Gái Gú Việt Nam

Kỹ sư tự truyện – Tác giả Tại Hạ

Phần 89
Sáng thứ 7 đéo đi làm, nhắn em Hóa Đơn bảo tối đi chén nhé, em bảo anh lại nghỉ à. Tao bảo ở nhà nghiên cứu công việc, em úi xời úi xìu. ĐM đúng là nghiên cứu thật chứ, nghĩ cách nhờ mụ phiên dịch thế nào đây, phải làm sao có kịch bản để bà ấy biết chuyện một cách vô tình nhưng thực ra là cố ý, với lại mình với bà ấy cũng đéo thân thiết gì, không biết mụ có giúp cho không.

Rồi thì trong trường hợp không có thông tin gì thì sao, chả nhẽ cứ đấu giá được chăng hay chớ. Đéo được, gói này rất tâm huyết và bị con mụ Vợ Sếp thách thức rồi, không trúng thì bẽ mặt. Phải trúng gói này nữa thì mới nâng hết tầm vip của tao trong công ty lên được. Nhắn tin à ơi với mụ phiên dịch. Giả vờ bảo đang xem bộ phim có diễn viên xinh đẹp giống chị quá nên nhắn tin hỏi chị đã từng đóng phim chưa, mụ sướng bảo giống thế nào, tao trả lời giống nhất bộ mông với bộ ngực siêu khủng.

Tao bảo hôm trước ôm bả mà tao suýt nghẹt thở. Bả hỏi thế là cậu đang khen hay chê. Khen, đương nhiên là khen rồi. Mông to ngực khủng nhưng eo vừa vừa, không hết xồ sề chảy mỡ.

Tao bảo chị mà mặc bikini đi biển đảm bảo đàn ông ở bãi tắm chết đuối hết. Mụ im im, chắc đang sướng.

Tao bảo tối chị ở nhà không em qua chơi, tiện thể em chơi với bạn em. Mụ bảo ok nhưng cậu nói ngược rồi.

Tao nhắn thêm bảo chị đừng ăn mặc như hôm trước nhé, không là tốn giấy cho em đấy. Mụ hỏi giấy làm gì, tao bảo giấy lau máu mũi. Hóa Đơn gọi điện hỏi ở nhà không, em qua. Đéo gì qua sớm thế, kêu em đi lấy Hóa Đơn chứng từ gì đó rồi về luôn, bảo nay chị em nhà Vợ Sếp không đi làm, nên 3 chị em kế toán bọn em chuẩn bị lượn hết rồi, rồi nó hỏi ăn gì em mua về ăn luôn tao bảo chỉ ăn em thôi.

Nàng cười khanh khách. Nằm ủ mưu tiếp thì mụ kính cận đi chợ về, nay chắc mụ cũng được nghỉ. Mụ bảo trưa lên ăn cơm với nhà chị nhé, chiều anh chồng chị lại đi, nghỉ phép tròn tuần rồi. Tao vâng dạ bảo giữ thêm chục ngày nữa đi, mụ cười bảo ở nhà để nhìn nhau hít không khí à, tao dặn bảo cho em báo thêm suất nữa, em có đứa bạn sắp qua, mà để em đi mua beer cho, buổi trưa này uống beer cho mát.

Tay chồng ở trên nghe tiếng xuống khà khà bảo chú ở nhà mà anh không biết, pha ấm chè uống 1 mình từ sáng. Tao bảo em cũng mới ngủ dậy vừa mở cửa tí. Có gì cần giúp nấu nướng không thì em giúp 1 tay, mụ kính cận bảo cậu ngồi tiếp anh ấm chè là giúp chị rồi. Tay chồng lục đục đi pha ấm mới. Tao bảo xong ra hành lang ngồi cho đỡ khói thuốc trong phòng, làm 1 lượt trà hắn lại tâm sự rằng ở núi thì muốn về phố, ở phố lại nhớ núi phết chú ạ.

Chuyện, các cụ bảo ở đâu quen đấy mà. Tao hỏi anh định cứ định thế này à. Hắn bảo làm công ty này gần chục năm rồi, giờ nghỉ làm chỗ khác đéo đành, với lại cũng khó xin việc. Tao bảo nếu anh định về làm gần thì em giới thiệu cho vài chỗ, loanh quanh Hà Nội 50km thôi, không phải rừng rú. Mụ kính cận hóng được chạy ra bảo thế thì tốt quá, anh về gần đi chứ cứ đi biền biệt bao năm rồi.

Hắn ậm ừ bảo gì cũng phải xong dự án, từ giờ đến tết xong công trình rồi tính tiếp.

Gần 10h em Hóa Đơn đến gọi ầm nhà, tao bảo lên đây, trưa nay có chỗ ăn nhờ rồi.

Em mò lên lễ phép chào mọi người, tao giới thiệu đây là bạn em cùng công ty. Mụ kính cận ngó cái bảo bạn cậu toàn người đẹp thế, mẹ mụ định phun ra câu là đứa hôm trước cũng đẹp tao phải chặn họng ngay thì chị cũng đẹp mà. Dường như bắt phải thóp nên mụ im tịt. Em Hóa Đơn liếc tao ngờ vực. Hôm nay nàng diện quần jean rách với áo somi mỏng, bên trong mặc cái áo 2 dây sơi bé tí, không nhìn thấy dây áo ngực, nhưng cũng không lộ núm, cái này không biết là phương pháp gì, tí nữa phải khám phá thôi.

Tao bảo em Hóa Đơn vào giúp chị kính cận nấu nướng, đéo biết nó có biết làm gì không nữa. Lão chồng hỏi người yêu chú à, tao bảo vâng. Hắn bảo đẹp đấy, chắc con nhà giàu, nhưng anh nói cái này nếu sai chú bỏ qua cho nhé… Nghe lão nói xong tao cười cười, em chưa xác định gì cả, chỉ là đang yêu thôi mà. Hắn bảo anh cứ nói thế, mà không phải ai cũng giống ai, gọi là chia sẻ kinh nghiệm thôi, từ bản thân anh mà ra.

Hắn bảo rằng trai xây dựng mà lấy vợ đẹp thì hoặc phải chuyển nghề hoặc phải lệ thuộc vợ nếu không mất vợ lúc nào không biết. Hắn bảo qua tiếp xúc với tao thì chắc chắn tao không phải người dễ chịu lệ thuộc, mà cũng khó chuyển nghề vì thấy chú còn yêu nghề lắm. Gái đẹp lắm kẻ nhòm ngó, cuộc sống gia đình khác hẳn lúc đang yêu, hợp nhau đến đâu cũng không thể hòa hợp 10 phần, những lúc cơm không lành canh không ngọt mà lại xa nhau. Nguy hiểm lắm.

Tao hỏi thế anh đi xa bao nhiêu năm có thấy vấn đề gì đâu, thấy chị vẫn yêu anh lắm. Hắn trầm ngâm bảo lần tới về anh kể chú sau. Vào phòng thấy em Hóa Đơn đang sắp mâm bát. Đúng rồi, tuổi nhỏ làm việc nhỏ, đéo biết nấu thì phải làm việc phụ. 2 chị em đang trò chuyện rôm rả, em Hóa Đơn cứ 1 câu anh ấy, 2 câu anh ấy như kiểu muốn thể hiện là người yêu của tao chứ đéo phải là bạn thông thường.

Tao khẽ cười, đúng là say tình. Xuống tầng 1 quán tạp hóa vác thùng beer 333. Lên bảo hôm nay uống bia baba, uống xong cho chị em làm baba luôn, 2 mụ đàn bà ngườm nguýt, lão chồng cười ha hả. 4 người uống hết 16 lon. Em Hóa Đơn làm 2 lon, mụ kính cận 1 lon. Tao 6, lão kia 7. Thế là vừa mồm, ăn uống xong bà kính cận bảo cứ để đấy chị dọn.

Tao khách sáo vài câu rồi xin phép nhót, để thời gian cho vợ chồng họ tâm sự, chiều lão chồng đi rồi. Về phòng tao bảo em thích làm baba không, Hóa Đơn ngơ ngác baba là thế nào, là nằm ngửa và dạng chân ra ý, con bé lại cấu tao phát. Tao giật tay lại kéo vào lòng, bắt đầu hôn hít, sờ soạng. Tao phải điều tra vụ tại sao không lộ núm, đm cởi hết rồi thì thấy 2 miếng lót ngực, tưởng gì.

Uống beer vừa tầm, thế đéo nào mãi không xong, em Hóa Đơn ngất lên ngất xuống rên rỉ ỉ ôi nửa tiếng đồng hồ thì cũng thôi. Mặt đỏ ửng, mắt si dại, thẽ thọt bảo anh đừng bao giờ bỏ em nhé, em chưa yêu ai như yêu anh, em thề. Tỉnh táo 1 tí nó kể tao là người thứ 3, 1 thằng đầu tiên thì yêu nhau từ lớp 12 đến hết năm 1 đại học, tình yêu bọ xít đéo tính. Thằng thứ 2 là thằng vừa chia tay.

Kể lể xong ca ngợi tao lên mây nào thì rủ hôm nào về nhà em chơi nhé. Đây là dấu hiệu rõ nhất của việc say tình. Tao hỏi nó em làm đéo gì mà giàu thế, nó bảo em kể với anh rồi là em vẫn ăn bám bố mẹ mà, lại hỏi bố mẹ em làm gì, gia cảnh thế nào sao anh không biết gì thì em nhõng nhẽo bảo anh có hỏi đâu mà em kể. Rồi kể có 1 thằng anh trai đang ở bên Canada, làm cu li hay làm gì đéo rõ.

Bố mẹ nó kinh doanh nhà hàng khách sạn, bảo có 4 cái khách sạn. Tao hỏi bố mẹ em ăn cướp à mà nhiều tiền mở khách sạn thế. Nó bảo anh vớ vẩn rồi đại khái là đéo quan tâm việc kinh doanh. Trước nó định theo anh nó sang canada nhưng lấn cấn mãi với thủ tục lằng nhằng gì đó nên chưa đi được. Tao chột dạ hỏi ơ thế giờ có đi nữa không. Nó bảo chưa biết, phụ thuộc vào anh. Vl, cũng nho phết.

Xong thì cả 2 ngủ, 4h mới dậy. Rủ nhau đi xem phim. Nhưng ẻm kêu tao tắm đi xong tối xem phim rồi về nhà em ấy luôn. Tao gật đầu, dù gì thì tối cũng phải gặp mụ phiên dịch kia nữa. Đang giai đoạn yêu đương mặn nồng, chiều chuộng em nó tí, lỡ đâu sau em nó bỏ xứ mà đi thì sao… Phân vân ra phết. Lấn cấn mãi đến 6h chiều mới vào rạp, cái giờ dở dở ương ương.

Rạp chỗ Mỹ Đình sông đà, ngày thường khá vắng nhưng hôm nay thứ 7 cũng đông ra phết. Mà đông thì nhiều gái ngon, mặc dù đi cạnh mỹ nhân nhưng gặp đôi quả đùi đẹp hay lộ ngực thì tao vẫn ngoái nhìn. Em Hóa Đơn chỉ bảo, đúng là đồ tham lam, đi cạnh tiên nữ mà vẫn còn màng đến phàm dân, ý là em ấy cho rằng em ấy đẹp hơn hết bọn kia. Mẹ nó tự tin quá, nhưng mà cũng đúng thế thật.

Rạp này vùng xa, chủ yếu sinh viên đi xem nên gái ngon sang chảnh không thấy mấy, còn em Hóa Đơn ngoài xinh ngon thì lại sang nữa cho nên bảo là ngon nhất rạp cũng không có gì sai. Bọn tao chọn cái phim gần giờ nhất, đéo gì là chốt chặn cuối cùng, phim kể về 1 thằng cảnh sát nghỉ hưu về sống ở 1 vùng hẻo lánh vùng biên giới, rồi có bọn cướp rất nguy hiểm định đào tẩu, lão này đánh nhau 1 hồi thì thắng.

Chỉ có thế mà tiêu diệt 140k và 2 tiếng đồng hồ. Hỏi em có đói không thì đi chén, nó b