Trái tim khuyết
Nó – gương mặt bầu bĩnh, nước da ngăm ngăm … nhưng thân hình lại thon thả gọn gàng … dù cao có một 1m59 … mông tròn căng … cặp vú cao vồng … nhiều con bé xinh xinh còn ghen tị … trời không lấy đi của ai tất cả mà.
Nó tắm thường lấy tay bịt mặt … thân hình tròn lẳn … cặp vú bánh dày cong cong kiêu hãnh … làn da mịn màng … đôi chân thon thanh thoát … cảm giác dài miên man … Huyền là tên nó – Huyền cũng là đen mà … oái ăm thay cho cái tên … giá như nó đừng đen … đen … mũi gọn hơn, cao hơn tý … thì xinh rồi … Mười bốn tuổi nó chả biết yêu … có lẽ vì chả ai yêu nó. Nó cũng không cố gắng tỏ ra đáng yêu … giả nai ngơ ngác … Bạn bè dùng zalo nó cũng zalo … Ờ tên gì nhỉ … Sun xjh Yb … hay không nhở … “Oài! … mình xấu … bỏ con mẹ xinh ảo vãi ra !” nó nghĩ … Thế thì bé _ngok_ yêu _anh … ớ … mình đã … xấu … ngốc … thì chó nó nó thèm … :p
Trời ạ ! có cái tên nick cũng lằng ngoằng … Mà tên nick con trai dễ đặt nhờ … Gãi đầu gãi tai … ờ ha … giả trai tán gái … Nó lập boy xấu trai mai ế 😀 … lập xong ôm bụng cười khúc khích … Đang cười thì tinh tinh … cái tin nhắn mới toanh … một mặt cười nhe răng … Gái xấu Yb pm …
– Cái đờ mờ … mình lập xấu zai thì con gái xấu pm vãi … .!
Nó pm lại mặt cười thè lưỡi … Con điên kia pm lại …
– Anh tên zì ?
Ặc ặc … có gái tán trai … con này chắc không điên cũng dở … cơ mà chắc xấu như mình …
– Anh tên Tuyền … còn em ?
– Em tên Huyền ạ !
Mịa ! Con đếu nào nhở … chơi mình chăng … tên mình mới khắm … nó hỏi tiếp …
– Huyền ở đâu ?
– Em ở Văn Tiến … !
Ẹc … Văn Tiến là đâu nhở … nó ở thành phố mà chả biết Văn Tiến là cái gì hết … Nó viết :
– Anh ở Ga đó em … Huyền sinh năm bao nhiêu … có ảnh cho anh xem … nhé !
– Em mười ba ạ … mà em xấu anh có xem không ?
– Anh cũng xấu … anh 17 tuổi … học Lý Thường Kiệt! …
– Ảnh đâu em ?
– …
– Cho anh xem xấu cũng sao bạn bè mà … !
– …
Xời! chắc xấu như mình là cùng – nó lầm bầm … Đúng lúc mẹ gọi …
– Huyền ! Trông nhà nhé, tao với bố mày đi sang bên chỗ Bác Hà ở Yên Bình … tối muộn về … lang thang bỏ nhà tao đánh chết .
– Vầng !
Nó hậm hực … Bố mẹ đi rồi nó leo lên giường ngủ … tối ông bà già mới về mà … ngủ thôi …
…
“Đoàng…”
Sét đánh trên cột điện cao thế … điện tắt ngúm … nhà tối om … gió thổi vù vù … trên mái blu … lộp độp mưa rơi … Nó tỉnh ngay lúc sét đánh ấy … căn nhà tối om … Nhà nó ở gần nghĩa trang Nam Cường … Trên đồi cao toàn mộ là mộ, từ bé đã tha thẩn chơi ở đó, chả sợ … Ở đây chỉ có mỗi nhà nó và nhà ông ngoại … Bà mất được nửa năm cũng chôn trên quả đồi kia … Chỉ còn ông sống một mình … đất này cũng là ông cho bố mẹ nó … Ông 70 rồi nhưng vẫn khỏe lắm … ông còn uống rượu cả ngày …
“Đoàng … đoàng …”
Sét đánh chói lòa … run rồi nó … đi xuống b