Gái Gú Việt Nam

Mèo con

Phần 17
Mấy ngày trôi qua kể từ lúc con bé về thăm nhà, với mình, mọi chuyện dần trở về quy cũ. Sáng đi làm, chiều về ăn với em, tối 2 vợ chồng dắt tay nhau ra công viên, vài ba hôm thì đèo nhau đi chơi đâu đó, không superbowl cũng đi chụp ảnh, không shopping cũng ăn kem, coi phim… Những chuỗi ngày vui vẻ hạnh phúc bên em vẫn cứ thế tiếp diễn. Chưa bao giờ mình cảm thấy hết vui khi ở bên em. Chắc… em cũng vậy.

Bất chợt, đang đi trên đường thấy chiếc xe khách nào đó chạy ngang qua, nhiều lúc mình lại nhớ tới con bé, nhớ tới cái ánh mắt của nó lúc ôm mình, nhớ tới tiếng “em hứa” thì thầm bên tai, nhớ tới cảnh mình thấy con bé ôm mặt khóc qua lớp kính xe… Lúc đó, con bé không cần che giấu cảm xúc nữa. Nó đang hạnh phúc. Mình biết. Cũng lạ… Lúc cần khóc con bé luôn mỉm cười, còn lúc cần cười nó lại khóc…

Con bé không nhìn mình, nó nói rằng nó sợ mình nhìn thấy khuôn mặt xấu xí đó của nó… Ngoài tin nhắn đó ra thì cả tuần sau, con bé cũng chẳng nhắn lại gì cho mình. Ừm… cũng tốt. Cho cả mình, và cả con bé.

Buổi tối hôm đó, còn nhớ đó là một buổi tối đẹp trời. Mình, vẫn ngồi nơi hàng ghế đá ở công viên, nhìn em tung tăng chơi đùa cùng tụi nhỏ.

Bất chợt, điện thoại reo. Là số của con bé.

Mình cúp máy, gọi lại. Con bé còn SV mà.

– Anh đang làm gì