Mãi mãi yêu em – Quyển 1
Ngồi một góc cầm cái khay sau khi chạy bàn xong.. Nó Không rời mắt khỏi em và chị.. Nói gì mà nói lắm thế không biết.. Bỗng dưng bị bỏ mặc.. Đâm ra bực vô cớ.. Ngồi nghiến cái khay…
– Ủa Minh..
– Yến hả.. ?
– Sao mặt nhăn dữ vậy.. ?
Nhỏ nhìn theo hướng nó chỉ.. Cười duyên cái..
– Hì.. Bị cho ra rìa.. Thôi đi làm việc cho vui..
– Đã có khách vô đâu..
– Thì Minh vẫn còn việc để làm mà..
– Việc gì.. ?
Nhỏ đánh mắt sang bao đàn dựng trong quầy.. Nó chợt nghĩ.. Lâu rồi còn gì..
– Hay vào nhé.. Hơn tháng không có tiếng đàn, khu trầm hẳn hihi..
Nhỏ Yến thúc.. Nó chạy lên quầy.. Cầm đàn để lấy cảm giác lại.. Thấy phấn chấn.. Em có vẻ để ý.. Cười tít mắt.. Chị cũng vậy.. Còn vỗ tay nữa chứ.. Chọn một bản phù hợp.. Hôm nay chơi nhạc Nhật cho thích.. Nhẩm chọn mãi rồi cũng tìm được bài… Khách người ta có vẻ chờ đợi.. Em và chị cũng vậy..
The Name of Sprited away không phải là một bản đàn buồn hay vui.. Đơn giản là một bản nhắc nhở của những yên lặng để gợi nhớ một chút gì đó về quá khứ.. Ở đây nó nhớ đến người chị của nó.. Tâm hồn không phải của nghệ sĩ hay bàn tay người chơi đàn chuyên nghiệp.. Cái nó có được là sự say mê và cảm nhận.. Dù nó biết bản nhạc này của mình chỉ là hàng “nhái”.. Vì có tự đổi để phù hợp để chơi một mình.. Biết đàn khá nhiều bản nhưng chỉ một số là chính xác.. Nó là như vậy.. Không gian hôm nay.. Nhường chỗ cho nó cứ lướt tay trên phím say mê cho đến khi.. Kết thúc.. Nó nhướn mắt lên mỉm cười.. Cái ngại ngùng chẳng còn vì quen thuộc.. Tiếng vỗ tay rào rào khích lệ, cảm giác vui lắm… Em nhìn nó cười âu yếm.. Chị thích quá hay sao cứ tít mắt vỗ tay.. Bỗng dưng.. Một đứa con gái ở bàn phía trong đứng dậy.. Rắc rối..
Cũng phải nói cái kiểu trường hợp quái gở này, thằng nhà quê như nó chưa gặp bao giờ.. Con nhỏ cứ tiến đến gần nhìn nó chăm chú.. Còn nó thì không để ý vì nghĩ nhỏ đi đâu đó thôi.. Dù sao cũng chẳng quen biết gì.. Mà còn có em ở đây, có chị ở đây.. Vớ vẩn ăn giã tơi bời chứ đùa.. Ấy vậy mà cái mắt chết tiệt phản chủ.. Quen thói tia gái nên nó liếc nhỏ chút.. Nói thật nhỏ đẹp.. Đẹp theo kiểu.. Quyến rũ vì trời rét mà ăn mặc cứ nửa kín nửa hở.. Lộ đường cong có phần đầy đặn.. Chắc đây là một cô tiểu thư Hà thành chính hiệu.. Tóc xõa dài nhuộm đỏ.. Váy thì màu trắng, phủ quá đầy gối.. Mặt nhỏ toát lên vẻ thanh tú nhưng rất kênh kiệu.. Môi chúm chím đỏ đậm, Sống mũi thẳng tắp, chỉ có điều mắt một mí thôi.. Nhìn qua bàn nhỏ thì thấy một đống lố nhố trai gái đầu xanh đỏ, cười nói chuyện trò.. Nó đoán.. Con nhỏ na&