Gái Gú Việt Nam

Thằng Đức – Quyển 1 – Tác giả Lạtma

Phần 60
Người ta nói ăn, ngủ, đụ, ị… là tứ sướng trong cuộc đời người… nhưng cũng phải tùy hoàn cảnh… không gian, thời gian… không thể nào trời nóng nực giữa mùa hè mà ôm nhau đụ trong chuồng heo thì sướng cái nổi gì…

Buổi sáng trời mưa, trùm mền ngủ nướng đúng là sướng rên mé đìu hiu rồi… nhưng nếu thêm vào cái gì gì đó thì cho dù “ăn” là đệ nhất sướng cũng kém xa. Còn gì bằng, nếu lúc đang ngủ nướng lại có người đẹp không ngừng thổi saxo cho mình trong khi bên ngoài trời mưa tí tách, se se lạnh… hạt mưa mưa rơi tí tách trên mái nhà… cặc ta đang được người đẹp ngậm vào nhả ra…

Lúc này Đức là như vậy đấy… đang nằm nướng mơ mơ màng màng thì cảm thấy đầu cặc được bao phủ bởi một vùng không gian ẩm ướt, ấm áp… còn ai trồng khoai đất này chứ hả?

Khẩu kỷ của dì Út lúc này đã đến trình độ “lô hỏa thuần thanh rồi”… không có gì kinh ngạc hết… đó là kết quả của sự siêng năng cần mẩn, chăm chỉ luyện tập thôi, nhưng đầu óc của dì Út hình như là có vấn đề, nghe Đức cựa mình rên ư ư thì ngẩn đầu hỏi với vẻ “ái náy”: “Sao vậy? Dì làm Đức thức hả? Sorry nha… cứ ngủ tiếp đi… dì sẻ nhẹ nhàng hơn”…

Rồi lại cúi đầu xuống tiếp tục ngậm vào, nhả ra liếm từ dưới lên trên rồi ngậm vào… ‘rất nhẹ nhàng như sợ Đức thức giấc… chẳng mấy chốc hình như’quên’ rằng Đức đang ‘ngủ’, quay nằm xấp ngược đầu ví cái juicy pussy (lồn mộng nước) ngay vào miệng nó…

Dì Út có “vấn đề” vô cùng nghiêm trọng nha… hahaha nhưng mà Đức thích… thế là cứ lấy lưỡi mà ngoái mạnh vào hang… ngủ? Có người đẹp bú cặc mình… ai có thể ngủ? Trên quả địa cầu này không có người như vậy nha…

Thế đấy… tiếp theo là dì Út “ngựa phi đường xa”, leo lên mình Đức, cầm cặc hắn đưa ngay cửa hang, rồi ngồi xuống… bắt đầu tha hồ nhúng nhãy…

Lúc ra cửa đi làm… nét mặt vô cùng đoan trang thùy mị và mười phần đạo mạo… so với thím Ba Thủy, Phó Loan… Chủ tịch Vân, Phó Chủ tịch Thảo… là giống y chang đấy… do đó, mỗi lần nhìn người đẹp nào có vẻ đạo mạo, Đức cười hinh hích trong bụng… nghi lắm đó nha… vì đó là hình tượng của dâm phụ phóng đảng trên giường chiếu…

Đưa Tâm tới công ty, nhìn đồng hồ thấy chưa tới 8 giờ… Đức đi vào văn phòng mình một chút… hơn 1 tuần mới ghé nhìn 1 lần… cũng hơi ngượng… có thể làm gì hơn? Thời thế… thế thời phải là thế đấy… “bận” quá mà”… ai dè vừa mở cửa bước vào đã nhìn thấy Phó Loan không hiểu vì sao đến sớm hơn mọi ngày…

– Tưỡng là ai… thì ra là Tổng giám đốc ngài… hôm nay coi bộ có mưa bảo rồi… Tổng giám đốc đến công ty lại đến sớm vào giờ này… Loan mặt cười như không cười… giọng nói đầy “thuốc súng”…

Tâm cúi đầu cười trộm… chuyện không liên quan tới mình…

– Hahaha… ai cũng biết Phó tổng là linh hồn của Đức lập công ty mà… phải không? Nên chiều nay tôi đặc biệt đặc bàn mời Phó tổng trước là ủy lạo… sau là bàn luận một chút… mong Phó Tổng nể mặt ha… Đức tổng hihi haha cười toe toét “chân thành tỏ ý”… trong bụng sao không nhìn ra “sát ý” trong mắt của Phó Loan? Bèn ra chiêu dụ dỗ…

Đàn bà hồi xuân mà… hai đêm rồi trằn trọc ngủ không được… nhớ những lúc “nóng bỏng”, hình ảnh con cặc kia luôn lãng vảng trong đầu làm nàng muốn điên lên được mà tên “khốn” cứ “lặn” mất tiêu… Loan, bụng nóng như lò lửa… sáng đến sớm lại thấy cái bản mặt “đáng ghét” kia thì làm sao nhịn được? Tức mình nói vài câu đượm mùi “sát khí” thị uy… Ai dè nghe Đức tổng nói chiều nay “luận bàn”… nồi lửa trong bụng coi như dịu lại hơn một nửa… lòng thấy vui vui trở lại nhưng nếu nhoẽn miệng cười thì thiệt là khó coi nên cố xụ mặt tuy nhiên giọng điệu đã hòa hoãn rất nhiều.

– Để coi đã… tôi bận lắm không phải may mắn như Đức tổng đâu nha… nhàn hạ lại lãnh lương cao…

– Ây da… coi cái gì chứ? Quyết định như vậy nha… chiều nay 7 giờ nha… tôi tới đón cô… trước là dùng cơm… sau là bàn chuyện công ty một chút… Đức “nghiêm túc”…

Loan không đáp, quay người lắc mông bước vào trong không quên “nguýt” Đức một cái…

– Dì út à… cháu đi đây…

– Ừm… lái xe cẩn thận… Tâm cố nhịn cười, nàng làm sao không nhìn ra được cái quan hệ mờ ám của thằng cháu “dâm tặc” với Phó Loan? Chuyện này không phải là chuyện nàng có thể xen vào.

Còn phải gọi nhiều cú điện thoại… trên đường đến trường Đảng… Đức gọi cho Yến…

– Ai nói mình rảnh rang vậy? Dàn xếp ổn thỏa cũng đủ đau đầu rồi… không để a… chị Nhung nè… Lan nè… đụ phải đụ đều mới được, không thể bên trọng bên khinh… hắc hắc hắc… Đức nghỉ…

– A lô… là anh à? Giọng Yến có vẻ mệt nhọc…

– Ừm… là anh đây… giọng nói sao íu xìu vậy? Có gì không ổn sao? Đức ra vẻ quan tâm người đẹp…

– Cảm chút thôi… anh đang ở đâu?

– Trên đường đi học trường Đảng í mà… à gọi cho em biết thứ 7 này có buổi tiệc… em đi với anh ha… khoảng 7 giờ anh tới đón… không được nói không đó… anh chỉ có rãnh thứ 7 thôi…

– Sao lại là em? Giọng yến lí nhí nửa sung sướng nửa hờn dổi… tên này ai cũng “dê”… không biết sao nàng lại thích hắn… khi thì gọi điện thoại ân cần khi thì biến mất tiêu… định là không thèm để ý tới hắn nửa nhưng nghe giọng nói của hắn liền quên hết ‘hận thù’…

Giọng Đức vô cùng “sửng sốt”:

– Hả? Không gọi cho em chứ gọi cho ai? Em là bạn gái của anh mà… ai cũng biết hết…

– Không phải cô Tuyết sao? Yến “hậm hực”…

– Hahaha… tầm bậy tầm bạ đi… nè thề với em… anh iêu em nhất đó… thôi không nói nửa, tới trường rồi… thứ 7 ha… anh tới đón…

– Ừm… giọng Yến rỏ ràng hân hoan vì trong lòng như được uống mật ong… nàng còn có chuyện vô cùng ấm ức muốn hỏi cho ra lẻ nhưng hắn có vẻ gấp rút bận bịu nên đành cố nhịn… Hôm qua có người nói: Thiên hạ “xì xào” rằng Đức đàn hay hát hay như ca sĩ chuyên nghiệp…

Chuyện này… chuyện này sao nàng không biết vậy? Nghỉ mà thấy tức… bạn gái không biết mà thiên hạ ai cũng biết… vậy có nghĩa là sao? Đây là lý do Yến cảm thấy không vui, không thoải mái…

Chưa hết… vừa cúp đường dây với Yến… liền không chậm trễ bấm số gọi Lan… Cũng là giọng nói đầy mùi “thuốc súng” vang lên.

– Tưởng đã chết rồi chứ? Hôm nay sống lại rồi sao?

– Ây da… mấy ngày nay rất là nhiều chuyện… à nè… hỗm rày chạy đôn chạy đáo… kiếm mua được căn nhà vừa ý bên cầu Cần thơ… đang sửa sang… cô coi có ngày nào rảnh qua nhìn một cái… rồi hạ giọng làm như sợ ai nghe… “càng sớm càng tốt nha…”làm như là nóng lòng lắm vậy…

Đàn bà… cuối cùng cũng bị hắn gạt… cũng may là hắn không gạt tình… chỉ là muốn dàn xếp ổn thỏa thời gian để đụ cho đều thôi… cũng là ý tốt…

Củng như Phó Loan… Lan vừa nghe nhận ra ý hẹn hò ở căn nhà mới… lò lửa liền tắt… giọng nhu mì như thiếu nữ mới iêu.

– Khi nào?

– Khi nào tùy cô… à… ổng còn ở nhà không? Đức ghé thăm cô chút…

Lan làm sao không nghe được ý nó muốn ghé tạt qua “tâm tình” với nàng? Lòng thấy xôn xao nghỉ “mình nghi oan cho nó rồi”…

– Trở lại bình thường rồi… Lan lí nhí đáp.

– Ừm… biết rồi… sẽ mau thôi…

Vừa cúp máy… lại bấm số gọi Nhung… vừa bấm số vừa nghỉ làm sao “ăn nói”…

– A lô… Đức đây… hahahahọc hành ra sao rồi… tốt chứ hả?

– Ừm… tốt lắm… bận đầu tắt mặt tối luôn… Nhung “phàn nàn” nhưng giọng vô cùng kích động… nàng đang học hành rất tốt…

– Nè… cũng phải bỏ chút thì giờ cho Đức chứ… trước là học, sau là chồng… không công bằng…

– Cái gì sau là chồng… cậu cả tuần rồi không thấy bóng dáng… Nhung ủy khuất… nàng nhiều lúc muốn gặp nó nhưng thiệt không có cách… rất bận bịu…

– Vậy… khi nào… có thể ra ăn cơm? Dành chút thì giờ cho Đức được chứ hả?

– Tại cậu chứ không phải tại tôi à… người ta chờ hoài không thấy cậu gọi… Nhung tức mình… nàng quả thật nhớ nó…

– Đang học trường Đảng mà… Đức cũng nhớ chị lắm… nè… Đức cố gắng dàn xếp… nhanh thôi…

– Ừm… vậy chị chờ… nhanh đi… chị cũng nhớ cậu… Nhung lí nhí…

Thế đấy… chỉ cần 15 phút để dỗ ngọt được đám đàn bà ngóng đụ…

Hòa hôm nay tâm hồn cứ lâng lâng vui vẻ 1 cách đặc biệt, gả đến rất sớm ngồi nhâm nhi café vừa nghỉ đến hai hình dáng yêu kiều của Đồng Giao và Quyên… Đêm qua cũng vì vậy mà gả đè “chị 5” ra chơi (ý nói dùng tay sục cặc)… vừa sục vừa tưởng tượng hình dáng yêu kiều của Đồng Giao và cặp vú nẩy lửa của Quyên… Hòa có sở thích này… nguyên do là lúc còn du học bên Canada, đôi khi chạy qua Mỹ du lịch…

Xứ Mỹ cái gì cũng có… nhiều cái không thể tưởng tượng được nhưng ở Mỹ là có đấy… Chẵng hạn như có nhiều Club có phòng riêng, trong đó có vài ba cô gái bốc lửa ở truồng, uốn éo lăn qua lăn lại… chung quanh bên ngoài có nhiều phòng kín nhỏ trang bị cửa sổ nhỏ bằng kính. Người bên ngoài nếu muốn nhìn vào bên trong chỉ cần bỏ tiền vào máy thì cửa sổ sẻ tự động mở ra để có thể nhìn vào… vừa nhìn vừa sục cặc. Cứ bỏ tiền vào… 5 đô hoặc 10 đô cho một phút… tùy chỗ… hết giờ cửa sổ đóng lại… nếu chưa đã cứ bỏ tiền thêm là được. Hòa chơi vài lần riết rồi ghiền… ở xứ Việt không có màn này nên mỗi lần gặp người đẹp nào bốc lửa thì đêm về vừa tưởng tượng hình bóng người đẹp vừa sục cặc… giải sầu…

Nghỉ đến lát nửa… nhìn thất Đức bị còng tay… Hòa cười khoái trá nghỉ: “Dám chọc tới bố mày thì cho mày thấy địa ngục trần gian con ạ…”

– Du… Du lại đây ngồi… đang nghỉ tới giây phút tốt đẹp sắp tới, nhìn thấy Du đi vào, Hòa hân hoan vẫy tay gọi. Hôm qua Hòa rất hài lòng với biểu hiện của Du, thầm nghỉ mai này sẻ “bồi dưởng” tên này để tiện sai vặt…

Ai dè Du cứ như “điếc”… không nghe gì hết mặc dù tiếng kêu của Hòa khá lớn… Du kiếm một góc ngồi xuống, cúi đầu mở cuốn vở ra đọc chăm chú.

– Thằng này bộ điếc sao? Hòa thấy Du không nghe tiếng mình kêu, nghỉ rằng Du bị lãng tai… “thôi… mặc kệ hắn…” Hòa nghỉ.

Du không phải không nghe Hòa kêu inh ỏi tên mình… Hòa càng kêu… Du càng sợ té đái… Đêm qua về phòng trọ, gả suốt đêm ngủ không được vì sợ hãi… Du không ngờ Đức khủng như vậy… rỏ ràng là “giả làm con cừu để nuốt con cọp mà”, càng nghỉ Du càng sợ, nếu Đức ghi thù thì “vạn kiếp bất phục”, bao nhiêu công sức bấy lâu nay để bò lên chức Phó Chánh văn phòng huyện chỉ là công cốc… mất hết… thôi tiêu rồi… Du như muốn khóc…

Tới tờ mờ sáng Du mới biết mình phải nên làm sao… vì thế khi nghe Hòa kêu tên mình inh ỏi… Du giả điếc… kiếm chỗ thu mình ngồi xuống… nhất quyết giữ một khoảng cách… Trâu bò hút nhau ruồi muỗi chết… Du hiện tại không muốn làm ruồi muỗi… hơn nửa nếu thằng em chú bác nói đúng thì cái tên Hòa này chết chắc rồi… Du không có gì mà phải chết chung với Hòa… Lánh xa Hòa… Du hy vọng Đức “nhìn ra sự việc” mà không tính sổ với mình…

Đức nào biết Hòa muốn mình “chết” lại càng không biết Du là thằng nào… vừa đậu xe thì thấy Quyên ngay cổng tường… vội vàng rảo bước nhanh bắt kịp người đẹp trêu đùa vài câu…

– Hahaha Chị Quyên… chào… ây da… hôm nay sao lại đẹp hơn hôm qua ha? Tối qua ngủ ngon chứ hả? Có để ông xả yên không hay là… hahahaha… nó nhìn Quyên cười hiha… dáng điệu vô cùng ám muội.

– Không phải là đêm qua mà là sáng nay… có cần kể tỉ mỉ cho cậu nghe không? Nếu cậu muốn nghe tôi cũng không ngại đâu… chỉ dẫn cho cậu chút đỉnh… mai này có lợi cho cậu đó… Quyên cũng không vừa… vô cùng “bạo mồm”đùa cợt trả treo… liếc mắt đưa tình…

Quyên không nói láo chút nào… sáng nay trời mưa rả rích, hơi lành lạnh… Trí “động cởn”… buổi sáng là thời gian tốt nhất để làm tình… Trí mò lồn, bóp vú rồi úp mặt vào giữa hai chân nàng… thế là hai vợ chồng “vui vẻ” một phen… nhưng có một chuyện khiến Quyên vô cùng hoảng hốt… trong lúc Trí đang hì hục ra sức… hình ảnh thằng nhóc này lại hiện lên trong đầu… không phải một mà đến hai lần…

– Hả? Thiệt? Hay quá… lát nữa chị kể nha… chi dám kể dĩ nhiên là tui dám nghe… hahaha… Đức biết Quyên cũng đã có ý với mình nên không ngại cù cưa… trong đầu cũng lên kế hoạch hôm nào đưa Quyên lên xe đụ…

– Ừm… được mà… chỉ sợ “cậu nhỏ” chịu không nổi đó thôi… Quyên “phong tình vạn chủng nguýt” Đức…

Hai tiếng “cậu nhỏ” không biết ám chỉ là “Đức còn nhỏ mới lớn” hay là “cặc của Đức nhỏ” khiến Đức “hậm hực” càng quyết tâm nay mai đem Quyên lên xe hay chổ nào đó “hành quyết”… không chừng sau đó bỏ chồng đeo dính tui nha…

Hai người bước vào khu hội trường dành cho lớp học, tiếng nói chuyện, tiếng cười rôm rả huyên náo như cái chợ chồm hổm… một số nhìn thấy Đức, Quyên bước vào len lén gật đầu chào, một số nhìn hai người với vẻ thương hại, một số khác đang quay quanh Hòa nghe chuyện phím nhìn 2 người với vẻ khinh miệt…

Sau cuộc “đụng độ” hôm qua, tấm danh thiếp của Hòa thì ai cũng thấy, cũng biết, nhưng Trần Đức là thần thánh phương nào? Hay là ngựa non háu đá? Không biết trời cao đất rộng đắc tội với con Phó Chủ tịch tỉnh? Vì vậy ai cũng hiếu kỳ tò mò muốn tìm tòi tiểu sử, lý lịch hắn… đắc tội với “bề trên” là điều tối kỵ trong quan trường nha…

Trong giới cao tầng của thành phố… nhiều người biết Trần Đức, họ căn dặn con em Trần Đức là người “bất khả xâm phạm”… chỉ cần biết là vậy không cần hỏi tại sao… quan trọng là không được “nói ra ngoài” đây là “hồ sơ tuyệt mật”… thật ra bản thân họ cũng không biết, lãnh đạo trên “nghiêm trọng” chỉ thị sao thì họ cứ nghe thế…

Kín đáo che đậy thế nào cũng có chút “gió thổi”, một số rất ít trợn mắt há mồm khi may mắn biết được tin “tối mật” nên hôm nay nhìn Đức chào hỏi rất là thân thiết… đại đa số còn lại thì nhìn Đức hoặc thương hại như nhìn người sắp chết…

Hòa nhìn Đồng Giao với ánh mắt si dại… mẹ hắn, hôm qua đã “đánh tiếng” rồi… chỉ cần Đồng Giao gật đầu thôi sẻ xúc tiến… Hòa đắc ý… hôm nay không những Đồng Giao mà tất cả những người đẹp sẽ biết oai phong của hắn… Hòa líếc mắt nhìn Quyên mà nuốt nước miếng, hắn đặc biệt mỗi lần nhìn nàng là nứng cặc liền… muốn đè xuống đụ… Cô nàng này vẫn như hôm qua, coi thằng nhóc bên cạnh là “vũ trụ”. Hòa âm thầm cười lạnh.

Biết Hòa luôn liếc mắt về phía mình, Đồng Giao trong lòng vô cùng chán ghét nhưng ngoài mặt rất bình thường, còn cái tên “thích người đẹp” kia từ lúc nàng bước vào không liếc mắt nhìn nàng một cái… chỉ hi hi ha ha rù rì với người đẹp bên cạnh khiến lòng tự ái của Đồng Giao bị tổn thương… “mình không đủ đẹp sao?” Đồng Giao nghỉ…

Dỉ nhiên là không phải rồi… không nhìn người đẹp thì không phải là bản tánh của Đức… nhưng không phải cách nhìn hau háu như dê cụ… phải lén lén lút lút… mặt ngoài thản nhiên lạnh lùng… mẹ kiếp… nhìn người đẹp mà mặt bư ra, nước vãi chảy ròng như thằng Hòa kia đúng là ngu như heo… không hiểu sao lại đậu bằng kỷ sư ở xứ Canada… nếu không phải là bằng giả thì cái xứ Canada quả là có vấn đề…

Đồng Giao thao thao bất tuyệt nói cái gì quan hệ giữa cán bộ và nhân dân, cái gì tố chất cán bộ, cái gì… nói tóm lại Đức chẳng hiểu gì ráo… chỉ thấy nhàm chán… nhưng vô cùng khâm phục sự anh minh sáng suốt của ban giám hiệu trường Đảng: Nếu không phải là người đẹp mà là một ông hoặc bà già đang thao thao bất tuyệt mấy cái chuyện tẻ nhạt này… bảo đảm tiếng ngái sẻ nổi lên như sấm… hắc hắc hắc…

Đức chăm chú nhìn giảng viên, tập trung tinh thần cao độ nghe lời vàng ngọc thật ra đang nghiên cứu sắc đẹp và thân hình của người đẹp: “Mắt bồ câu, mũi cao, môi đỏ, miệng đúng là trời sinh ra để bú cặc… ừm… ngực, mông chưa phát triển lắm… chưa có người bóp qua thì phải… nếu được”khai thác” thì sẽ là vưu vật đó nha… cũng như Yến trước kia và bây giờ vậy… hắc hắc hắc.

Huỳnh Bảy nguyên quán ở ngoài Bắc… nghe nói đâu ở cái vùng nào đó mà hai chừ “N” và “L” cứ là phát âm lẫn lộn… Cái lồn cứ nói là cái “nồn”… Đó là chuyện xưa rồi… của cha hắn… Huỳnh Sáu…

Huỳnh Bảy sinh ở Cần Thơ, có thể nói là người miền Nam nhưng cha hắn là người Nam Định… Sau 75, Huỳnh Sáu từ Bắc vào Nam công tác… thấy miền Nam giàu có, gái đẹp liền mê tít thò lò, xin ở lại miền Nam định cư rồi cưới được một cô con gái miền Nam mà sinh ra Huỳnh Bảy…

Lúc được 14, 15 tuổi… Huỳnh Bảy thường nghe ông già mình tự hào khôn lanh vào Nam mới cưới được vợ đẹp… Huỳnh Bảy rất lấy làm kỳ quái… tuy Huỳnh Bảy thương mẹ nhưng nếu ai hỏi mẹ mình có phải là mỹ nhân như Huỳnh Sáu đã nói không thì Huỳnh Bảy sẻ mạnh dạn mà lắc đầu…

Sau này lớn lên, Huỳnh Bảy mới hiểu vì sao… khi hắn nhìn hắn trong gương: Thấy mình mắt hí, môi vểnh, dầy cợm răng hô và thưa… chiều cao chưa được 1 thước 6… mẹ Huỳnh Bảy nói hắn có gương mặt giống cha như đúc… như vậy mẹ hắn đối với cha hắn thì bà quả là một mỹ nhân rồi…

Gần đây Huỳnh Bảy không phục, gả năm nay 42 tuổi, làm Trưởng đồn đã gần 4 năm rồi… khu của giả phần lớn là khu “nhà lá”… dân lao động nhiều nên vấn đề “cơm cháo” tuy rằng có nhưng không dề dàng… bọn “chị em ta” trong khu gả cũng không “ngon lành”. Huỳnh Bảy nhìn thằng Vinh, thằng Hoàng lên chức Trưởng đồn của 2 khu béo bở mà đỏ mắt… lấy cớ gì? Lúc gả đi làm công an, 2 thằng này vẫn còn mặc quần lủng đít chạy rong… bây giờ không những ngang hàng với gả, lại còn oai phong hơn nhiều… Huỳnh Bảy không phục…

Lần này có dịp “hành quân”… Huỳnh Bảy muốn chứng tỏ cho mọi người biết gả là người giỏi giang như thế nào… Nghỉ đến lúc công trạng được biểu dương, Huỳnh Bảy vô cùng kích động… mặt đỏ bừng… gả nhìn đồng hồ… cũng xấp xỉ rồi… bèn gọi con trai gả vào nghiêm túc ra lệnh:

– Tập hợp tất cả anh em… có công tác đột xuất…

Nhà Huỳnh Bảy “độc đinh” đã mấy đời rồi… Ông nội gả là Huỳnh Năm, cha gả là Huỳnh Sáu, gả dĩ nhiên là Huỳnh Bảy… vợ gả đẻ ra thằng con trai… gả củng theo thế mà đặc tên là Huỳnh Tám… đơn giản ngắn gọn… không cầu kỳ… muốn cầu kỳ cũng không được vì gả dốt đặc.

Không cần nói chỉ cần nhìn thấy thì biết liền Huỳnh Tám là con trai của Huỳnh Bảy… hai gương mặt chỉ khác biệt tuổi tác thôi… những cái còn lại… y chang… Trong tác phẩm “O chuột” của nhà văn Vũ Trọng Phụng có mô tả chị Doãn như sau: ‘Chị Doản là người đàn bà có cái nhan sắc của người đàn ông không đẹp trai’… Là đây rồi… hai cha con có cái nhan sắc của người đàn ông không đẹp trai của Vũ Trọng Phụng… có lẽ còn tệ hơn ba cụm từ ‘không đẹp trai’ của Vũ Trọng Phụng.

Huỳnh Tám cũng có tâm tình kích động như cha… nghe được lệnh liền tức thì ra ngoài gọi người vào phòng họp… Tất cả gồm 10 thân tín của hai cha con… Phó đồn là người ngoài, sáng nay đã sớm được cha hắn phái ra ngoài làm nhiệm vụ khác… không thể để hắn chia công…

– Tất cả nghe đây… kể từ giờ phút này… ai có di động đều phải tắt… và để lại cơ quan… chúng ta có nhiệm vụ cơ mật phải làm… phải tuyệt đối giữ cơ mật…

Huỳnh Bảy thấy tất cả đàn em thân tín đả tề tụ đủ mặt liền đảo mắt một vòng nghiêm giọng căn dặn… Xem phim hành động nhiều nên cũng học hỏi được chút đỉnh… Huỳnh Bảy “an bày” mọi chuyện như trong phim ảnh… cái gì tuyệt mật, tắt di động… đều do từ phim ci nê mà ra…

– Còn nửa… phải tuyệt đối đề cao cảnh giác… chỉ nghe mệnh lệnh của tôi… không ai khác… các cậu rõ chưa?

– Dạ rõ… tất cả thân tín của Huỳnh Bảy phấn khích hét to…

Ngày thường chỉ là tuần tra ngoài đường, đủ chuyện lông gà vỏ tỏi… thường thì bị dân chửi mắng… phạt xe vi phạm cũng phải nhìn biển số… nói tóm lại là không làm chuyện gì quan trọng… nay có “hành quân” bắt tội phạm… còn gì kích thích hơn? Sau này trong các buổi nhậu nhẹt cũng có chuyện nói rồi… oai phong dường nào…

– Tốt… xuất phát…

11 người ngồi trên hai chiếc xe bừng bừng khí thế tiến về trường Đảng…

Cùng thời điểm…

Văn phòng Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Hậu Giang Lưu Hửu Phúc…

Trên chiếc bàn bầu dục có 5 người… các ly trà và café đang bốc khói… Bí Thư Tỉnh ủy Phúc đang ngồi thẳng người, nghiêmtúc nhìn một người đàn ông trạc 60, mái tóc đả bạc trắng nhưng nhìn rất còn tráng kiện…

Tầng lớp lãnh đạo nếu nhìn thấy người này chắc chắn sẽ phải giật mình, cúi đầu kính cẩn… chào Chánh văn phòng trung ương Văn Nhạc… cánh tay đắc lực của Thủ trưởng số 1… ‘sếp’.

Ngồi bên trái của chánh văn phòng Nhạc là một người con gái, tóc dài chấm vai, mặt trái soan… là một mỹ nữ… có điều là nàng đang mặc quân phục với quân hàm Thiếu tướng… Đức chưa từng gặp mặt Chánh văn phòng Trung ương Nhạc nhưng chắc chắn phải nhận ra nàng này…

Nancy… đêm qua cũng đã đến và đang ngồi trong văn phòng Bí thư Tỉnh ủy… nét mặt lạnh lùng, tay đang cầm ly café nhấm nháp… đêm qua chuyến bay đặc biệt chở Chánh văn phòng Nhạc đáp xuống sân bay Trà Nóc… Nancy tháp tùng Chú Nhạc trên chuyến bay đó…

Lâu nay Bí Thư Tỉnh Ủy Phúc đã nhiều lần thả tín hiệu “thần phục”… qua trung gian của Nancy… Cũng đã đến lúc Chánh văn Phòng Nhạc coi như là tai, mắt của Thủ trưởng số 1 đến “quan sát trò chuyện” một chút… đây là lý do Chánh văn phòng Nhạc đến “thị sát đột xuất”… mọi việc đều diễn ra trong bí mật… không rùm ben… không kèn trống, không truyền thông nhưng lễ tiết rất là đầy đủ…

Ba người còn lại chính là Chủ tịch tỉnh Phong, Phó Chủ tịch thường trực tỉnh Lại Đức Quang và Chánh văn phòng Tỉnh ủy Quốc Đàm. Nét mặt cả ba vô cùng nghiêm túc, trang trọng…

– Hahaha… lâu rồi mới có dịp ghé Cần Thơ… xem ra công tác của các đồng chí rất là đáng biểu dương… nghe nói năm vừa rồi và hình như năm nay kinh tế của Cần Thơ phát triể