Gái Gú Việt Nam

Tình yêu và thù hận

Phần 22
Sáng hôm sau…

Hạnh Vi tỉnh dậy trên chiếc giường quen thuộc của mình. Nàng nhìn ra chiếc cửa sổ nhỏ của phòng ngủ mà nhớ về Thế Bảo, hai dòng nước mắt nàng tuông ra từ khóe mắt chảy dài xuống đôi gò má xinh đẹp. Chuyện xảy ra đêm qua ở biệt thự White House hiện về trong đầu Hạnh Vi…

Đêm qua, sau khi Hạnh Vi bị những người khách thay phiên nhau “tra khóa vào lỗ”, nàng lúc đó chìm trong cơn mê man của dục vọng, xung quanh nàng là vương vãi những bao cao su và mùi tinh trùng nồng nặc.

Khi các vị khách rời đi, Thomas đã quay lại để xem tình hình của Hạnh Vi, ông ta giúp nàng mặc lại quần áo và liên tục lên tiếng xin lỗi. Đổi lại, ông ta chỉ nhận được sự im lặng và ánh mắt căm phẫn của Hạnh Vi.

Khi Hạnh Vi trở nên tỉnh táo hơn, nàng biết bản thân vừa bị Thomas lợi dụng để trở thành “con mồi” cho các vị khách của ông ta tha hồ giày vò. Nàng hận Thomas, nhưng cũng hận bản thân mình. Nàng đã quá tin tưởng người khác và tự đặt bản thân vào tình thế nguy hiểm, dù biết mình đang cố gắng điều trị để kiểm soát cơn nhục dục nhưng nàng lại một lần nữa buông thả bản thân.

Trong cơn tủi nhục và căm tức, Hạnh Vi nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự, trong đầu nàng thậm chí còn xuất hiện suy nghĩ sẽ đi tự vẫn… nhưng rồi khi nghĩ về ba mẹ nàng, nghĩ về Thế Bảo, Hạnh Vi đã không có can đảm để làm điều đó. Nàng bắt xe về nhà, lao mình lên chiếc giường quen thuộc, nàng khóc thật nhiều và ngất đi từ khi nào không hay…

Giờ đây, khi nhớ lại những gì xảy ra ngày hôm qua, Hạnh Vi càng cảm thấy ghê tởm bản thân mình… nàng không biết phải làm gì tiếp theo… nàng tự hỏi bao giờ Thế Bảo mới quay về lại bên nàng…

Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, bỗng Hạnh Vi nhận được một cuộc gọi.

Nàng nhất điện thoại của mình lên, trên màn hình hiện ra tên người gọi: Chị Phương – MAXYM…

Hạnh Vi bắt máy, giọng vẫn run run vì khóc:

– “Alo… em… nghe nè chị… Phương…”
– “Alo, Vivian hả, sao giọng của em lạ vậy? Em đang khóc hả?”

Hạnh Vi khi nghe Bích Phương hỏi nàng cũng không kiềm chế được nữa mà khóc lớn vào điện thoại.

– “Huhuhu, Chị Phương ơi, em không muốn sống nữa… huhuhu”.
– “Cái gì chứ, Vivian ơi, em bình tĩnh lại, em đang ở đâu? Có gì từ từ nói em đừng làm chuyện dại dột nhé!” – Bích Phương ở bên kia đầu dây khi nghe Hạnh Vi nói cũng không giữ được bình tĩnh.
– “Em… đang ở nhà, nhưng em mệt mỏi lắm… em không biết biết phải làm gì nữa… em tuyệt vọng lắm…”
– “Em chờ chị một chút nhé, chị sẽ qua với em, có gì em cứ kể chị nghe, em chờ chị nhé.”

Bích Phương vì lo lắng cho Hạnh Vi nên đã nghỉ việc sáng nay mà chạy qua chung cư để chăm sóc nàng…

Sau 20 phút, Bích Phương đã có mặt ở nhà Hạnh Vi.

Bích Phương ân cần an ủi và nghe Hạnh Vi kể lại mọi chuyện ngày hôm qua. Bích Phương cũng khá sốc khi biết Hạnh Vi phải trải qua những gì. Cô khuyên Hạnh Vi báo công an nhưng Vi lại không muốn, phần vì nàng cảm thấy nhục nhã, phần vì hôm qua tất cả đều đeo mặt nạ, Vi không hề biết danh tính của những người đó.

Thấy Hạnh Vi quá tội nghiệp và tuyệt vọng, Bích Phương nhớ lại hình ảnh của mình năm xưa… khi cô cũng bị đắm chìm trong nhục dục dẫn đến ly dị với chồng cũ.

Trong giây phút đó, Bích Phương khuyên Hạnh Vi gọi cho bác sĩ Nguyễn Phúc, dù gì Vi cũng đang điều trị cùng anh ta, anh sẽ biết phải làm gì để giúp Hạnh Vi bây giờ.

Và khi hai chị em thông báo cho bác sĩ Phúc biết tình hình, anh ta yêu cầu đưa Hạnh Vi đến nhà để có thể kiểm tra tình hình của nàng.

Sau 30 phút…

Bích Phương đã đưa Hạnh Vi đến nhà bác sĩ Phúc. Bác sĩ cũng nhanh chóng đưa Vi vào trong và kiểm tra tình trạng của nàng:

– “Vi, em cho anh biết bây giờ em đang cảm thấy thế nào?” – Bác sĩ Phúc hỏi khi đã để Hạnh Vi ngồi ổn định trên ghế trong phòng khách…
– “Em thấy mệt lắm, đầu em bây giờ không suy nghĩ gì được nữa. Em đã muốn tự tử… nhưng em không làm được” – Hạnh Vi trả lời trong gương mặt thất thần, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi trên đôi mắt nàng…
– “Được rồi, em hãy bình tĩnh, anh biết việc này đã gây cho em một cú sốc lớn nhưng hãy nghe anh, bây giờ em có nghĩ quẩn cũng không giải quyết được vấn đề, hãy nghĩ về tương lai phía trước với chồng em.”
– “Em không biết nữa, em không biết mình có còn dám đối mặt với Thế Bảo không nữa, em không xứng với ảnh nữa…” – Hạnh Vi tiếp tục khóc…
– “Em đừng nghĩ vậy, anh tin là nếu chồng em thật sự yêu em thì những chuyện này sẽ không làm suy giảm tình yêu của anh ấy đâu.” – Bác sĩ Phúc cố gắng trấn an Hạnh Vi…
– “Đúng rồi đó, em đừng suy nghĩ tiêu cực nha Vivian, em hãy nghe theo bác sĩ Phúc.” – Bích Phương đứng bên cạnh cũng lo lắng động viên nàng.
– “Nhưng em không biết bây giờ mình nên làm gì nữa… huhuhu” – Hạnh Vi ôm lấy Bích Phương mà khóc lớn…
– “Chuyện quan trọng bây giờ là phải giúp em bình tĩnh lại và tiếp tục công việc điều trị, anh tin là một khi em có thể kiểm soát được bản thân thì em sẽ tự tin trở lại, sẽ không còn cảm thấy sợ hãi hay ám ảnh với sex nữa.”
– “Vậy bây giờ em phải làm gì?”
– “Thật ra chuyện em vừa mới trải qua… cũng không thật sự quá tệ. Anh xin lỗi, anh không cố ý nói móc em nhưng em còn nhớ việc em cố gắng nhịn sex gần 1 tháng chứ? Lúc đó cơn ham muốn của em bị dồn nén dẫn đến việc khó kiểm soát khi nó bộc phát, nhưng sự cố vừa qua đã vô tình làm xoa dịu đi cơn ham muốn trong em. Thật ra phương thức điều trị của anh sẽ là dần dần làm cho ham muốn trong em được giải tỏa bằng nhiều cách nhưng giờ đây sự việc ngày hôm qua đã vô tình thúc đẩy quá trình, thay vì anh phải làm từng bước A, B, C… X, Y, Z thì giờ đây chúng ta có thể đi thẳng đến bước Z luôn.” – Bác sĩ Phúc giải thích.
– “Vậy là trong rủi có “may” à anh Phúc?” – Bích Phương hỏi…
– “Cũng có thể nói là như vậy. Nhưng mà có một vấn đề, đó là anh chưa chuẩn bị cho bước điều trị cuối cùng vì không nghĩ nó đến nhanh vậy…”
– “Vậy bước điều trị này cần những gì vậy anh?”
– “À… cái này… sẽ hơi khó chuẩn bị, vì phải tìm người phù hợp.” – Bác sĩ Phúc tỏ ra hơi ái ngại khi nói…
– “Là sao anh, người như thế nào? Anh nói ra thử biết đâu em quen biết ai đó có thể giúp Vivian?” – Bích Phương hỏi…
– “Thật ra bước cuối cùng này là sẽ phải tìm một người đã từng trải qua những cảm xúc như Hạnh Vi và đã vượt qua được nó, sau đó người này sẽ “thị phạm” lại cho Hạnh Vi xem và đồng thời hướng dẫn Hạnh Vi cách kiểm soát sự ham muốn của bản thân mình… Nhưng để kiếm được một người như vậy trong một thời gian ngắn sẽ rất khó.” – Bs Phúc tỏ ra đâm chiêu khi giải thích…
– “…”

Cả Hạnh Vi và Bích Phương đều im lặng sau khi nghe bác sĩ Phúc nói, mỗi người họ đều có suy nghĩ riêng cho mình.

Rồi bỗng nhiên sau đó tầm 10 giây, Bích Phương mở lời:

– “Vậy anh nghĩ em có đủ điều kiện để giúp Vi không? Anh biết em cũng đã từng bị như Vi mà, chính anh đã giúp đỡ em thoát ra khỏi cơn nhục dục của mình, bây giờ em cũng muốn dùng bản thân mình để giúp Hạnh Vi.” – Bích Phương nhìn thẳng vào mắt bác sĩ Phúc nói…
– “Chị Phương… không được đâu, nếu như chị giúp em, chị sẽ phải…” – Hạnh Vi vừa cảm kích trước việc Bích Phương tình nguyện giúp nàng, vừa lo lắng không muốn Bích Phương bị thiệt thòi.
– “Đúng vậy, em có thể giúp Hạnh Vi… nhưng một mình em thì không đủ, anh còn phải tìm một người nam nữa để ‘hỗ trợ’ em… mà như vậy thì chắc chắn không được!” – Bs Phúc thẳng thừng từ chối đề nghị của Bích Phương, sắc mặt anh cũng trở nên căng thẳng.

Bích Phương khi nhìn thấy biểu hiện có phần gắt gao của bác sĩ Phúc, nàng cũng thầm cười trong bụng. Sau đó, Bích Phương tiến tới nắm tay bác sĩ Phúc trong sự ngỡ ngàng của Hạnh Vi.

– “Là anh sợ em phải quan hệ với một người đàn ông khác hả?” – Bích Phương mở lời trêu ghẹo bác sĩ Phúc…
– “Anh… anh…” – Bác sĩ Phúc tỏ ra lúng túng…
– “… vậy nếu như người đó là anh thì sao?” – Bích Phương chưa để bs Phúc trả lời đã nói tiếp.
– “Hả, anh sao… sao được chứ, anh là bác sĩ của Hạnh Vi mà…” – Bs Phúc đỏ hết cả mặt…

Hạnh Vi bên này khi nghe thấy cuộc đối thoại có phần kỳ lạ giữa Bích Phương và bác sĩ Phúc trong lòng cũng nảy sinh một suy đoán.

– “… phải, anh là bác sĩ của Vi, nhưng cũng là bạn trai của em… nên việc tụi mình quan hệ để giúp em ấy thì cũng được mà ^^”

Câu nói đó của Bích Phương chính thức xác nhận suy đoán của Hạnh Vi là đúng, từ lần đầu Bích Phương đưa nàng đi gặp bs Phúc, nhìn những cử chỉ và lời nói giữa 2 người, Hạnh Vi đã có phần nghi ngờ giữa 2 người có một mối quan hệ gì đó trên mức bệnh nhân và bác sĩ, giờ thì nàng đã chính thức biết mối quan hệ giữa họ – Bác sĩ Phúc và Bích Phương là người yêu của nhau.

– “A, thì ra hai anh chị đang yêu nhau sao?” – Hạnh Vi tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe Bích Phương nói.
– “Đúng vậy, hihi, xin lỗi chị đã không nói cho em biết, do chị không muốn em bị phân tâm trong quá trình điều trị, nhưng giờ thì không giấu được nữa rồi…” – Bích Phương nhìn Hạnh Vi mà trả lời.
– “A, hihi, em đã nghi nghi từ đầu… không ngờ là thật.” – Hạnh Vi híp mắt cười.

Bác sĩ Phúc đứng đó nghe 2 chị em cười đùa lẫn nhau về mối quan hệ của anh ta và Bích Phương cũng chỉ biết im lặng và tỏ ra hơi ngại ngùng, nhưng rồi anh phải cắt lời để quay lại chủ đề chính:

– “E hèm, nói về mối quan hệ giữa anh và Phương nhiêu đó đủ rồi, trở lại chuyện giúp Vi điều trị… về cơ bản thì gợi ý của Phương là có thể, nhưng anh không biết Vi có ngại không nếu anh là người tham gia trực tiếp vào chuyện đó…”
– “Dạ, hai anh chị là người mà em tin tưởng nhất vào lúc này, nếu là 2 người trực tiếp giúp đỡ em thì… em nghĩ là không có vấn đề gì đâu ạ” – Hạnh Vi nở một nụ cười trả lời bs Phúc.
– “Quyết định vậy đi anh nhé, anh và em sẽ…’hợp tác’ để giúp Vi vượt qua chuyện này, vậy khi nào thì chúng ta có thể bắt đầu?” – Bích Phương nói…
– “À… nếu vậy thì chúng ta có thể bắt đầu vào tối mai, không nên để quá lâu vì sự ham muốn của Vi đang ở mức thấp.”
– “Được, vậy thì tối mai tụi em sẽ quay lại và chúng ta cùng nhau giúp Vi nhé.” – Bích Phương vừa nói vừa vuốt tóc Hạnh Vi…
– “Em cảm ơn hai anh chị.” – Hạnh Vi lại rơm rớm nước mắt, nhưng lần này là vì nàng cảm động trước sự hy sinh của Bích Phương dành cho nàng.

Sau đó, Bích Phương đưa Hạnh Vi trở về căn hộ của nàng để nghỉ ngơi, đêm mai sẽ là một đêm quan trọng với cả 2 người.

Tối hôm sau…

20h tại nhà bác sĩ Phúc…

Đèn trong sân và đèn bảng hiệu đã được tắt, tối nay bác sĩ không tiếp bệnh nhân nào cả chỉ trừ hai người đẹp – một người là bạn gái bác sĩ, một người là bệnh nhân của anh.

Hai người đẹp ấy đã có mặt tại đây từ 15 phút trước. Hạnh Vi lúc này đang ngồi một mình trong một căn phòng được trang trí rất ấm cúng, có vẻ là phòng ngủ của bác sĩ Phúc, hai tay nàng nắm chặt vào nhau, dù biết trước chuyện gì sẽ xảy ra nhưng Hạnh Vi vẫn cảm thấy một chút bồn chồn lo lắng trong người.

Lúc này cánh cửa phòng ngủ cũng được mở ra, bác sĩ Phúc và Bích Phương tay trong tay cùng nhau bước vào.

Cả hai đều mặc trên người một tấm áo choàng bự để che đi cơ thể. Họ nhìn Hạnh Vi sau đó cùng nhau tiến đến chiếc giường ngủ giữa phòng.

Bác sĩ Phúc sau khi dìu Bích Phương ngồi lên giường, anh quay sang nói với Hạnh Vi: “Vi à, em ngồi sát giường giúp anh nhé.”

Hạnh Vi nghe vậy liền cầm ghế di chuyển đến sát cạnh giường, nàng ngồi đó, trước mặt là Bích Phương và bác sĩ Phúc đang quỳ trên giường, mặt đối mặt nhau.

– “Bây giờ anh sẽ nói một chút về những gì chúng ta sẽ làm trong cuộc ‘điều trị’ này.” – Bác sĩ Phúc bắt đầu giải thích về những gì phải làm, còn Vi và Phương thì chăm chú lắng nghe…
– “E hèm, anh sẽ dùng một số từ ngữ hơi nhạy cảm, hai em thông cảm cho anh nhé. Đầu tiên, anh và Phương sẽ mơn trớn cho nhau, tụi anh sẽ cố gắng kéo dài màn dạo đầu lâu nhất có thể, trong khi đó Vi quan sát ở ngoài, em để ý giúp anh những phản ứng của cơ thể mình, khi nào cảm thấy dưới hạ thể bắt đầu ẩm ướt thì em ra hiệu cho tụi anh làm bước tiếp theo nhé.”
– “Dạ, em biết rồi ạ.” – Hạnh Vi đỏ mặt và ái ngại, nhưng nàng biết cả hai đang cố gắng để giúp nàng, dù có chuyện gì xảy ra, nàng cũng sẽ nghe theo bác sĩ.
– “Được rồi, vậy chúng ta bắt đầu nhé…”

Bác sĩ Phúc nói và nhận được ánh nhìn tin tưởng từ Bích Phương, anh biết Phương chấp nhận hy sinh cho Vi và tin tưởng anh sẽ giúp được cho nàng, anh tự nhủ lòng sẽ không làm 2 người con gái này thất vọng…

Sau đó, bác sĩ Phúc cúi đầu trao cho Bích Phương một nụ hôn nồng cháy, Bích Phương cũng đáp trả anh một cách mãnh liệt, hai chiếc lưỡi bắt đầu tìm thấy nhau và hòa quyện vào nhau. Hai người thật ra đã quen với việc này vì họ là tình nhân cũng đã được 4 năm.

Hạnh Vi khi chứng kiến cảnh hai người trước mặt hôn nhau một cách đắm đuối, cơ thể nàng cũng bắt đầu có phần rung động, nàng bỗng nhớ đến Thế Bảo… đã lâu lắm rồi nàng không được hôn Thế Bảo như vậy… nàng nhớ bờ môi, nhớ những nụ hôn của anh…

Trên giường, bác sĩ Phúc vừa hôn Bích Phương, tay anh vừa đưa lên cởi chiếc áo choàng bên ngoài cho nàng, thân thể xinh đẹp của Bích Phương cũng dần hiện ra trước mắt Hạnh Vi, sau đó bác sĩ Phúc cũng tự tay cởi áo cho mình, thân hình cường tráng với bộ ngực rậm lông và bắp tay săn chắc của anh cũng lộ ra, bên dưới khúc dương vật đang cương cứng chĩa thẳng vào bụng Bích Phương.

Hai tay Hạnh Vi nắm chặt hai bên thành ghế khi chứng kiến cơ thể lõa lồ của Bích Phương và bác sĩ Phúc trước mặt, nàng bắt đầu thấy cơ thể trở nên nóng rang…

Bàn tay của bác sĩ Phúc sau khi cởi đồ cho cả 2 đã bắt đầu di chuyển đến phần ngực của Bích Phương, anh nhẹ nhàng đặt tay lên một bên ngực nàng, từ từ mơn trớn, xoa bóp từng chút một… Bích Phương cảm nhận bàn tay của người yêu mình cũng bắt đầu thở hổn hển, nhưng mỗi lần nàng cố gắng mở miệng đớp lấy không khí thì lại bị bác sĩ Phúc khóa chặt môi.

Bác sĩ Phúc sau đó cũng dần buông tha bờ môi Bích Phương, từ từ di chuyển miệng anh ta xuống ngực nàng… di chuyển đến đâu, anh hôn vào làn da mịn màng của Bích Phương tới đó… cho đến khi đến được bầu ngực nhỏ xinh của nàng, anh há to miệng… ngậm lấy đầu ti và mút lấy mút để…

– “Ummmmm” – Bích Phương rên lên khi cảm nhận được chiếc lưỡi nhám của bs Phúc chạm vào đầu ti mình.

Hạnh Vi khi thấy Bích Phương uốn éo cơ thể, miệng thì rên rỉ mỗi lần bác sĩ Phúc ngậm lấy một bên ngực Bích Phương, cổ họng nàng cảm thấy khô rát, hạ thể bắt đầu có dấu hiệu râm rang, 1 tay Hạnh Vi cũng đã đặt sẵn dưới đáy quần.

Thấy Bích Phương đang đê mê sung sướng, bác sĩ Phúc một lần nữa di chuyển nụ hôn của anh ta dần về phía dưới hạ thể nàng, vừa hôn 2 tay anh vừa mơn trớn 2 bên đùi Bích Phương, anh nhẹ nhàng dang rộng hai chân nàng mở đường cho những nụ hôn tiến sát phần mu âm đạo… khi đã đến được tới vị trí 2 mép âm đạo, anh dùng 1 tay vừa day nhẹ vừa tiến vào bên trong âm đạo ẩm ướt, đồng thời dùng lưỡi liếm sát hột le nàng…

Bích Phương khi cảm nhận được ngón tay của bác sĩ Phúc từ từ xâm nhập vào hạ thể nàng và đầu hột le liên tục bị chà xát với chiếc lưỡi nhám… nàng không kiềm chế được, cơ thể uốn éo liên tục, miệng hả lớn phát ra những tiếng rên dâm dục: “Ummm ummm ummm”

Hạnh Vi lúc này máu đã dồn hết lên não, nàng cảm nhận được sự ham muốn bên trong đang bị kích thích bởi cảnh tượng dâm dục trước mắt, nước nhờn dưới hạ thể bắt đầu rỉ ra…

– “Anh Phúc, em nghĩ… d&