Thụ tinh – Tác giả Fafamini – Full
5h sáng… Thảo mở mắt dậy, nàng ôm đầu vì mệt rượu, mang tiếng rượu tây mà đau đầu quá… Bất chợt Thảo bật dậy sờ ngực mình… không thấy mặc áo con, bên dưới cũng không mặc quần lót.– Trời ơi!!! A!!! – Thảo ôm mặt, gương mặt đỏ dần lên vì nghĩ đến chuyện tối qua…
– A!!! Mình bị điên rồi! Trời ơi!!! Xấu hổ quá!!! Sao chuyện ấy lại xảy ra cơ chứ!! – Thảo nằm xuống đệm dãy đành đạch, lăn qua lăn lại. Nàng chợt nhận ra tối qua cho Lâm lợn làm tình, lúc này khi đã tỉnh hẳn nàng cảm thấy thực sự hối hận… nổi loạn, trả thù cái gì chứ! Đây là ngu ngốc thì đúng hơn.
Thảo nằm gục đầu xuống gối, nước mắt chảy xuống má. Cảm thấy bản thân càng ngày càng sa đọa đồ đến… đôi chân dài thò ra khỏi chiếc váy cổ trang, dưới bàn chân nàng là chiếc áo lót, cạnh bàn tay nàng là một vũng nước đã khô.
– Lại nữa… – Thảo nhíu lông mày lại khi nhớ ra Lâm lợn đã lấy quần lót của nàng. Thảo uể oải dậy mặc lại áo con và vào phòng vệ sinh. Nàng đứng nhìn mình trong gương, khuôn mặt xinh xắn tựa thiên thần nhưng tóc tại thì hơi rối một chút, trông cứ tiểu tụy thế nào á… có lẽ do rượu cũng khiến nàng mệt mỏi hơn.
30 phút sau… Thảo ra khỏi phòng và nhắn cho Lâm lợn một tin khá dài… ngụ ý muốn cậu ta giữ bí mật chuyện hôm qua, và hãy quên nó đi đây thực sự là một sự cố không đáng để nhớ. Nàng biết không thể đòi lại được quần lót của mình nên coi như tặng cậu ta. Cậu ấy thực sự là một tên đại biến thái mà.
Thảo đội mũ, khẩu trang bịt kín đi về khách sạn của mình, sau đêm hôm qua thực sự nàng cảm thấy tự xấu hổ về bản thân, thật là đáng trách khi lại có hành động thiếu suy nghĩ trong lúc tức giận như vậy… Nhưng đúng như nàng dự đoán mọi khó chịu đã không còn nữa, thay vào đó là những cảm giác hối hận và khó xử. Thảo đi thang máy lên phòng thì nhìn thấy Linh đang ngồi ngoài cửa, hai dòng mascara trên mắt của Linh chảy xuống đen xì ở hai bên gò má.
Nhìn thấy một cô gái đang lặng lẽ đi tới, tóc dài đội mũ đeo khẩu trang, nhưng nhìn lướt qua Linh biết đây là Thảo, mà cái tầng này chỉ có hai phòng nên chắc chắn rồi, nhìn thấy bạn mình Linh vui lắm, cô vùng dậy chạy đến.
– Thảo! Mày đi đâu cả đêm vậy, mày làm tao lo muốn chết đây! – Linh ôm chầm lấy Thảo. Thảo đứng im ở đó, nàng từ từ đặt tay lên vai Linh và đẩy ra.
– Tao mệt lắm… có lẽ tao sẽ về Hà Nội luôn… – Nói xong Thảo đi thẳng vào phòng, nàng cũng không quan tâm đến Linh đã vất vả tìm mình thế nào.
– Thảo! Cho… cho tao xin lỗi! Là tại tao! Tại tao ngu dốt! Là tạo dâm đãng! Xin mày… đừng nói với anh Long! – Linh chạy theo Thảo nói.
– Hmm… – Thảo thở dài không nói gì, hóa ra cậu ta cũng chỉ lo sợ mình nói với anh Long? Thảo lại cảm thấy hơi chạnh lòng, nàng lẳng lặng thu dọn đồ cá nhân của mình trong phòng tắm.
– Thảo!! Tại tao mà! Tao xin lỗi mà! Tạo chỉ tò mò muốn thử cảm giác của mày một chút thôi! Tao với mày là bạn thân mà! Xin mày đừng nói chuyện này ra được không… Linh vẫn cố gắng thuyết phục Thảo.
– Tạo không nói đâu! Tao cũng không giận mày! Tính của bố chồng tạo từ xưa đến nay là vậy rồi, mày chỉ là nạn nhân thôi! Nhưng lúc này tạo đang cần ở một mình… – Thảo cau mày dọn đồ vào vali.
– Tao… – Linh cứng họng không nói được gì, làm một chuyện sai trái bị Thảo bắt được thực sự khiến Linh rất xấu hổ, nó biết rằng Thảo sẽ rất tức giận khi lén lút sau lưng cô ấy, đã vậy Thảo còn đang thi hoa khôi, lúc đó rất cần sự cổ vũ của người thân mà lại trốn về phỏng để làm tình với ông Vũ… Nghĩ đến thôi cũng thấy tủi thân, Linh ý thức được mình đã làm ra chuyện tày trời.
– Để tạo về cùng mày nhé! – Linh đứng đơ người một lúc nhìn Thảo dọn đồ rồi cũng nhanh nhanh chóng chóng lấy vali.
– Không! Tao muốn ở một mình! – Thảo không nhìn Linh lấy chỉ một cái. Linh làm mặt buồn ngồi xuống ghế, trước đây đã có lần Thảo tức cô một lần và cô rất hiểu tính bạn mình, mặc dù rất hiền và rất ít khi tức, nhưng một khi đã giận là hờn rất lâu, tốt nhất lúc này không nên làm phiền thì hơn.
– A! Mày nhắn với bố Vũ rằng tao sẽ về Hà Nội trước, tao xin lỗi vì đã cư xử vô lễ thế này, nhưng thực sự tao cần ở một mình, bố Vũ sẽ hiểu thôi… Nói xong Thảo kéo chiếc vali ra khỏi phòng… Linh thẫn thờ ngồi trong phòng với vẻ mặt buồn bã chán nản.
Vài tiếng sau, Thảo đáp chuyến bay sớm nhất về Hà Nội, theo lịch trình của cả đoàn, chiều cùng ngày ông Vũ với Linh mới bay về Hà Nội… còn Lâm lợn… nó đang nằm trên chiếc giường mà nó với Thảo đã ân ái tối qua… nó đeo chiếc quần lót ren của Thảo lên mặt, chân gồng tay xóc óc tưởng tượng về tối hôm qua… thậm chí nó còn bò như con nhện trên giường liếm lại chỗ nước đã khô chảy ra từ bướm thảo… nó vừa thở vừa liếm rồi cười một mình trong sung sướng, trông nó giống một người sướng quá mà hóa điên vậy.
13h chiều… Chiếc taxi dừng tại cổng hầm chung cư, Thảo bước xuống xe, như thường lệ khí chất của nàng luôn khiến người khác phải ghen tị. Chị lái taxi xách đồ xuống cho Thảo mà còn tự hào khi đứng cạnh nàng, vì rất nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía này.
– Em cảm ơn chị! Chị đi cẩn thận nha! – Thảo mỉm cười lễ phép chào chị lái taxi. Sau đó nàng kéo vali xuống hầm. Thảo ngó nghiêng xung quanh nhưng dưới hầm vắng quá chẳng có ai để nhờ kéo hộ vali lên phòng vì chiếc vali này hơi to… Nàng đi qua phòng bảo vệ, cũng có nhìn vào nhưng bên trong chỉ có một thanh niên đang ngồi cắm mặt chơi điện thoại mà không biết mình vừa bỏ qua cơ hội được phục vụ nữ thần của chung cư. Ngó nghiêng vậy thôi chứ thực ra Thảo đang tìm bác Phú… có lẽ giờ này bác ấy đang ngủ trưa rồi… Thôi thì đành cố một chút vậy.
Thảo khệ nệ kéo vali vào thang máy và đi lên nhà mình ở tầng 45, căn hộ của Thảo là một trong 3 căn hộ đắt tiền nhất chung cư này, nên tầng 45 cũng chỉ có vài hộ sinh sống, rất ít khi gặp mặt nhau. Thảo đi thang máy nhưng mỗi nàng mím lại, gương mặt lúng túng khó hiểu, dường như nàng đang có một vài suy nghĩ trong đầu… Cũng hai tuần rồi kể từ khi nàng gặp bác Phú… Những cảm giác mà bác Phú đem lại cho Thảo khác hẳn so với bố Vũ mặc dù nàng phải thừa nhận bố Vũ có những kỹ năng tốt hơn bác Phủ rất nhiều, chim cũng to hơn nữa… Càng nghĩ Thảo càng đỏ mặt… Nhưng có một cảm giác lạ mà bố Vũ không làm được, có lẽ do chim bác Phú vừa dài vừa cong… chắc chắn là vậy… Và có một điểm bác Phú hơn hẳn bố Vũ, đó chính là tấm lòng… Ở cạnh bác Phú Thảo cảm thấy thoải mái và ấm áp hơn, bác ấy thật thà, hiền lành, không gian xảo, mưu mô… lúc nào cũng coi Thảo là người duy nhất, và rất tôn trọng nàng… đó là điều quan trọng mà Thảo cần.
– Tính toong! – Cửa thang máy mở ra, Thảo khệ nệ kéo chiếc vali to ra ngoài, đi đến cửa nhà nàng ngạc nhiên khi cửa nhà lại không đóng, năng liền kéo thẳng vali vào trong.
– Ơ! Thảo! Sao em về giờ này? – Minh vắt vẻo chân ngồi trên ghế sofa, còn bác Phú đang ngồi dưới sàn để cắt dán cái gì đó.
– Cháu! Thảo! Cháu về rồi! Ông Phú thả chiếc kéo xuống sản, ông đứng dậy mặt phấn khởi như lâu lắm rồi không gặp Thảo vậy.
– Em! Anh tưởng em tối nay mới về? – Minh đứng phắt dậy đi tới, cả Minh và ông Phú cùng đi tới chỗ Thảo.
Thảo nhìn thấy chồng và bác Phủ cũng vui lắm, nhưng nàng chợt nghĩ đến mình chưa tha thứ cho chồng vì tội đi hát vịn. Thảo để vali ở đó, nàng đi đến chỗ bác Phú và ôm chầm lấy.
– Bác! Bác có khỏe không? Hihi! – Thảo vừa ôm bác Phú vừa nhìn Minh với ánh mắt thăm dò.
– Để… để anh xách vali vào cho! – Minh cười nhạt, mặt ngắn tũn khi thấy vợ đi đến ôm bác Phú chứ không phải mình, bỗng dưng cảm thấy quê một cục, để chữa quê anh đi ra xách vali… nhưng ngay sau đó là cảm giác ghen tuông bùng lên, mặt Minh ngắn còn một mẩu, tối sầm lại… anh kéo vali vào trong và nhìn Thảo đang ôm bác Phú, phần ngực ép lại khu cắm bác Phú thì anh lại thấy hứng tình. Sau đó Minh bắt gặp được ánh mắt thăm dò của Thảo thì anh cũng ngợ ra vợ anh cũng chỉ muốn trêu tức mình do vụ con bé vịn ôm cổ rồi… Minh cảm thấy dễ chịu hơn một chút, mặt lại rạng rỡ biến thái trông thấy.
– Cháu có khỏe không? – Bắc Phú sướng khi được ngửi ngực to ấy, Thảo mới đi có vài ngày mà ông Phú cảm đi ra đi vào cổng chung cư ngóng Thảo về.
Lại mùi thơm của Thảo và áp mặt vào bộ giác như đi vài năm rồi, ngày nào ông cũng…
– Hi hi… cháu khỏe ạ, bác với anh Minh đang làm gì đó? – Thảo bỏ bác Phú ra và cảm thấy hơi xấu hổ vì vừa rồi hơi quá vội vàng, trước nay bản thân đâu có chủ động như vậy.
– À Minh bảo với bác, tối nay cháu sẽ về, bác với Minh định cho cháu một bất ngờ nên hai bác cháu đang ngồi chuẩn bị cái băng rôn này! Khả khả! – Ông Phú chống nạnh nhìn tác phẩm dở dang của mình bên dưới sàn.
– Thật ạ! Trời ơi!! Đẹp quá đi! Hihi… mà cháu thấy anh Minh có làm gì đâu chứ! – Thảo nói xong quay sang nhìn Minh.
– Sao anh không làm gì! Anh đi mua đồ các thủ rồi đó! – Minh vừa nói vừa ra chỗ Thảo và ôm nàng một cái. Thảo đẩy tay vào hông Minh và lườm anh.
– Thôi! Để bác dọn cái này nhé! Dù gì cháu cũng về đến nhà bình an rồi! Khà khà! – Vừa nói ông Phú vừa vợ lại cất gọn vào túi.
– Tối nay bác ở lại nhà cháu ăn cơm nha! Hihi! – Thảo vừa nói vừa đẩy tay vào hông Minh và tránh né những cái hôn của chồng. Minh thấy vậy liền bỏ ra bĩu môi vì nhìn hai người tình cảm cử như bố con ruột vậy.
– Cũng được! Khà khà! Bây giờ cũng gần chiều rồi! Để bác chạy ù ra chợ mua đồ về nấu cơm đãi cháu! Khà khà… Ông Phú vừa nói vừa khoác cái balo đựng đồ.
– Bác cứ nghỉ đi ạ! Để cháu gọi ship về a, cho đỡ mệt bác ạ! – Thảo định cầm điện thoại thì bác Phủ ngăn lại.
– Thôi! Ui dào! Để bác! Để bác! Hôm nay cháu về bác phải đãi cháu chứ! Khà khà! Thôi đừng gọi!
– Vừa nói ông Phú vừa xua tay và khệ nệ đi ra cửa.
– Bác Phú! Vậy bác cầm chút tiền đi chợ chứ! – Thảo chạy tới định đưa tiền mà ông Phú lại không nhận.
– Thôi! Bác có! Bác có! Khà khà! Gọi là đãi cháu mà cầm tiền của cháu thì gọi gì là đãi nữa khà khà… Ông Phú vừa cười vừa nói và đi lùi