Gái Gú Việt Nam

Mãi mãi yêu em – Quyển 1

Phần 63
Khoảng thời gian sau đó thì không có gì đáng kể, tình yêu của nó và em vẫn luôn được duy trì từ cả hai phía.. Em có công việc của em, nó thì đi học để ôn thi, thành ra cũng không gặp nhau được nhiều.. Nhưng ít ra đến tối thì nó và em vẫn đến với nhau, có thể nó đến nhà em.. Hoặc em đến phòng nó, nhưng từ tối hôm đó.. Chẳng bao giờ nó đi quá giới hạn cả.. Chỉ đơn giản ôm em ngủ thôi…

Nói đi cũng phải nói lại, nó phải kìm nén dữ lắm chứ chơi à, nhất là khi càng rét hơn mỗi đợt gió mùa về.. Cái cơ thể quyến rũ đó cứ rúc vào người nó nũng nịu, lúc đó thì không có ấm.. Chỉ thấy nóng hết cả người lên thôi.. Yêu được một thời gian rồi thì mới để ý, em rất trẻ con thậm chí là trẻ con hơn chị luôn.. Bằng chứng là nó cũng bị nhiễm cái tính trẻ con đó của em.. Nên tình yêu của hai đứa cũng có phần trẻ con đi.. Và một vấn đề cũng mới
nảy sinh ra là, chẳng biết em học của ai mà dạo này em toàn gọi tên của nó chứ chẳng thèm gọi anh nữa…

– Minh ơi, em rét lắm.. Ôm em nè hihi.. – Tối hôm cuối tuần, đến nhà em từ chiều nhưng tối gió rít khiếp quá lại không muốn về.. Mà em cũng giữ ở lại…

– Gọi anh chứ toàn gọi tên cúng cơm nghe cứ sao sao đó em…

– Kệ em.. Em gọi thế cho nó trẻ hihi…

– Ủa thế giờ em già rồi à?

– Không, anh chẳng biết gì đâu hihi.. Ngốc lắm cơ.. – Nói đến thế thì cũng chịu, cái kiểu nói không lại được nó xong cứ bảo nó ngốc… Chỉ có mỗi chị cả em thôi…

Nói đến chị thì hôm trước có làm lành rồi, chị lại toe toét như thường.. Nhưng có một vụ chị nhớ dai kinh khủng khiếp.. Khổ nó đau gãy vai..

– Nhóc ơi.. hihi – lúc chiều làm đang làm việc thì chị gõ vào vai.. Nó ngước nhìn lên thì thấy chị tủm tỉm…

– Ơ dạ.. Có gì nói đi, cười thấy ghê…

– Dám nói chị thế à, chị trừ lương cho coi.. – Đấy chị nó là vậy, cứ lấy việc tư ra trả thù cá nhân thui à, lương tuy cũng nhiều vì chị quý, nhưng giờ có em đi chơi chẳng nhẽ để em trả.. Nên ví nó giờ mỏng lép à.. hix…

– Thui.. Thui em giỡn, có gì nói đi.. Cười hoài…

– Nhóc nhớ hôm ở viện nhóc hứa gì không? – Chột dạ, nó cố nghĩ xem hứa cái gì thì quên mất tiêu rồi còn đâu.

– Hứa hả.. Không ăn cháo của chị một năm nếu ra viện đúng không?.. hêhê – Bịa bừa ra cái lý do tầm xàm ba lap để trêu chị.. Nói đến món cháo của chị thấy cũng rùng mình chứ đừng nói ăn.. Mặt đang nhơn nhơn, lau bàn tiếp thì chị cấu phát vào bả vai.. Đau đến tê tái con người… Chảy nước mắt, rụng luôn cái khăn.. Mặt chị như bốc hỏa đến nơi.. Mặt nó thì méo xệch…

– Em xin.. xin.. chị.. Em xin chị.. Đau quá, thả ra.. Thả đi… Xin chị.. huhu.. – Nó mếu, càng xin càng cấu chặt mới ghê chứ.. Chị no&#