Gái Gú Việt Nam

Nghề chăn gái – Quyển 1

Phần 6
Sau vụ cái Trang bị lấy mất dây chuyền thì tính đề cao cảnh giác của mấy đứa nhà em được nâng lên một tầm cao mới. Chúng nó tự ngồi trao đổi kinh nghiệm với nhau, nào là đi đêm thì không được mang tiền, ngủ thì điện thoại phải để dưới gối, mà tốt nhất là không đeo vàng bạc, trang sức gì cả. Cái Trang sau hơn một tuần từ ngày mất đồ thì chăm cày cuốc hơn trước. Nói chung thì nó vẫn kén, vẫn tỏ thái độ khi thấy khách không hợp gu, hoặc khách đứng tuổi nhưng được cái là nó vẫn chịu đi. Chắc con giời đang muốn kiếm lại cái sợi dây bị mất. Gớm mặt, nó mà chịu khó làm thì hai ba ngày là nó mua được cái dây mới. Chuyện cái Trang bị mất đồ tôi cũng kể qua với bà chị, nói chung có vấn đề gì là mình phải thông báo.

Bà chị tôi làm cái nghề nuôi gái này hơn 10 năm nay, có thể nói bà ấy thuộc hàng đại thụ. Các mối quan hệ từ ông dân phòng đến ông đồn trưởng trên huyện bà ấy đều nắm trong tay. Thêm vào đó chồng bà ấy lại là người có số má trong vùng, anh em bạn bè, đệ tử chân nhang cũng tầm vài ba chục đứa. Cho nên chẳng phải tự nhiên mà cái quán này tồn tại được lâu như vậy.

Tháng nào cũng phải tầm 5 cái phong bì để cúng các bố từ trên xuống dưới. Cũng phải thôi, muốn làm ăn yên ổn thì phải có cái gì bịt miệng các bố vào chứ. Bà ấy cũng đi chơi, đi ăn uống với công an liên tục, lần nào cũng là người chủ chi, mà mời còn phải có lòng các bố ấy mới đi cơ. Mất tiền nhưng phải có thành ý nữa. Công nhận làm công an sướng. Ngoài mặt là thế nhưng bà ấy luôn bảo tôi:
– Chơi với công an như chơi với hổ ấy, cho ăn thì nó vui, còn một khi đói là nó nhai cả xương mình luôn. Đại khái là nó nhả ra thì mình sống mà nó bóp thì mình chết.

Quả thật sau này câu nói ứng nghiệm, bà này nếu không phải họ hàng nhà tôi thì chắc tôi phải nghĩ bà ấy là con cháu ông Lượng (Gia Cát Lượng) mới đúng. Phán câu nào không những chuẩn mà nó còn có khả năng cao sắp xảy ra nữa cơ. Như kiểu thầy bói gặp thời. Chập tối hôm đó, cả nhà vừa ăn cơm xong, đứa thì rửa bát đứa thay đồ, đứa trang điểm. Tự nhiên ngoài cửa quán có một con xe ôtô trắng đỗ lại. Cửa kính hé ra một ông vẫy tay gọi tôi:
– Thằng em, lại đây anh bảo này.

Tôi chạy ra:
– Dạ, có việc gì vậy anh.. !??
– Bà chủ có nhà không.. ???
– Không anh ạ… Chị em giờ ở nhà trên cơ.
– Bọn anh là cảnh sát giao thông ở quận này. Nhà có ai trẻ đẹp không, xếp cho 4 người.

Nghe công an với cảnh sát tôi cũng thấy chối. Mẹ sư nhà nó, cho đi cũng dở mà không cho đi cũng éo được. Tôi bảo mấy bố ấy đợi một chút rồi lấy điện thoại gọi cho bà chị:
– Có mấy ông bảo là csgt, có cho đi không chị… !??
Tôi còn tả cả cái ông lái xe mặt mũi, tóc tai như này như này. Xe màu gì, biển số bao nhiêu.

Đờ mờ các anh, đi chơi gái thì cứ đi lại còn trưng phông bật biển làm tôi thấy ái ngại vcl. Bà chị tôi nghe máy bảo:
– À thằng Quân bên giao thông đấy. Có chứ, cứ cho đi bình thường. Giao thông với công an nó đi chơi suốt. Nhưng dặn mấy đứa em khéo khéo tí.
– Thế tiền nong thu sao.. !??
– Thì vẫn như bình thường. Thằng ngố này, chúng nó đi chơi thì cũng là khách.

Nghe tư vấn có vẻ ổn ổn tôi vào nhà gọi mấy đứa em chuẩn bị. Đồng thời bảo khách đánh xe sang nhà nghỉ lấy phòng. Quán tôi làm thì thường thu tiền khách trước, cũng có lý do cả thôi. Lắm ông bựa lắm, đi lên cởi quần áo con người ta ra xong còn đòi đổi người. Hoặc đang đi dở lại dở trò không đi nữa để khỏi phải trả tiền…

Tránh trường hợp như vậy nên tôi toàn thu tiền trước. Con cái nhà người ta đâu phải các ông muốn xem là xem, lên phòng cũng đã mất tiền rồi chứ nói gì đến cởi quần áo con người ta ra. Chắc bắp để tránh xảy ra xô xát không cần thiết tốt nhất là cứ tiền chao mà cháo mới múc. Tiền tôi cầm rồi, lỡ có xảy ra một trong hai trường hợp trên thì về quán đàm phán, nếu chưa đi mà mới xem thì tôi trả lại nửa tiền. Còn một khi đã đút vào thì một nhấp hay hai nhấp cũng mất cả. Thế cho nó gọn gàng, không thu tiền trước xảy ra chuyện chẳng lẽ lại đè nhau ra đánh à. Thế chắc có mà đánh nhau cả ngày, sau vụ đánh khách lần trước tôi cũng bị mắng một trận rồi. Tại mấy thằng đầu gấu đầu mèo kia nó đánh chứ tôi có được hôi cái nào. Khổ cái là bọn kia nó đánh éo thương tiếc để rồi giờ đây tôi lại là người đưa đầu chịu báng.

Quay lại chuyện mấy anh cớm giao thông, sau khi đỗ xe đỗ pháo ngon lành tôi dẫn các anh vào nhà nghỉ lấy 4 phòng. Phòng phè xong tôi mới hỏi:
– Vậy anh nào thanh toán tiền cho em, em trả tiền phòng luôn. Các bác đi xong chỉ việc về.. !!!

Cái ông tên Quân ấy rút ví ra hỏi bao nhiêu tiền. ? Tôi trả lời:
– 4 vé là 1tr2, nhưng chỗ anh quen chị em thì em lấy 1tr thôi.

Tôi đã trái lời bà chị rồi đấy, nói chung làm gì thì cũng tuỳ cơ ứng biến. Cái gì nó xuê xoa được thì làm. Dù gì các anh ấy cũng là cớm, nịnh tí