Truyện dịch loạn luân hay nhất
Tôi lao đến xe mình và theo sau chị ngay lúc chị lái xe ra đường. Khi về nhà, hai chị em tôi làm tình rất chậm rãi vào buổi trưa rồi vội vàng mặc quần áo trước khi bọn trẻ đi học về. Khi mọi người đã ở nhà, chúng tôi nói với các con về sự thăng chức của tôi. Mọi người đều vui mừng và có một sự bối rối lớn, khi chúng tôi thảo luận nơi đi ăn tối để chúc mừng thì chuông cửa reo.
Sau khi mở cửa, tôi ngạc nhiên khi thấy vợ chồng anh Mike và chị Sharon, anh Jimmy và chị Mi Lin.
“Hê, mọi người vào đi. Có chuyện gì thế?”
“Anh chị hy vọng là em nói cho mọi người biết đây.”
“Ý anh là sao?”
Anh Mike và Jimmy nhìn nhau rồi nhìn trở lại chị Colleen và tôi. Anh Jimmy nói:
“Đêm qua mẹ gọi cho bọn anh và bảo hãy đến đây chính xác lúc 5 giờ rưỡi, ăn mặc đẹp để đi ăn tối còn không là phải trả tiền.”
Mọi thứ trong ngày này đều làm cho bối rối.
Tất cả chúng tôi đang đứng trong phòng khách. Chị Colleen và tôi bắt đầu kể cho mọi người nghe chuyện tôi được thăng chức thì chuông cửa reo lên lần thứ hai. Sau mọi chuyện xảy ra trong ngày thì tất cả chúng tôi không ngạc nhiên khi nhìn thấy mẹ trên hiên nhà, nhưng tôi không biết tại sao ông Harold lại đang đứng đó bên cạnh mẹ. Tôi bị mất cảnh giác nên thậm chí không kịp chào hỏi, chỉ bước sang một bên và để cho họ đi vào trong nhà.
Đó là một trong những khoảnh khắc kỳ lạ khi không ai biết chuyện gì đang xảy ra hoặc phải nói gì. Tất cả chúng tôi đang đứng thành một vòng tròn lớn nhìn chằm chằm vào nhau, không ai nói gì. Mẹ đứng đan nhẹ tay ở phía trước với nụ cười nửa miệng. Ông Harold đứng bên cạnh mẹ, tay ông ta thọc vô túi nhẹ nhàng đu đưa tới lui, đầu ông ta cúi xuống như đang nghiên cứu điều gì trên sàn nhà ở trước đôi giày của mình, không nhìn ai cả. Chúng tôi nhìn nhau cố đoán xem chuyện gì đang xảy ra.
Điều này càng lúc càng trở nên khó hiểu hơn.
Dần dần sự chú ý tập thể của chúng tôi trôi dạt về mẹ và ông Harold. Chị Sharon và Mi Lin thở hắt ra và chị Colleen kêu lên:
“MẸ! Mẹ không… không… đúng rồi… mẹ đã… có phải không?”
Mẹ không trả lời, chỉ tiếp tục mỉm cười.
Mắt hai chị Sharon và Mi Lin mở to ra và họ đưa tay lên che miệng. Mắt chị Colleen là những vòng tròn lớn và quai hàm chị đang trễ xuống vì bị sốc.
Hai anh và tôi hoàn toàn bối rối về những gì đang xảy ra.
“Cái gì? Mẹ đã làm gì?”
Chị Colleen quay sang nhìn hai anh và tôi trước khi trả lời.
“Mẹ mình vừa mới quan hệ tình dục.”
Máu đang chảy khỏi mặt anh Mike và Jimmy, và tôi lắc nhẹ đầu.
Mẹ chỉ nhìn chúng tôi với nụ cười mỉm trong giây lát trước khi nói.
“Đúng đó con yêu. Ông Harold và mẹ đã dành cả buổi chiều trong một phòng ở khách sạn Sheraton.”
Tôi đang bắt đầu thấy những điểm bơi lội trước mắt mình. Mẹ và ông Harold sao?
Hai môi anh Mike lắp bắp nhưng không có âm thanh nào được thốt ra. Anh Jimmy đang nhìn chằm chằm vào mẹ và ông Harold, nhưng biểu hiện trên khuôn mặt anh cho thấy mọi hệ thống thần kinh của anh đang đóng lại.
Ông Harold chắc chắn là một trong những người đàn ông tốt… Nhưng ông ta và mẹ tôi? Tôi nghĩ đầu tôi sắp nổ tung.
Đột nhiên bóng đèn sáng lên trong tôi.
“Ông Harold, ông đã nói rằng ông đến Canada trong kỳ nghỉ. Điều đó có nghĩa ông đã ở cùng một con tàu với mẹ tôi?”
“Đúng vậy đó Robert, tôi đã ở chung con tàu với mẹ cậu.”
Dường như thật kỳ quặc khi thấy ông Harold mỉm cười rất nhiều.
Sau đó mẹ nói:
“Trên thực tế, ông Harold và mẹ đã ở cùng một buồng.”
Anh Mike thở hắt ra khi cất giọng khàn khàn:
“Làm ơn cho con biết là có hai cái giường ở trong buồng.”
Nụ cười của mẹ lớn hơn khi trả lời.
“Không đâu con yêu, chỉ có một cái giường ở trong buồng.”
Anh Jimmy đưa hai tay lên hai bên đầu và ngồi sụp xuống ghế sofa, nhẹ nhàng rên rỉ. Sau đó tôi nhận thấy mẹ và ông Harold đang đứng rất gần nhau và nắm tay nhau. Tôi đang phải vật lộn để đương đầu với thực tế rằng mọi thứ tôi biết về trật tự tự nhiên của vũ trụ đến thời điểm này trong đời mình đã đột ngột rẽ sang trái một cách sắc bén.
Mắt chị Colleen nhấp nháy liên tục. Tôi đã nhìn thấy điều này trước đây khi chị đang xử lý một số thông tin mới. Tôi có thể nhìn thấy những bánh xe đang quay trong đầu chị, và chị hỏi:
“Vậy tất cả những buổi sáng đó khi mẹ đến ăn sáng…”
Ông Harold vẫn đang mỉm cười khi nói:
“Mẹ cô đã dành cả đêm ở căn hộ của tôi.”
Mọi người im lặng khi chúng tôi nhìn chằm chằm vào mẹ và ông Harold. Cuối cùng thì chị Mi Lin hỏi câu đang treo trên không ở trước mặt chúng tôi nhưng không ai dám hỏi.
“Hai người đã… ơ… mẹ biết đó… bao lâu rồi?”
Câu hỏi của chị biến thành một sự im lặng ngượng ngùng.
Mẹ và ông Harold mỉm cười với nhau rồi mẹ trả lời.
“Chưa tới 2 năm.”
Không ai trong