Hương đàn bà
Gần hai tiếng đồng hồ sau đó, khi mà cái mồm bẩn thỉu của Tuấn đã nốc không biết bao nhiêu men rượu cay chảy dài xuống cuống họng. Gã Tuấn lại la lết trên những con đường đất mà ngay chính gã cũng không nhớ được đường này sẽ dẫn về đâu để rồi nằm gục đầu vào một bụi cây mà ngủ say mèm để rồi khi tỉnh dậy thì ánh nắng vàng loe loét như báo hiệu hoàng hôn đang dần tắt nhường chỗ cho bóng tối.
Tuấn mò ra khỏi bụi cây trong bộ dạng thảm hại như một con chó ghẻ vừa ngủ lang ở ngoài. Bất chợt con chó ghẻ ấy giật mình tỉnh rụi và lạnh thót gáy, hai chân run như muốn đái cả ra quần, từ phía xa gã nhận ra hai chiếc xe máy đang lừ lừ tiến đến, Tuấn là một tên nát rượu nhưng cũng là một thằng giang hồ kiểu cò con tép riêu lóc chóc, nên không khó để gã nhận ra hai chiếc xe máy đó chính là nhóm giang hồ xóm trên – cái nhóm mà đã từng cho Tuấn và những thằng anh em của gã nhiều trận lên bờ xuống ruộng – nếu không muốn nói là nhiều lần suýt mất mạng, ấy thế mà vừa thoáng nhận ra bóng dạng bọn chúng thì Tuấn đã như muốn vãi đái ra trong quần, vội lao ngay vào một bụi cây gai gần đó, mặc cho gai cào xước cái thân thể trần bẩn thỉu của gã, Tuấn chỉ cầu mong sao cho bọn này đừng trông thấy mình, nếu không thì ở cái nơi vắng tanh này là mồ chôn cho cái thân quèn của gã.
Tiếng xe máy từ từ tiến về phía Tuấn, và thời may sao 2 chiếc xe máy chạy qua chỗ con chó ghẻ ấy ẩn nấp không chút do dự, khiến cho Tuấn thở phào trong lòng, nhưng từ trong bụi cây gai, Tuấn nhìn thấy có điều gì đó bất thường. Rõ ràng trong khoảng cách gần gã tin là mình không nhìn nhầm, trên hai chiếc xe máy là 3 người đàn ông, mặc quần Jean và cởi trần…
Chúng đúng là thuộc nhóm đã từng khiến cho anh em gã Tuấn bầm dập no đòn mấy phen, nhưng chúng đang chở theo một người phụ nữ, dù Tuấn không nhìn rõ mặt nhưng gã nhận ra chiếc áo màu sơ mi màu đỏ, loại áo nữ cách điệu, người phụ nữ đó mặc quần tây đen và mái tóc ngắn vừa phải, Tuấn tin và gã chắc mẩm người phụ nữ đó không ai khác mà chính là Hương – Chị vợ của gã, làm sao gã có thể nhầm được khi ngày nào gã cũng lom com nhòm ngó thèm muốn bà chị vợ đằm thắm của mình, hơn nữa đúng là chiều này chị vợ của gã đã ra khỏi nhà với bộ trang phục đó, không thể lầm đi đâu được…
Nhưng gã đang rất khó hiểu vì sao chị vợ của gã lại ở trên xe của bọn du đãng này. Hơn nữa, trong dáng ngồi và cách chúng giữ Hương trên xe, thì dương như Hương đang ngất xỉu… Chúng đang định làm gì, và chúng sẽ đưa Hương đi đâu??? Tuấn nhìn theo và cố chạy bộ đuổi theo bóng dáng xa dần của hai chiếc xe máy nhưng bất lực, chẳng bao lâu Tuấn mất dấu bọn chúng, và tất nhiên gã cũng không biết được điều gì đang và sẽ xảy ra với con chị vợ mà hắn hứng tình bao lâu nay…
…
Chưa bao giờ Tuấn cảm nhận mình tỉnh rượu nhanh như vậy, vừa mới đây còn lè nhè mà giờ mắt tỉnh như sáo. Tuấn nhanh chóng mất dấu những chiếc xe máy, cho dù những chiếc xe ấy cũng phải vất vả lắm mới vượt qua được những ụ trũng nước trên con đường đất vốn đã lầy lội. Tuấn tin chắc người đàn bà ngất lịm trên xe đó chính là chị vợ mình, cho dù mắt có nhìn lầm thì mũi gã không thể lầm, cái mùi nước hoa thoảng nhẹ đầy quyến rũ mà hằng ngày gã thưởng thức từ chị vợ mình mỗi khi Hương thay đồ ra ngoài, thứ mùi hương đó không thể nhầm vào đâu được.
Đang trong lúc bế tắc, không biết làm gì thì gã chợt nhớ ra một điều, con đường đất này dẫn thẳng đến một dãy nhà cũ hoang phế, thật ra ở đó chính là nhà của một gia đình ở vùng này, nhưng từ sau 1975 khi đất nước biến động thì gia chủ bỏ đi, mọi thứ trở nên hoang phế dù đất xung quanh không ít, thế là từ khi nào dân quanh vùng bỏ hoang và nó trở thành nơi tập kết cũng những chiếc xe thồ, xe lam cũ, hoặc tất tần tật những thứ bỏ đi đều dồn vào đó.
Cứ đêm tối đến thì nơi đây là nơi tụ tập của những kẻ không nhà, vì có gia đình có nhà cửa chẳng ai phải ra cái chốn khỉ ho đó trú thân làm gì. Đã từ lâu nhóm của Tuấn bị nhóm này đánh bật khỏi khu đất hoang đó, coi như là mất căn cứ, cũng vì thế mà chẳng mấy khi thằng Tuấn dám léo hánh đến gần. Tuần thầm nghĩ chị vợ của mình chắc chỉ có thể được đưa đến đó, nghĩ là làm, gã ta nhanh chân tiến về phía khu đất bỏ hoang ấy.
Chẳng hiểu động lực đột xuất thế quái nào mà gã ta siêng năng đến thế, nhưng cũng phải mất gần cả tiếng đồng hồ Tuấn mới mon men đến được bãi đất trống ấy, nhìn từ phía ngoài cây bụi cỏ dại mọc um tùm, những chiếc xe cũ từ xe đạp cho đến xe gỗ, nhưng chiếc tủ hanh khung giường cũ mèm nằm la liệt ngổn ngang, và rất nhanh chóng Tuấn phát hiện ra ba chiếc xe máy khi nãy được dựng sát trong một góc… thế thì chắc hẳn là chúng đã đưa Hương đến đây rồi…
Tuấn nhìn dáo dác xung quanh nhưng chẳng thấy gì… Thế là gã đánh liều, bạo gan làm một việc mà cả năm nay gã chưa từng dám làm, đó là đi sâu vào bất đất bỏ hoang nay, vì gã biết sau khi đi hết qua bãi phế liệu phí cuối xa là một căn nhà bỏ hoang, ngày trước gã và đám bạn vẫn thường tụ tập trước khi bị nhóm du đãng này đánh đuổi đi…
Gã cũng biết lần này nếu bị phát hiện thì coi như cái mạng thếp hẹn của gã chẳng còn, bọn chúng đã cảnh cáo nếu gã và đám anh em của gã còn dám xuất hiện khu này thì chúng sẽ mần thịt từng thằng… Thôi thì một liều, hai cũng phải liều, gã ta nhìn trước ngó sau, rồi lom khim người tiến vào trong như một con chó lui cui chạy vào trong mà sợ người khác phát hiện.
Từng bước, từng bước thận trọng, cuối cùng thì căn nhà hoang phế đó cũng hiện ra trước mắt từ phía xa, nói là nhà hoang chứ thật ra căn nhà xập xệ đó đã đổ nát, tưởng đổ cột xiêu, tất nhiên là cửa nẻo thì chẳng còn với những bức tường lộ cả gạch bể ra ngoài. Từ phái xa nhìn tới, Tuấn tin chắc những phán đoán của mình là không sai khi tai gã thì nghe thấy những tiếng cười nói từ phía sau những vách tường cũ nát vọng ra… Những tiếng cười nói đàn ông, không chỉ một mà của vài người đàn ông, tuy chưa thể nhìn thấy chị vợ của mình, nhưng từ xa hắn cũng đã nhìn thấy một thứ… Một chiếc áo sơ mi đỏ, chiếc áo loại dành cho phụ nữ với những đ&