Tình già – Tác giả Cu Zũng
Bà Oanh tối nay không biết có ngụ ý gì, ẩn ý gì mà làm mấy món ăn khá là nhạy cảm, một đĩa bắp bò xào cần tỏi to vật đặt chính giữa mâm, ngoài ra còn có nhiều món khác tốt cho “khoản ấy”.
Hôm nay không phải là lần đầu ông bà ăn cơm cùng nhau, nhưng không khí bữa ăn hôm nay lại khác với những bữa ăn trước đó. Không phải không khí vui vẻ, chuyện trò rôm rả giống mọi khi nữa mà thay vào đó là cái không khí ngượng ngùng, thỏ thẻ của cả hai người. Chỉ có những cái tủm tỉm, những cái đánh mắt hay những hành động gắp thức ăn cho nhau để người ngoài nhìn vào biết là ông bà không phải là đang giận dỗi gì nhau. Tại sao họ lại vậy nhỉ? Phải rồi, chuyện chính vẫn chưa diễn ra.
– “Anh ăn đi”, bà Oanh gắp một xâu thịt bò bỏ vào bát ông Tình. Xong bà cũng nhón một miếng đưa lên miệng mình khe khẽ nhai.
Nhìn bà một chập, cái miệng bà chúm chím nhai thịt bò mà hai môi vẫn không rời nhau, ông Tình cũng gắp lại cho bà một miếng thịt luộc:
– Em cũng ăn đi. Ăn nhiều vào để còn…
Cười tủm một cái, bà Oanh đánh mắt về phía ông:
– Để còn làm gì?
– Ai biết.
Hai người mặt trong như đã mặt ngoài còn e. Họ đều biết là để làm gì, có sức để làm gì, nhưng có tuổi rồi không nói thẳng ra mà thôi.
Cuối cùng thì cái bữa ăn giời đánh dài ngoằng kia cũng kết thúc. Đặt bát xuống, ông Tình ngáp một cái rõ dài, ông lịch sự che miệng:
– Oa!!! Ôi buồn ngủ quá.
Không biết là ông buồn ngủ thật hay là đánh gì đây, bà Oanh thấy thế thì mừng như bắt được vàng, giờ mới có gần 8 giờ thôi, chưa phải giờ ngủ nhưng thực sự là muốn đi ngủ lắm rồi:
– Anh buồn ngủ hả, vậy để em dọn nhanh rồi đi ngủ. Ai zà, chiều nay nhiều việc em cũng không ngủ trưa. Giờ tự dưng lại thấy buồn ngủ mới chết chứ.
– Thế để anh dọn cùng rồi… chúng mình… đi ngủ. Già rồi… ngủ cũng thất thường thật đấy.
Bà Oanh nhanh tay dọn dẹp, vừa dọn bà vừa nói:
– Thôi, em để bát vào kia mai rửa. Anh cứ ra bàn uống nước đi.
– Nước nôi gì, anh buồn ngủ chết đi được đây này. Hay anh lên phòng trước nhé?
– Không, chờ em tí.
Chỉ chưa đầy 5 phút xong, bà Oanh lau tay vào cái khăn rồi đứng ở chân cầu thang nói với thật nhanh ra bàn uống nước, nơi ông tình đang ngồi:
– 30 Phút sau anh mới được lên.
Nói xong bà chạy bình bịch lên cầu thang không để ông Tình nói câu gì.
Ba mươi phút, là một nửa của một giờ, là 1/48 của một ngày, mà nếu so với một tháng, một năm hay mấy chục năm thì quá là ngắn ngủi. Nhưng ba mươi phút lúc này đối với ông Tình sao nói dài đằng đẵng, ông đếm từng khắc, ông lẩm nhẩm theo tiếng quả lắc trên chiếc đồng hồ treo tường. Ông đi đi lại lại vòng vòng quanh cái bàn uống nước không biết bao nhiêu vòng.
Trong đầu ông đang tưởng tượng xem bà Oanh đang làm cái gì ở trên kia, có thể bà ấy sẽ trần truồng đắp một cái chăn mỏng chờ ông lên lật tung ra. Có thể bà ấy sẽ mặc một bộ đồ nào đó thật là sexy, thật là quyến rũ để làm ông kích thích chăng? Hàng tá câu hỏi, hàng tá tình huống được ông Tình đưa ra để giết thời gian.
Chính những suy nghĩ ấy làm chim ông cứng lên, mới đêm hôm qua thôi được ăn mặn với Vân rồi nhưng như sống lại thời thanh niên, ông thấy mình hừng hực khí thế, bằng chứng là vừa rồi ông phải thò tay vào háng để nhấc cái chim đang cương cứng lên phía trên, không nó cộm cộm rất khó chịu.
Cuối cùng thì ba mươi phút cũng nặng nề trôi qua. Khi đồng hồ điểm 8h30 là lúc ông Tình tắt điện tầng 1 và bám tay vào cái lan can cầu thang bằng gỗ lò dò đi lên. Từng bước chân ông đặt vào mặt cầu thang làm bằng đá hoa màu vàng, cảm giác lạnh ngắt đôi bàn chân, cảm giác tim mình đập có chút loạn nhịp, chỉ vài bước chân nữa thôi là ông sẽ bước vào một trang nữa của cuộc đời, trang này có vẻ đẹp hơn những trang trước bởi sẽ đời ông sẽ có vợ, một người vợ đúng nghĩa bằng xương bằng thịt.
Khi đi hết bậc cầu thang, có hai lối về hai phía, ánh sáng từ chiếc đèn trên trần hắt xuống đủ để ông nhìn rõ mọi thứ, nhìn sang lối bên phải dẫn ra ban công, nhìn sang lối bên trái thấy có một cánh cửa bằng gỗ màu cánh gián. Chắc chắn là bà Oanh đang ở đây rồi, tần ngần một lúc ông đưa tay lên gõ 3 cái:
– “Cộc cộc cộc, Oanh à, anh đây?”
Ở bên trong, bà Oanh nghĩ: “Lại còn anh đây, không anh thì còn ai nữa chứ”, ỏn ẻn bà nói vọng ra:
– Anh vào đi.
Xoay nắm cửa rồi từ từ hé ra, mở to hết cỡ ông Tình nhìn vào bên trong. Có một chút ngạc nhiên không hề nhẹ, bà Oanh không phải là đang trần truồng đắp chăn giống như suy đoán c&