Gái Gú Việt Nam

Thùy Chi – Tác giả 69deluxe

Phần 22

Thùy Chi đứng thấp thỏm trước con hẻm chờ đợi, lòng ngổn ngang lo lắng.

Sau cuộc điện thoại của mẹ, Thùy Chi chần chừ một lúc rồi quyết định gọi cho Hào Phong. Nàng gạt bỏ lòng sĩ diện của mình để gọi hỏi mượn tiền anh. Nàng yêu Hào Phong và nàng tin anh yêu nàng cũng nhiều như vậy. Đặt bản thân mình là anh, nếu gia đình anh có chuyện khó khăn, Thùy Chi sẽ hết lòng giúp đỡ… Vậy thì ngược lại, nàng cũng không cần xấu hổ khi gọi điện nhờ vả anh. Nhưng suy xét kỹ càng bao nhiêu thì Thùy Chi càng thất vọng bấy nhiêu khi Hào Phong không nghe máy… Nàng gọi đi gọi lại anh mấy lần không được… Cuối cùng Thùy Chi cũng phải chấp nhận gọi một người khác. Một người mà nàng không bao giờ muốn gặp mặt, ngoài công việc.

Chiếc Mercedes E240 đen bóng xuất hiện từ đầu đường, lao đến thật nhanh. John Trần đánh tay lái thật nhanh, quay đầu xe đỗ lại ngay trước Thùy Chi. Nàng mím môi, mở cửa bước lên.

– Bệnh viện nào ?! – Ông hỏi gấp.

– Vĩnh An… – Thùy Chi nói nhỏ.

John Trần không nói dư một lời, nhấn chân ga, chiếc xe lao vút trên đường. Ông rút điện thoại bấm số.

– Alo… Ừ tôi đây… Tôi có một bệnh nhân đang ở chỗ anh… Tên là Đỗ Ngọc Hải… Bốn mươi sáu tuổi… Anh lo chu đáo dùm tôi… Mười phút nữa tôi có mặt.

Thùy Chi ngẩn người nhìn sang John Trần. Nàng biết ông ta vừa dùng mối quan hệ cá nhân để gửi gấm giúp đỡ cho Ba nàng. Nhưng John Trần còn biết cả tên và tuổi của ba nàng sao ?! Dĩ nhiên, ký hợp đồng Thùy Chi phải kèm theo bộ hồ sơ lý lịch đầy đủ… Nhưng việc ông ta nhớ được chi tiết như vậy, làm nàng thấy lòng có chút ấm áp.

– Đừng nhìn anh như vậy… Anh hay bị ngượng lắm đó… – John Trần cười tủm tỉm nói.

– Hi hi… – Thùy Chi bật cười nhỏ, rồi cúi đầu nói nhỏ. – Cảm ơn anh.

– Không… Không cần cảm ơn…

– Em mở ngăn chứa đồ trước mặt ra đi… Trong đó có cái phong bì…

Thùy Chi rút chiếc phong bì dầy cộp ra khỏi hộc chứa đồ. Nàng chỉ chạm nhẹ cũng biết bên trong là một cọc tiền dầy cộp.

– Gấp quá, anh chỉ kịp lấy đưa em năm mươi triệu… Nếu cần, mai anh rút thêm cho em… – John Trần không nhìn Thùy Chi, vừa lái xe vừa nói.

– Dạ, số tiền này… Em nhận được catse quay phim sẽ trả lại cho anh. – Thùy Chi nói.

– Em không cần quan tâm đến chuyện đó… Lo chăm sóc ba khỏe lại là được rồi…

Mười phút sau, trước cổng bệnh viện đông nghịt người, xe John Trần lại được bảo vệ đặc cách cho chạy thẳng vào trong. Thùy Chi chưa kịp hỏi đường để vào khoa cấp cứu thì đã có một người bác sĩ khá trẻ bước đến đón hai người.

– Giám đốc bệnh viện có dặn tôi ra đón ông John… – Anh ta bắt tay John Trần.

– Cảm ơn, Bác sĩ Kha… nhờ anh dẫn đường giúp… – Ông nhìn thấy tên anh ta trên ngực áo.

– Vâng…

Ba người hối hả đi dọc hành lang của bệnh viện. Thùy Chi nhìn lối đi trống trải trước mặt, lại nhìn sang khu vực đông nghịt người bên kia làm nàng khá tò mò. Tại sao bên này lại vắng vẻ hơn, mà những người kia không qua bên này nhỉ ?!

– Bên này là khu VIP dịch vụ… – Bác sĩ Kha như đoán được ý nghĩ của Thùy Chi giới thiệu cho nàng biết. – Giá cả khá đắt đỏ đối với mặt bằng chung của mọi người…

Thùy Chi gật đầu như đã hiểu. Bác sĩ Kha mỉm cười, không tránh được phải nhìn lén nàng vài lần. Đi với ông John Trần không ngờ là một cô gái tuyệt đẹp… Chắc hẳn là diễn viên… Nhưng tại sao anh ta thấy nàng không quen mặt lắm. Không kềm được lòng Bác sĩ Kha chìa tay ra giới thiệu:

– Tôi là Bác sĩ Minh Kha – Khoa Nội tiết… Cho hỏi quý danh của em là… ?!

Thùy Chi nhìn gương mặt sáng sủa thông minh của người Bác sĩ trẻ, lại nhìn bàn tay đang chìa về phía mình, nàng ấp úng.

– Tình hình ông Hải thế nào rồi ?!

Không biết John Trần vô tình hay cố ý… Không đợi Thùy Chi trả lời, ông bước đến khoác vai Minh Kha. Câu hỏi của ông lại càng làm Thùy Chi quên khuấy đi màn giới thiệu của anh ta.

– À… Ông Hải bị hôn mê, đường huyết tăng 6 lần trung bình… – Thấy vẻ mặt tái nhợt thản thốt của Thùy Chi, anh ta nói nhanh. – Tuy nhiên, không nguy hiểm đến tính mạng… Chỉ cần nằm viện điều trị vài ngày là có thể về… Nhưng sau này gia đình phải chú ý hơn về chế độ ăn uống và thuốc của ông ấy…

– Em là con của chú Hải ?!

Minh Kha không ngăn được mình, ngoái đầu lại hỏi Thùy Chi. Anh thấy nàng rất giống người phụ nữ túc trực bên giường bệnh của ông ta.

– Em là Thùy Chi… Ba em là Đỗ Ngọc Hải… – Nàng gật gật đầu, đôi mắt đã đỏ hoe.

– Thùy Chi… Thùy Chi… Tên đẹp quá…

– Em có số điện thoại không ?!

– Sao ạ ?!

– À không… Ý anh là… Vào bệnh viện em nên tắt tiếng điện thoại đi… Đó là quy định… Quy định thôi.

– Bác sĩ có thể đi nhanh hơn không ?!

– À… Phải phải…

John Trần vẻ mặt hơi đen lại, đi xăm xăm phía trước để mặc gã bác sĩ trẻ cứ bám riết lấy Thùy Chi.

Bác sĩ Kha sau một lúc bồi hồi xúc động đã lấy lại bình tĩnh dẫn hai người đến một căn phòng bệnh khang trang sạch sẽ. Vừa mở cửa vào, Thùy Chi liền thấy tấm lưng gầy gò quen thuộc của mẹ đang gục trên giường. Bà mệt mỏi thiếp đi, đôi mắt nhắm nghiền còn ươn ướt. Ánh mắt nàng chết sững nhìn người đàn ông trên giường. Mái tóc ông bạc trắng lòa xòa trên trán. Đôi mắt ông sâu hoắm nhắm nghiền, hai gò má hốc hác trơ xương, miệng ông ngậm ống trợ hô hấp… Tim Thùy Chi thắt lại đau đớn như có cả ngàn mũi dao đâm xé.

– Ba… – Nàng kêu lên, nước mắt dàn dụa, lao đến bên giường.

Thùy Chi nắm chặt bàn tay ba. Nó không còn ấm áp như ngày nào mà lạnh lẽo gầy guộc. Làn da căng bóng cũng trở thành nhăn nheo nổi rõ các mạch máu còn thâm tím những vết kim truyền dịch.

– Chi… Con đến rồi… – Thùy Vân bừng tỉnh, đứng lên.

Bà yêu thương vuốt mái tóc đen bóng run rẩy của con gái. Chợt Thùy Vân nhận ra ngoài Bác sĩ Kha, còn một người đàn ông ăn mặc sang trọng lịch thiệp đứng yên lặng.

– Tôi là John Trần. – Ông ta không đợi bà hỏi, bước đến tự giới thiệu. – Tôi là Đạo diễn bộ phim sắp ghi hình mà Thùy Chi nhận vai…

– Oh… Chào ông… – Thùy Vân vội vuốt thẳng chiếc áo nhăn nhúng, lúng túng cúi chào.

Thùy Vân biết sự hiện diện của John Trần có ý nghĩa rất nhiều đối với tình hình hiện tại. Khi nảy, người ta chuyển ba Thùy Chi từ ngoài hành lang khu công cộng vào căn phòng riêng này, chính bà cũng không hiểu tại sao… Bà còn lo lắng không biết Thùy Chi có thể mượn đủ tiền để thanh toán hay không ?! Bây giờ thấy John Trần đến đây, Thùy Vân đã hiểu ra nhiều chuyện. Nhưng tại sao ông ta lại sốt sắng giúp đỡ Thùy Chi ?! Chỉ vì nàng là diễn viên trong phim của ông sao ?! Dường như lý do đó chưa đủ sức thuyết phục.

Thùy Chi không ngăn được nước mắt, vuốt ve gương mặt gầy gò của ba. Ông nằm thiêm thiếp nét mặt còn vương vấn một nỗi khuất nhục cam chịu. Mẹ đứng bên cạnh, siết chặt tay nàng.

– Ba không sao nữa… Chỉ cần thời gian hồi phục… Con đừng lo nhiều… – Mẹ nói.

– Nhưng tại sao lại như vậy ?! Thuốc của ba… – Thùy Chi lau nước mắt, quay lại nhìn mẹ.

– Thuốc của ba con…

Thùy Vân nắm tay con gái kéo ra gần cửa sổ. Trong phòng có người ngoài, có một số chuyện bà nói ra không tiện.

– Là do mẹ… – Giọng bà run run kềm nén. – Mẹ đã nhờ gã Minh đưa thuốc vào trại giam cho ba… Còn dặn dò hắn rất kỹ… Nhưng…

– Thằng khốn nạn…

Thùy Chi rít lên qua kẽ răng. Thùy Vân cũng sửng sốt nhìn con gái. Lần đầu tiên bà nghe con gái mắng chửi tức giận như vậy. Ánh mắt lạnh lẽo của Thùy Chi làm Thùy Vân bất giác rùng mình sợ hãi.

Trên đường về Thùy Chi không nói gì với John Trần. Nàng còn mãi theo đuổi những suy nghĩ trong đầu.

Tình trạng sức khỏe của ba tạm thời không quá lo ngại, chỉ cần thời gian hồi phục và xuất viện. Mẹ ở lại chăm sóc ba, cũng được nàng mua đầy đủ thức ăn để lại. Số tiền khi nảy mượn John Trần, Thùy Chi để lại hết cho mẹ. Ánh mắt Thùy Chi lạnh băng nhìn qua ô cửa xe, từng cây đèn đường lao ngược lại vùn vụt trước mắt nàng. Trí não nàng hiện lên một khuôn mặt đàn ông… Kẻ mà nàng không bao giờ quên… Một ngày nào đó… Một ngày nào đó… Nàng sẽ cho hắn hối hận vì đã sinh ra trên đời này…

Thùy Ch