để quay thôi. Hai cách nhìn khác nhau dẫn tới 2 cảm nhận hoàn toàn khác biệt, cho nên anh Nhàn cứ say mê ngồi nhìn chằm chằm vào màn hình của máy ảnh, thưởng thức lại những đoạn phim dài cả tiếng đồng hồ.

Đam mê trỗi dậy khiến anh quên mất con Loan luôn rồi. Thời gian đối với anh lúc này không còn ý nghĩa nữa, mọi sự tập trung của anh đều hướng về những góc máy “thần thánh” trong các video và hình ảnh trong máy đang đợi anh xem và chỉnh sửa, hoặc xóa bớt.

Ba thằng con trai nằm dài trên sàn đã ngủ khò khò, mà anh Nhàn thì cắm mặt vô máy ảnh nên cũng không chú ý thời gian con Loan đi vệ sinh có hơi lâu hơn bình thường…

Lúc con Loan vừa đi ra khỏi chòi, đi hết con đường trồng toàn trúc đào đang nở rộ một màu hồng phấn, nó rẽ vào con đường chính đi sâu vào trong đảo.

Đây là thời điểm vắng khách nhất trên đảo, bữa ăn trưa đã qua, bữa ăn tối lại chưa tới, khách trên đảo hầu hết đều đang ở trong chòi, hoặc là “vui vẻ” với các chân dài, hoặc là nằm dài ra sàn ngủ sau chầu ăn nhậu bí tỉ. Nhân viên vì không phải phục vụ ai, cho nên cũng không có cảnh người người chạy tới chạy lui, bưng bê lăng xăng như lúc tụi nó mới lên đảo. Cả hòn đảo tràn ngập hoa bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Hoa cỏ đung đưa nhè nhẹ trong gió, tiếng ong vo ve bay từ bông hoa này sang bông hoa khác, mùi hương hoa lúc nồng lúc thoang thoảng, ngập tràn trong không khí. Sự bình yên đến lặng người càng tương phản với cảm giác râm ran đang tăng lên mạnh mẽ trong bụng dưới con nhỏ.

Con Loan không tìm được ai để hỏi đường tới nhà vệ sinh, nó cứ thơ thẩn đi từng bước một, hết nhìn đông lại ngó tây. Sự bình yên nơi đây chẳng giúp gì trong việc làm dịu đi cơn râm ran sâu trong bụng dưới nó, mà ngược lại, cả một rừng hoa vắng vẻ cùng với mùi hương thoang thoảng khiến con nhỏ cảm thấy thư giãn hơn, vô hình trung sự đè nén, khẩn trương vì “mắc tiểu” bên trong bụng dưới còn nhỏ như bị dỡ bỏ hoàn toàn. Con Loan đã không kìm được nữa.

Đang đi, nó chợt rúm người lại, cố gắng hết sức để không phải ngồi thụp xuống giữa đường, và bắt đầu… cực khoái.

Trong tư thế khom người, cặp đùi mảnh khảnh, láng mịn lúc này khép chặt lại, run bần bật một cách đầy bất thường, đã sắp không còn chống đỡ nổi trọng lượng cơ thể con nhỏ.

Hai tay con nhỏ vô thức ôm chặt lấy ngực mình, như đang ôm một thân thể vô h&