Gái Gú Việt Nam

Trong Loạn Thế – Tác giả Akay Hau

Phần 18: Ngoan độc
Dung nham ầm ầm quét đến, nhiệt độ tăng cao thiêu đốt tất cả, hơi nước bên trong không khí bốc hơi xèo xèo.

Một cột sóng dung nham bất chợt từ dưới lòng đất bắn vọt lên ngay vị trí Dương Việt và chúng nữ…

Dạ Nguyệt Miêu nhanh nhẹn thanh thoát nhảy lên né tránh, nàng có phản xạ và giác quan của loài mèo, tốc độ nhanh gấp nhiều lần người bình thường.

Dương Việt ôm lấy Misa thi triển thân pháp bay lên không trung.

Dương Tố Vy và Trương Xuân Hoa cũng dễ dàng tránh thoát.

ẦM ẦM ẦM…

Từ trong cột dung nham sôi sùng sục, một tên nam tử trung niên sắc mặt lạnh lùng bước ra, dung nham chảy dọc theo cơ thể khiến hắn nhìn qua cực kỳ dữ tợn.

Chính là bang chủ của Lý Vương Bang – Lý Liệt.

“Việt à, em cảm thấy năng lực của em bị kẻ này khắc chế!” Misa nắm chặt tay Dương Việt nói.

“Em là thực vật, gặp dung nham nóng còn hơn cả lửa đương nhiên sẽ khó chịu!” Dương Việt vỗ vỗ mu bàn tay nàng:

“Để hắn cho anh xử lý, các em lo những tên khác!”

“Anh cẩn thận một chút!” Trương Xuân Hoa nhịn không được nhắc nhở:

“Hắn là kẻ mạnh nhất trong đám bọn chúng!”

“Chồng em cũng không yếu!” Dương Việt cười tự tin một tiếng, triển khai thân pháp chủ động lao đến Lý Liệt.

“Ranh con muốn tìm chết, một mình tao có thể diệt cả đám chúng mày!”

Thấy tuổi tác của Dương Việt còn trẻ đã dám khiêu khích chính mình, đáy mắt Lý Liệt hiện lên một tia khinh thường.

Dù trước đây khi chưa trở thành dị nhân, hắn cũng là một Trung Tướng từng ngang dọc chiến trường với kinh nghiệm chiến đấu lão luyện.

Mắt thấy Dương Việt tiếp cận, Lý Liệt há to mồm, một luồng dung nham nóng chảy từ trong miệng hắn bắn ra như vòi rồng, hung hăng bao phủ toàn thân của Dương Việt.

Bất quá cảnh tượng tiếp theo lại khiến Lý Liệt trợn tròn mắt.

Dung nham bắn vào vừa tiếp cận cơ thể Dương Việt đã gặp phải một luồng rào cản vô hình, mặc cho sức nóng dữ dội vẫn không thể tiến thêm.

“Chuyện gì xảy ra?”

Lý Liệt không dám tin những gì mình vừa chứng kiến, Dương Việt đã như ảo ảnh xuất hiện trước mặt hắn, một quyền hung hăng đấm ra:

“Thiếu Lâm La Hán Quyền!”

ẦM!

Mặt Lý Liệt như muốn lệch sang một bên, dung nham vỡ nát, máu tươi cuồng phún.

Nhưng rất nhanh từ dưới đất đã có dung nham bắn lên hòa vào cơ thể, đem thương tổn của hắn nhanh chóng phục hồi.

Mặc dù như vậy, Lý Liệt vẫn phẫn nộ nhìn lấy hắn quát:

“Mày dùng thủ đoạn gì có thể ngăn cản dung nham của tao?”

“Không nói cho mày biết!” Dương Việt cười nhạt.

Võ công của hắn đã đạt đến mức tông sư như người mẹ quá cố, công lực có thể ngưng tụ thành màn chắn vô hình bao quanh cơ thể.

Chưa kể công lực chủ đạo của Dương Việt chính là Cửu Dương Thần Công luyện thành, chí dương chí cương, nhiệt độ sánh ngang với sức nóng của mặt trời.

Dung nham dưới lòng đất của Lý Liệt tính là thứ gì chứ?

“Không chịu nói để tao đánh cho mày nói!” Lý Liệt hừ lạnh một tiếng, tinh thần tập trung, hai tay hướng về phía trước nắm lấy.

Thoáng chốc, cuồn cuộn dung nham ngưng kết thành một quả cầu với đường kính hàng chục mét giữa không trung, xoay tròn dữ dội, ẩn chứa sức công phá hủy diệt ném về phía Dương Việt.

Đối mặt thế công mạnh mẽ của đối thủ, Dương Việt cũng không dám khinh thường.

Toàn bộ công lực chí dương chí cương hội tụ vào lòng bàn tay, ngửa đầu lên trời uy nghiêm gầm thét:

“Như Lai Thần Chưởng!”

Một chưởng đẩy ra, công lực phô thiên cái địa, chưởng ấn khổng lồ như có thể trấn áp thế gian vạn vật, sức mạnh của vị phật tổ chí cao hàng lâm mà xuống.

ĐÙNG!

Quả cầu dung nham to lớn lập tức bị Như Lai Thần Chưởng nghiền nát.

Chưởng ấn vẫn tiếp tục trấn xuống đầu địch nhân.

Lý Liệt sắc mặt đại biến, trầm giọng kinh hô lên:

“Dung Nham Cự Nhân!”

Tiếng quát vừa dứt, vô số dung nham ngưng tụ thành một tên cự nhân khổng lồ như vệ sĩ hiện thế, hai bắp tay khổng lồ nóng chảy cuồn cuộn hung hăng đấm đến.

OÀNH.

Dung Nham Cự Nhân cùng Như Lai Thần Chưởng đồng quy vu tận, nổ tung giữa thiên không.

Sắc mặt Lý Liệt tái nhợt vì tiêu hao sức lực, hắn vội vàng rút về phía sau, mở miệng quát lớn:

“Chúng mày còn chờ cái gì nữa? Mau xử nó cho tao!”

Nhận lệnh của lão đại, một đội quân được trang bị Ak47 nhao nhao xuất hiện trên tường thành, từ bốn phương tám hướng bóp cò, oanh tạc Dương Việt.

Dương Việt sắc mặt lạnh lùng, Cà Sa Phục Ma Công bảo vệ quanh thân, vô số viên đạn đều bị bắn ngược trở lại, hai tay liên tục bắn ra chỉ đạn:

“Đạn Chỉ Thần Công!”

PHỐC… PHỐC… PHỐC…

Từng cái đầu nổ tung thành máu, chỉ thoáng chốc đã diệt sát vài chục tên quân nhân tinh nhuệ.

“Sao có thể mạnh như vậy?” Lý Liệt sắc mặt trắng bệch:

“Kẻ này rốt cuộc là dị nhân gì?”

Vừa có tốc độ, vừa có giác quan nhạy bén, vừa có khả năng chiến đấu cao cường, công thủ toàn diện.

Lý Liệt chưa từng thấy dị nhân nào bá đạo như thế.

Bất quá hắn cũng không cam lòng chịu thua, phẫn nộ quát:

“Tụi mày nhắm vào đám đàn bà kia, dùng bọn chúng áp chế thằng nhãi ranh này!”

“Lão đại cứ để em!”

Một tiếng gầm rống hưng phấn từ dưới lòng đất vang lên.

Mặt đất nứt ra, cá sấu khổng lồ trồi lên, há cái miệng rộng dữ tợn như chậu máu cắn lên, muốn nuốt Trương Xuân Hoa vào bên trong.

Chính là Trần Ngạc với khả năng biến thân thành cá sấu chúa.

Chỉ là đối mặt với cảnh tượng nguy hiểm, Trương Xuân Hoa chỉ nở nụ cười nguy hiểm.

Khẩu súng ngắn Walther PP mà Dương Quá để lại được nàng móc ra, nhắm thẳng xuống phía dưới miệng cái sấu bóp cò.

OÀNH!

Một tia hủy diệt từ họng súng xuyên phá mà ra.

PHỐC!

Trong ánh mắt trợn tròn của Dạ Nguyệt Miêu, con cá sấu khổng lồ với lực phòng ngự bền bỉ khiến nàng nhiều lần thua thiệt đã bị bắn nát đầu, biến thành một bãi thịt nát.

CHIẾU!

Thấy tình cảnh này, một tên dị nhân núp phía sau tường thành hai mắt bọc phát ánh sáng dữ dội, từ trong đồng tử cũng có hai tia hủy diệt nhắm thẳng đến Trương Xuân Hoa bắn mạnh ra.

Thế công quá nhanh, Trương Xuân Hoa thi triển thân pháp của Võ Đang là Thê Vân Tung phóng người bay lên cũng khó thể né tránh.

Trong giờ khắc nguy cấp, một nhánh thực vật khổng lồ chụp lấy cơ thể nàng kéo sang một bên.

ĐÙNG!

Hai tia hủy diệt bắn trượt mục tiêu, nổ tung một tòa nhà cách đó vài trăm mét.

“Cảm ơn em!” Trương Xuân Hoa nhìn Misa cười nói.

“Dám đánh lén mẹ tao, để xem mày là thằng nào!” Dương Tố Vy giận dữ quát lên thánh thót, chân đạp Lăng Ba Vi Bộ hướng về tên dị nhân núp sau tường thành lao đến.

“Kẻ đó là Gia Vĩ, có đôi mắt bắn ra tia hủy diệt với sức công phá lớn!” Dạ Nguyệt Miêu cao giọng nhắc nhở.

Dương Tố Vy gật đầu, chỉ cần tốc độ nhanh chóng, để xem Gia Vĩ làm sao có thể bắn trúng nàng.

“Lạc Anh Kiếm!”

Công lực được điều động thành những luồng Kiếm Khí vô hình, xuyên thấu không gian muốn oanh sát Gia Vĩ.

Chỉ là ngay thời khắc mấu chốt, vài trăm con thây ma ở dưới lòng đất chui ra, điên cuồng lao đến nàng cắn xé.

Hiển nhiên là được Lê Hào với khả năng thao túng thây ma điều