Gái Gú Việt Nam

Những gã thợ – Tác giả HANGKHONG

Mai cùng chồng về lại thành thị, sau một khoảng thời gian chú rút nơi rừng núi, Mai có chút gì đó lạ lẫm…

2 vợ chồng lấy nhau được 3 năm có với nhau một mặt con, do đang lập nghiệp xa nhà không tiện đem con theo, nên gửi con lại cho nhà nội…

Thời gian này do mới bước vào thời gian xây nhà mới, nên 2 vợ chồng thuê căn nhà trọ cách đó khoảng 2km…

Hàng ngày cả 2 vợ chồng ra đó giám sát những người thợ, rồi Mai đảm nhiệm lo cơm nước cho họ, làm vậy tuy mất công đôi chút, nhưng được cái mua chuột được tình cảm, mà những người thợ họ sẽ tận tâm xây nhà cho mình chắc chắn hơn…

Với lại Mai là người tính tâm, tin tâm linh, nghe nói có cái bùa gì đó gọi là bùa lỗ ban…

Cái loại bùa này, những người thợ xây dùng để trấn yểm chủ nhà…

Mà thường thì cứ xây 10 căn họ sẽ trấn yểm 1 căn, còn căn nhà nào đáng bị trấn yểm thì phải xem chủ nhà đó có đáng ghét ăn xém bớt tiền công của các người thợ hay không…

Nói chung là cách ăn ở đối xử của chủ nhà thôi…

Nếu trong 10 căn mà không có căn nhà nào đáng bị yểm, thì người thợ sẽ xây một cái chồi lá khác rồi trấn yểm lên chồi lá đó, sau đó sẽ đốt đi, xem như đã trấn yểm xong căn thứ 10…

Vương cũng là thầu xây dựng, tuy không làm việc như các người thợ, nhưng những chuyện về bùa ngải này nọ cũng đã nghe không ít, nên một phần nào đó cũng tin tưởng…

Thường thì người ta nói “có thờ có thiêng, có kiêng có lành” thà tin là có, chứ đừng nên báng bổ rồi mang họa…

Nên 2 vợ chồng thận trọng trong việc xây dựng nhà riêng cho mình, đối xử khá tốt với các người thợ, rất sòng phẳng theo luật, còn có phần hậu đãi những người thợ…

Đã vậy để có được ngôi như mong đợi, Vương đã lên vùng trên kiếm những người thợ giỏi nhất, bỏ ra khoản tiền khá lớn để mời họ về xây nhà cho mình…

Việc ăn uống của họ điều được giao hoàn toàn cho vợ, sợ thuê người khác sẽ không tận tâm như người nhà…

Nhưng ở đời đôi khi tai họa không ở cách đối xử, mà nằm ở một cái gì đó mà mình không ngờ tới được…

Mai quá đẹp, vẻ đẹp của Mai lại cũng là một tai họa, mà lòng dạ sở thích của chồng là một tiềm tàng…

Hàng ngày nhìn thấy cô chủ nhà thân hình bốc lửa đi đi lại lại trước mặt mình, ai mà chẳng xao động, rồi Vương lại thường xuyên đi đâu đó cứ để Mai ở đó một mình…

Lâu lâu Vương sẽ ở lại bài một vài chầu nhậu chiêu đãi anh em thợ thầy.

Theo dự kiến ngôi nhà trên dưới khoản 3 tháng sẽ hoàn thành…

Những ngày đầu chẳng có gì đáng nói cũng chỉ là nhờ người nấu cơm rồi đặt xe chở ra chỗ xây rồi phân phát cho mọi người…

Tối tối nếu có làm tiệc nhẹ đãi thợ, Mai cũng nán lại cùng chồng lân la đôi chút…

Đó chỉ là sự yên bình trước cơn bão…

Hôm đó cũng như mọi ngày, Mai ở lại cùng chồng bày chút tiệc nhỏ cuối tuần để đãi anh em thợ thầy…

Khi đã ngà ngà say, xoay qua nhìn chồng thì thấy đã rụt từ bao giờ, đang gác đầu trên đùi bà chị duy nhất của mấy anh em thợ, là bà chị Nhạn…

Nói về bà chị này, tóc ngắn vóc dáng ốm cao, cặp vú phải nói là khá, khá, khá nhỏ, nhỏ đến mức chẳng thấy nhô lên gì hết, như cái tấm thớt vậy, nếu là bây giờ người ta gọi mà màn hình mặt phẳng…

Nhưng bù lại vùng eo và mông khá căng đối…

Do thân hình ốm cao nên eo cũng theo đà đó mà nhỏ gọn, lại là người bưng trải cái nghề khắc nghiệt như làm xây dựng, thì phải nói là thân hình cường tráng, nhưng cứ ngỡ là đàn ông không…

Còn vùng mông thì lại khá to, nhiều khi còn muốn to hơn cả Mai nữa là đằng khác…

Nhìn từ phía sau, nhất là nhìn vào vòng 3 thì khá hấp dẫn, nhiều lúc nhìn cặp mông đó Mai lại có chút ngưỡng mộ nữa chứ…

Nhưng thân phụ nữ để làm việc cùng với đám đàn ông con trai, mà công việc còn khắc nghiệt như xây dựng thì phải là một người có tính cách khá cứng…

Nghe đồn cô ta thích con gái, là một ô môi, Mai củng cảm nhận được điều đó, hễ mỗi lần lại gần Mai thì cô ta cứ vuốt mông, xoa nhẹ ngực Mai này nọ…

Nhưng Mai chẳng quan tâm, dù gì cũng là phụ nữ với nhau, sờ mó đôi chút thì mất mát gì đâu…

Đôi khi Mai hứng trí, táy máy tay chân bóp lại bờ mông của chị ta như để trả đũa…

Nên việc thấy chồng mình tựa đầu lên đùi chị ta, Mai chẳng thấy gì làm khó chịu, vẫn ngồi vào sòng mà nhậu nhẹt cùng đám thợ như bình thường, chẳng để ý…

Chuyện nhậu nhẹt khá bình thường đối với Mai, dù trước khi hay sau khi lấy chồng Mai củng ăn chơi khá sành sỏi…

Thường thì Mai nhậu bia, bia mới sang theo cách nghĩ của Mai, còn hôm nay thì rượu, không biết rượu gì, chỉ biết rượu này là của những người thợ này đem từ trên quê xuống đây…

Rượu này Nó khá mạnh và nóng, uống mà phía dưới của Mai cứ rân rân lên, lồn lại rỉ nước một cách vô thức, Mai lại không có mặc quần lót nữa, nên những giọt nước nó bắt đầu lăng dài xuống đùi trong…

Do đang ngồi nhậu trên miếng trải cao su, nếu nước lồn cứ rỉ như thế hoài, thì thế nào cũng rỉ xuống miếng lót bên dưới, lúc đó thì không biết kiếm đâu cái lỗ cho Mai chui vào vì ngượng…

Nên Mai đành lửng khửng bước vào một góc khuất nào đó, lau đi cái thứ nước dục vọng, mà không để ý những ánh mắt nham nhở của những gã Thợ liên tục đá mắt với nhau…

Lấy khăn tay, Mai Vừa lau những giọt nước nhầy nhụa trên đùi, miệng liên tục chửi rủa tên quỷ lùn lúc sáng…

Chuyện lúc sáng nay, trước khi đến đây Mai được chồng chở đến một nhà hàng nào đó dùng buổi sáng…

Tại nơi đó chồng cô giới thiệu cho cô quen một gã Lùn, gã đúng là quá lùn, lùn còn hơn tên cu Lùn ở vườn cao su nhà chồng Mai nữa, ước chừng gã chỉ cao khoảng 1m1,1m2 là cùng…

Người ta nói có tật có tài, tuy gã Lùn này khiếm khuyết nhưng trời bù lại cho gã bộ óc hơn người…

Theo được Vương cho biết, gã Lùn này còn khá trẻ, bằng tuổi với chồng cô, tuy tuổi trẻ nhưng lại là chủ thầu lớn, từ bắc xuống nam thầu được khá nhiều công trình lớn quan trọng…

Thân thể thấp lùn vậy mà thành công trong lĩnh vực xây dựng khắc nghiệt, đúng là không gì không thể…

Không biết tên quỷ lùn này ăn chơi với chồng Mai thế nào mà khi gặp Vương hắn lại khá xuồng sả…

Tên lùn lên tiếng chào hỏi Vương như một phép lịch sự, nhưng rồi khi thấy Mai phía sau lưng Vương…

Gã nham nhở hỏi…

– Hôm nay dẫn theo em đào nào mà ngon dữ vậy anh bạn…

Vương chẳng những không thấy khó chịu, mà còn cười nói trả lời lại hắn một cách bỡn cợt…

– Làm gì có em đào nào ngon như vậy, đây là chiếc áo của tôi đó…

Gã quỷ Lùn cười nói…

– À… là thế… Hiểu rồi… hiểu rồi… Phu thê như y phục chứ gì… Bộ y phục nay của anh bạn đúng là bén được, hàng hiệu nha, có cơ hội cho thằng này mặc thử được không hahaaaaa…

Vương trả treo lại…

– Tướng của ông bạn, làm sao mặc vừa chiếc áo của tôi…

Tên quỷ Lùn miệng vẫn cười mà nói…

– Tôi… Nào giờ làm gì mặc vừa y phục của ai chứ, nhưng vẫn mượn x&a