Gái Gú Việt Nam

Như Trăng Như Mật Lại Như Hương – Tác giả Slaydark

Phần 9
Giờ tan tầm gần như luôn là thời điểm đường phố nhộn nhịp nhất trong ngày, dòng người ngược xuôi vội vã về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, lũ học trò áo trắng tụ thành từng nhóm vừa đạp xe vừa rôm rang đùa giỡn.

Cương cũng hòa vào dòng người, nó vừa đạp xe vừa trò chuyện với lũ bạn về cùng đường.

Phía trước Cương, một người phụ nữ chở theo đứa bé trai tầm ba – bốn tuổi ôm một quả bóng dừng xe trước một tiệm tạp hóa. Người phụ nữ mãi chọn lựa hàng hóa trong khi bé trai đứng sau chơi đùa với quả bóng mẹ mới mua cho.

Khi Cương vừa đạp xe đến thì quả bóng lăn nhanh ra giữa đường, thằng bé chạy ra giữa dòng xe đang vội vàng lướt đến.

Giật mình, Cương vội vã buông xe chạy ra ôm đứa nhỏ ngay khi một chiếc ô tô đang chạy thẳng đến.

“CẨN THẬN!”

Tiếng xe thắng nhói tai vang lên cùng với tiếng thét gào hoảng sợ của những người chứng kiến.

Chiều nay Như Hương về sớm, nàng tranh thủ ghé chợ mua thêm một ít thức ăn bổ dưỡng về nấu tẩm bổ cho đứa con trai yêu quý.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Hương dừng tay rồi nhìn vào màn hình, một số điện thoại lạ.

“A lô?” Hương tò mò nhấn nghe máy.

Bên kia phát ra giọng nữ khá quen, Hương nhận ra là giọng của một đứa học trò của nàng, cũng là bạn gần nhà của Cương:

“A lô cô Hương phải không ạ? Em là Trâm lớp 9A5 đây cô, bạn Cương gặp tai nạn đang trong phòng chụp X – quang của bệnh viện…”

Hương biết Trâm là đứa hiền lành thật thà nên không hề nghi ngờ lời nó nói, tinh thần nàng lập tức trở nên hoảng loạn, tay nàng run rẩy, trong lòng lo lắng nặng trĩu tựa như đang vác một tảng đá nặng nề. Hương vội mặc một chiếc áo khoác rồi chạy thật nhanh đến bệnh viện, trong lòng thầm cầu nguyện con trai sẽ không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.

Hương gửi xe rồi vội vã tiến vào, đi ngang khu cấp cứu, nhìn thấy bác sĩ y tá đang hối hả, người nhà những bệnh nhân mặt đầy lo lắng, lòng Hương càng thêm sợ hãi.

Khi Hương đến khu X quang thì thấy có Trâm và vài đứa bạn học khác đang ngồi chờ, ngoài ra còn có người phụ nữ bế một bé trai.

Thấy Hương đến, mặt nàng trắng như không còn giọt máu nào, Trâm liền nói: “Bạn Cương được đưa đến phòng kiểm tra kết quả chụp X – quang rồi. Trông bạn ấy vẫn khỏe mạnh tỉnh táo, không có vết thương nào hết nên cô đừng lo lắng.”

“Chuyện là sao vậy Trâm?” Nghe Trâm nói thì Hương vẫn chưa bớt lo.

Lúc này nghe Trâm nói chuyện thì người phụ nữ bế con đã biết Hương là mẹ của Cương, liền đến cúi đầu nói: “Thật xin lỗi chị, là do em không cẩn thận để con chạy ra đường, cũng may nhờ con chị lao ra cứu kịp.”

Trâm nói thêm: “Lúc Cương lao ra ôm bé thì xe hơi chạy đến, cũng may là xe thắng kịp và Cương cũng xoay người né ra nên không va chạm mạnh. Điện thoại của Cương hỏng rồi, bạn ấy ngã ra bị choáng nên không nhớ số của cô, chúng em phải dò hỏi các bạn khác rồi mới báo cho cô được.”

“Nếu không nhờ con chị chắc con em… em…” Người phụ nữ bế con nức nở bật khóc, Hương thấy thế thì vội an ủi, cũng là một người mẹ nên nàng rất hiểu cảm giác của người phụ nữ.

Một lúc sau, cửa phòng khám mở ra, Cương ngồi trên xe lăn và được một đứa bạn đẩy ra, cổ chân phải của nó được quấn băng trắng.

Hương vội vàng đến nhìn con, ngoài cổ chân phải thì trên người nó không có vết thương khác, chỉ có quần áo bị dính bẩn. Nhìn thấy ánh mắt mẹ đầy lo lắng, Cương cảm động nói: “Mẹ đừng lo, bác sĩ nói con không sao, chỉ là khi xoay người tránh xe thì bị trẹo cổ chân nhẹ, khoảng một hai tuần là khỏi.”

“Vậy còn nói không sao!” Hương lườm con, nói vậy nhưng nàng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Vì chỉ cần hạn chế sử dụng cổ chân phải nên Cương vẫn có thể di chuyển bằng cách chống nạng, dù Hương muốn cho con ngồi xe lăn cho an toàn nhưng Cương nhất quyết dùng nạng để hạn chế làm phiền đến mẹ.

Người phụ nữ có con nhỏ ngỏ ý muốn thanh toán tiền bệnh viện và thuốc men và mua nạng cho Cương, Hương thấy khoản tiền này không lớn vì có bảo hiểm y tế hỗ trợ nên đã đồng ý nhận, mục đích là để người phụ nữ kia vơi đi cảm giác tội lỗi.

Cương ngồi xe về cùng mẹ, còn xe đạp của nó thì được bạn bè đạp về giúp.

Lúc đầu thì chưa thấy đau nhiều, khi về đến nhà thì cơn đau bắt đầu lan ra khiến cổ chân Cương nhức nhói.

Người Cương lúc này rất bẩn, thấy con đang đau không tự tắm được nên Hương phải giúp nó.

Cương được mẹ dìu vào phòng tắm, nó ngồi duỗi chân trên ghế cho mẹ giúp nó cởi quần áo và tháo băng cổ chân.

Nhìn cổ chân Cương lúc này đã sưng tấy, Hương xót xa nói: “Con cứu người là một hành động rất đáng khen, nhưng trước khi lao ra con phải tỉnh táo quan sát và suy nghĩ xem mình có đủ khả năng hay không, nếu không thì có thể không những không cứu được người khác mà còn tự hại bản thân.”

“Dạ con sẽ ghi nhớ.” Cương ngoan ngoãn đáp, nghĩ lại lúc đó nó cũng cảm thấy sợ hãi, suýt chút nữa thôi thì có thể nó đã nằm dưới bánh xe ô tô.

Mùi hương cơ thể mẹ lan tỏa vào mũi khiến Cương lại dời sự chú ý sang cơ thể mẹ nó, nàng đang mặc trang phục mặc nhà bình thường, nhưng với hình thể xinh đẹp của Hương thì dù mặc loại trang phục nào nàng cũng toát lên một vẻ đẹp khác biệt. Hương mặc một chiếc áo thun tay lỡ, phần ngực áo bị hai bầu ngực to tròn của Hương độn lên, phần cổ áo hơi rộng, khi Hương ngồi xuống thì Cương có thể nhìn thấy khe ngực hấp dẫn của mẹ nó mập mờ ẩn hiện.

Chẳng mấy chốc dương vật của Cương đã vươn lên. Nhìn thấy cảnh này, Hương lại nghĩ đến lần hai mẹ con tắm chung trước đây, nhưng chân Cương đang đau nên dù có muốn cũng không thể thực hiện được, hơn nữa Cương còn phải tắm nhanh để tránh bị lạnh, ảnh hưởng đến tốc độ hồi phục cổ chân.

Thằng Cương cũng tự giác nhịn xuống dù cảm giác được mẹ tắm rửa, gội đầu và thoa sữa tắm lên khắp cơ thể thật sự quá kích thích, nhất là khi nàng thoa lên dương vật khiến nó chỉ muốn nhanh chóng đè nàng xuống để cắm vào.

Tắm cho con xong, Hương giúp con mặc quần áo. Để dễ mặc quần, Hương bảo Cương vịn vai nàng để đứng dậy, nàng cúi đầu lần lượt luồn hai chân con qua ống quần rồi kéo lên. Khi kéo quần con lên thì Hương cũng ngẩng đầu lên, vừa khéo thế nào mà mặt nàng khi ngẩng lên lại va vào dương vật đang giương ra của Cương.

Cảm giác dương vật cứng và nóng hổi của con sượt qua gò má mình khiến Hương nóng bừng mặt, nàng cảm giác mình bị dương vật của con kích thích cơn thèm muốn tựa như người đói gặp phải một cây xúc xích nướng thơm phức ngon lành.

Thằng Cương cũng bị kích thích, cảm giác khi dương vật đặt trên mặt mẹ tạo cho nó một loại khoái cảm chinh phục, một loại khát khao mong muốn mẹ hoàn toàn phục tùng và hầu hạ dương vật của nó vô điều kiện.

Vì quá kích thích, dương vật của Cương vô thức giật nhẹ một cái khiến nó bật lên rồi lần nữa gõ vào gò má của mẹ.

Hương đỏ bừng mặt, nàng tưởng Cương cố tình nên liếc mắt lườm con, cái lườm của nàng không chút dữ tợn nào mà trông rất ngọt ngào đáng yêu trong khi dương vật con vẫn đang nằm trên đó, khiến Cương thích thú nhe răng ra cười.

Mà khi Cương cười thì đột nhiên nó la lên và hơi rụt mông lại, lý do là vì khi thấy nó cười, Hương đã đột ngột hé miệng ra, nàng dùng hàm răng trắng sáng như ngọc cắn nhẹ vào giữa thân dương vật của Cương một cái khiến nó giật cả mình.

Cắn con xong, Hương đe dọa nói: “Còn suốt ngày suy nghĩ bậy bạ nữa là mẹ cắn đứt luôn!”

Biết mẹ đùa, Cương lại nhe răng cười. Sau khi mặc xong quần áo thì nó được mẹ dìu đến ghế sofa ngồi trong khi nàng nấu cho xong bữa ăn còn đang dang dở.

Mùi thức ăn thơm phức lan tỏa, Cương ngồi sofa ăn no nê, uống thuốc rồi ngồi tại chỗ nghỉ ngơi và ôn bài, còn Hương thì dọn dẹp nhà rồi đi tắm gội.

Hương tắm xong và bước ra, mang theo làn hương thơm ngào ngạt.

Hôm nay Hương mặc một chiếc đầm ngắn bằng vải lụa satin. Chiếc đầm màu trắng sữa với chất vải mềm mượt trơn bóng làm tôn làn da gợi cảm của Hương lên mức độ gợi tình. Vai Hương trần trụi, chiếc đầm cổ yếm được giữ trên cơ thể nàng bằng một dây vải mỏng manh quấn qua chiếc cổ thon trắng ngần, dây áo mỏng đến nỗi tựa như có thể bung ra bất cứ lúc nào vì phải chịu sức nặng của cặp vú to tròn đang nửa ẩn nửa lộ ở hai bên lớp yếm.

Phần vải dưới ngực bám khá sát làn eo Hương để không che đi đường cong gợi cảm của nàng, còn chân đầm thì ngắn, ngắn đến mức mỗi khi Hương bước chân, Cương có thể nhìn thấy đáy quần lót màu da lấp ló lộ ra.

Khi Hương quay người, điều Cương không ngờ đến là tấm lưng của nàng hoàn toàn trần trụi, chỉ có dây áo thắt hình nơ xinh xắn sau cổ và phần dưới chỉ che chắn vùng mông, bỏ lại tấm lưng trần trụi trắng đẹp như ngọc ngà.

Lưng Hương cũng gợi cảm chẳng kém những bộ phận khác, mịn màng và săn chắc, dọc theo sống lưng từ cổ xuống mông là một vết lõm uốn lượn chia tấm lưng nàng thành hai nửa rõ rệt.

Trong bộ trang phục gợi cảm đó, tóc Hương lại búi cao, chỉ có hai lọn tóc mai buông xuống hai bên tai khiến cho dáng vẻ của nàng đã quyến rũ lại còn thêm nét kiêu sa quý phái.

Như Hương đến gần con và hỏi: “Uống thuốc xong có cảm thấy đỡ đau chưa con?”

“Dạ chắc thuốc chưa ngấm nên vẫn thấy nhức.” Cương đáp, mắt nó như bị mẹ hút hồn.

Ở cái thời đại mà hình ảnh người đẹp tràn lan trên internet thì chuyện Cương nhìn thấy ảnh những người phụ nữ đẹp hơn mẹ nó là chuyện rất bình thường. Nhưng trong những hình ảnh đó Cương chỉ thấy nhan sắc và hết. Còn ở đây, được ngắm mẹ trực tiếp, Cương mới hiểu rõ cái đẹp thật sự không chỉ hấp dẫn ở phần nhìn, mà còn thể hiện ở mùi hương thơm ngát, ở cử chỉ nhẹ nhàng, ở cảm giác mềm mại và ở một loại khí chất quyến rũ vô hình mà chỉ khi tiếp cận mới có thể cảm nhận được.

Gọi là khí chất vô hình thì nghe có vẻ phi thực tế, nhưng hãy thử so sánh sự kích thích giữa việc xem ảnh chụp một người phụ nữ đẹp khỏa thân với việc nhìn một người phụ nữ đẹp khỏa thân trước mặt là đủ hiểu, cùng là nhìn, nhưng độ kích thích thần kinh là khác biệt một trời một vực.

Không từ ngữ nào có thể diễn tả cảm xúc của Cương hiện tại, sự quyến rũ của mẹ đã chiếm trọn tâm trí nó.

Còn đối với Hương, tuy đã không ít lần bị con nhìn thấy cơ thể, thậm chí đã vượt qua ngưởng cửa loạn luận, nhưng đối với một người phụ nữ quen cách sống đoan trang, đứng đắn như nàng thì chuyện ăn mặc gợi cảm cho đàn ông ngắm là một chuyện vô cùng xấu hổ, nhất là người đó còn là con trai ruột của nàng. Hương cảm thấy mình dần biến thành một ả phụ nữ dâm loàn đĩ thõa và đáng sợ hơn là nàng lại ngày càng muốn thể hiện cái sự dâm loàn, đĩ thõa của mình trước mặt con.

Hầu hết tội lỗi đều sinh ra từ dục vọng, đối với một số người thì tội lỗi cũng là một loại khoái cảm. Loại khoái cảm này khiến nhiều người thấy ghê tởm, nhưng đối với một số người khác, vẫn ghê tởm, nhưng là ghê tởm trong sướng khoái tột cùng.

Đầm Hương đang mặc là một thiết kế khác của Tuyết, không phải tự nhiên Hương mặc chiếc đầm quá hở hang này. Kể từ lần Cương đạt giải nhất cuộc thi vẻ, sự kích thích của chuyện đem bản thân làm phần thưởng cho con đã khiến Hương sinh ra một cảm giác thích thú gần như là nghiện, đấy cũng trở thành một lý do “vô cùng chính đáng” để nàng có thể chủ động mời gọi con.

“Để mẹ lấy khăn chườm cho đỡ nhức.” Hương nói với con rồi đi đến tủ lạnh.

Hương trở lại với một thau nước đá kèm khăn, để Cương không phải cử động chân nên Hương bảo nó cứ ngồi trên sofa, còn nàng kéo cái bàn sang một bên để có chỗ ngồi trước mặt con.

Sàn nhà đã được lau chùi sạch sẽ nên Hương có thể thoải mái đặt mông xuống ngồi khép đôi chân nõn nà sang một bên.

Vì mẹ mặc áo cổ yếm nên Cương không thể thấy hai bầu vú bên trong qua cổ áo, nhưng bù lại là lớp vải mỏng ôm sát ngực mẹ nên Cương có thể thấy hai đầu ti xinh xắn nhô lên dưới lớp vải trông thật gợi dục.

Hương liếc mắt thấy con đang giơ tay lăm le vồ lấy hai bầu ngực sữa của nàng, nàng gạt tay nó ra và mắng: “Cất hai cái tay hư của con đi!”

Mắng xong, trước vẻ mặt thất vọng của con, Hương vắt khăn lạnh rồi một tay cầm khăn, tay còn lại giữ nhẹ cổ chân phải của Cương để kéo chân nó duỗi ra và nâng lên.

Cảm giác cổ chân nâng lên khiến cơn đau của Cương tăng lên, nhưng ngay sau đó cảm giác đau lập tức bị lấn át hoàn toàn bởi cảm giác ấm áp, mềm mại và mượt mà lan tỏa nơi lòng bàn chân, Cương không biết mẹ vô ý hay cố tình mà khi nâng chân đã khiến bàn chân nó đạp vào bầu ngực nàng.

Tại sao lòng bàn chân dễ bị nhột hơn nhiều bộ phận cơ thể khác? Chủ yếu là vì dưới lòng bàn chân tập hợp một lượng lớn dây thần kinh cảm giác và ít tiếp xúc với bên ngoài, chính điều này đã khiến lòng bàn chân nhạy cảm với những tiếp xúc bên ngoài hơn, cảm giác nhận được cũng nhạy bén và rõ ràng hơn.

Không cần thử, chỉ cần tưởng tượng cũng đủ thấy cảm giác khi lòng bàn chân đạp vào một bầu vú mềm mại ấm áp sẽ tạo ra khoái cảm cỡ nào.

Ban đầu Cương không biết mẹ vô tình hay cố ý, nhưng nhìn mặt mẹ vẫn tỏ ra bình thường như không có chuyện gì thì nó liền đoán ra là nàng giả vờ vô tình để “thưởng” cho cái chân đã hy sinh để cứu người của nó.

Nhìn mẹ vờ tỏ ra bình thường và chườm khăn lên cổ chân mình, một cảm giác đáng yêu lan tỏa trong lòng Cương, nó hé môi cười.

Đúng như Cương nghĩ, Hương đang cố tỏ ra bình thường để che giấu cảm giác xấu hổ khi cho con giẫm chân lên ngực mình, liếc thấy con cười, nàng tò mò hỏi: “Con cười gì vậy?”

Cương đáp: “Không có gì, chỉ là con thấy lúc này mẹ thật đáng yêu!”

Trong tình huống này thì lời Cương nói trở thành một câu tán tỉnh có sức sát thương cao, hai gò má Hương vốn đã nóng bừng giờ lại càng ửng đỏ. Nàng nói: “Yêu đương cái gì! Chân con đỡ đau chưa?”

“Dạ, rất thoải mái ạ.” Cương đáp, dù chân đau nhưng nó vẫn tìm cách cử động để chân mình có thể mơn trớn ngực mẹ, cảm giác quá dễ chịu, quá sung sướng.

Bị ngón chân con bấu vào ngực mình, Hương gõ nhẹ vào ngón chân nó và mắng: “Cái chân hư này!”

Mắng thì mắng nhưng Hương càng kéo chân con ép sát vào ngực nàng cho nó mặc sức chà đạp thỏa thích.

Cương mê say hưởng thụ những khoái cảm đan xen từ ngực mẹ, mềm mại, ấm áp, mượt mà, căng dẻo, lại pha thêm một chút cộm cộm do đầu ti của nàng bị ép vào lòng bàn chân nó, vừa sung sướng dễ chịu vừa thư giãn tuyệt vời.

Hương vẫn chăm chỉ chườm khăn cho con, thỉnh thoảng nàng lại lườm nó bằng ánh mắt giận dỗi khi nó cố dùng hai ngón chân kẹp lấy đầu ti của nàng hoặc khi nó muốn vén một bên áo nàng để được chạm trực tiếp vào bầu ngực bên trong.

Cho con thỏa thích một hồi, Hương lau khô chân con và hỏi: “Dễ chịu hơn chưa?”

Cương lém lỉnh đáp: “Dạ rất dễ chịu, nhưng còn chỗ khác không biết lúc té có bị va đập không mà giờ sưng to quá mẹ.”

“Chỗ nào?” Hương lo lắng hỏi.

“Chỗ này nè mẹ!” Cương nắm lấy bàn tay nõn nà của mẹ kéo về phía giữa quần mình cho tay nàng chạm vào dương vật đang cương độn lên.

Thấy mẹ đỏ mặt nhận ra mình bị lừa, Cương bật cười khoái chí.

Bình thường Hương không dễ bị lừa như vậy, chẳng qua là nàng đang lo cho con, cộng thêm nàng biết Cương trước đây sẽ không dám đùa như thế. Nhưng Cương đã dần thay đổi, từ đứa nhút nhát ngây thơ, nó bắt đầu biết chủ động và biết nắm bắt cơ