Góc khuất – Tác giả 69deluxe
– Tối thức chơi game à?
– Dạ không có…
Sáng hôm sau, Đan Thy vừa bước ra khỏi phòng tắm liền nghe Ba hỏi anh Trung. Hai người ngồi trên bàn ăn sáng. Ba nhìn hai mắt thâm quầng của anh, nghi ngờ. Ông chợt quay sang Đan Thy chỉnh gọng kính trên sống mũi để nhìn rõ hơn, không đợi ba hỏi nàng liền nói:
– Con… tối qua con đọc truyện… hơi khuya.
– Haizz… Đọc sách ban đêm rất hại mắt… Con không nên…
– Dạ, con biết rồi… Hì hì…
Không đợi Ba nói xong, Đan Thy đã ngồi xuống bàn, vui vẻ hôn lên gò má ông một cái. Lời ba nói đến miệng liền tắc lại.
– Con nhỏ này… Ha ha… – Ông hơi ngượng rồi bật cười vỗ đầu nàng.
Đan Thy cười vui vẻ, lén nhìn sang đối diện. Anh Trung vừa nhận được ánh mắt nàng liền cúi đầu xuống, múc cháo ăn lia lịa. Nhìn vẻ sợ hãi của anh, bờ môi Đan Thy hơi cong lên rồi lặng lẽ ngồi ăn.
– Hai đứa ăn đi… Cháo còn nhiều lắm. Ba đi làm đây… – Ba đứng lên, tay xoa xoa đầu Đan Thy nói.
– Dạ…
Đan Thy vừa lên tiếng thì anh Trung cũng vội vàng đứng dậy. Anh gom chén bát của mình và ba đem thẳng vào bồn rửa. Ba hơi ngạc nhiên hỏi:
– Con đi đâu sao?
– Con có hẹn qua nhà bạn…
– Ờ… Vậy Thy ở nhà một mình nha con. Đói tự nấu mì ăn được không?
– Dạ được mà…
Nhìn anh Trung lầm lũi đi theo Ba ra khỏi nhà, Đan Thy ngồi trên bàn lẳng lặng ăn cháo mà khóe mắt chợt ửng đỏ ươn ướt. Nàng biết đêm qua anh đã suốt đêm không ngủ suy nghĩ về chuyện của hai người. Và việc anh lảng tránh nàng sáng nay chứng tỏ anh đã đưa ra quyết định. Không hiểu sao trái tim Đan Thy chợt đau nhói… Nàng gục mặt xuống bàn bật khóc nức nở.
Ngày hôm đó, anh Trung đi một mạch đến chiều tối vẫn chưa về. Ở trong gian phòng nhỏ chìm trong bóng tối, nghe âm thanh cửa kéo xoèn xoẹt và tiếng bước chân nặng nề của Ba mà Đan Thy không mở mắt lên nổi. Nàng bị sốt rất cao lại không biết thuốc ở nhà cất ở đâu. Từ nhỏ cơ thể nàng đã bất thường như vậy… Mỗi lần sau khi khóc nhiều nàng đều bị nhức đầu, nếu không uống thuốc sẽ phát sốt.
“Thy… Thy…”
Có tiếng gõ cửa và tiếng Ba gọi ngoài cửa phòng. Đan Thy mở hai mí mắt nặng trĩu lên, thều thào gọi nhưng không phát ra được tiếng nào. Cánh cửa hé mở, ánh sáng chiếu vào chói lòa làm nàng nheo chặt hai mắt.
– Thy… Sao không trả lời Ba? Con sao vậy? – Ba bước đến giường, bàn tay ấm áp đặt lên trán nàng.
– Trời ơi… Sao để sốt cao thế này? Thằng Trung đâu?
Ông giật bắn người kêu lên hoảng hốt, vội chạy ra ngoài. Âm thanh loảng xoảng hấp tấp như Ba đang tìm gì đó… Nàng hé mắt nhìn còn thấy ông đi qua đi lại trước cửa như đắn đo lo lắng. Một lúc sau ông trở lại, tay cầm theo một thau nước nhỏ đặt xuống bên cạnh giường. Giọng ông ấp úng hỏi:
– Thy… con tỉnh táo không?
Đan Thy mệt mỏi nhướng hai mí mắt lên. Nàng nhận ra gương mặt Ba có chút nhăn nhó khổ sở. Ông nhìn nàng, hai bờ môi mím chặt một lúc rồi lên tiếng nói:
– Con sốt quá cao… Mà nhà mình không có viên thuốc hạ sốt nào… Ba phải… phải lau nước lạnh cho con… Con hiểu không?
Đan Thy hai bờ môi tái nhợt hơi mấp máy, cố gắng lắm nàng mới gật đầu thật khẽ. Ba thoáng chần chừ rồi đỡ hai bờ vai nâng Đan Thy ngồi lên. Bên dưới tấm nệm đã sũng nước vì mồ hôi của nàng. Nàng gục đầu trên vai Ba cảm nhận hai bàn tay ông luồn vào mép váy ngủ của mình. Hai tay ông đỡ dưới hai cánh tay nhẹ nhàng nâng cơ thể nàng lên, kéo mép váy qua dưới bờ mông nàng. Ba thật khỏe, đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu Đan Thy lúc này. Chiếc váy ngủ bằng thun của nàng được ông kéo lên từng chút một, hai cánh tay nàng được kéo giở qua đầu… Một luồng gió mát lạnh thổi vào làm cơ thể nàng khẽ run rẩy.
Căn phòng rất yên lặng. Đan Thy gối đầu lên bờ vai vững chắc của Ba, để ông thấm khăn ướt nhẹ nhàng lau khắp tấm lưng thon thả của nàng. Lau qua hai lượt nước, ông lấy một tấm khăn khô trải xuống giường rồi nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống. Cảm giác mát mẻ làm nàng tỉnh táo lại một chút. Nàng chợt nhận ra trên thân mình chỉ còn duy nhất một chiếc quần lót toàn thân gần như trần truồng dưới ánh mắt Ba. Không hiểu sao trái tim nàng lại đập nhanh. Cũng như lần đó trong gian phòng tắm nhỏ hẹp. Đan Thy nhắm chặt hai mắt, hai gò má thoáng nóng lên ửng đỏ khi chiếc khăn ướt của Ba lau lên khắp ngực nàng. Cảm giác ẩm ướt mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể làm tinh thần nàng thư thái dễ chịu. Hai mí mắt nàng hé mở chợt bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của Ba. Ông vừa lau vừa như say mê nhìn nhắm hai bầu vú căng tròn của nàng. Cơ thể Đan Thy căng cứng, mặt nóng rang lên như phát sốt lần nữa. Ánh mắt mê mẩn của Ba như biến thành một bàn tay vô hình vuốt ve mơn trớn trên hai bầu vú non tơ phập phồng của nàng. Đan Thy nhắm tịt hai mắt lại…
Căn phòng im phăng phắc chỉ có hơi thở căng thẳng khe khẽ của Đan Thy và âm thanh giặt khăn trong thau nước rì rào. Chiếc khăn ướt lau của Ba tiếp tục quanh hai bầu vú căng tròn của nàng… Nhưng nó không còn mát lạnh như ban đầu mà truyền đến cảm giác ấm áp, còn gờn gợn như những ngón tay thô ráp của Ba. Đan Thy vẫn nhắm mắt, hai bờ môi hé mở thở dồn dập cảm nhận bàn tay ông qua lớp khăn ướt mỏng manh đang bao phủ lên bầu vú nàng khẽ mân mê xoa nắn. Rồi cảm giác ươn ướt không còn nữa chỉ còn một ngón tay to dày thô ráp của Ba khẽ chạm lên da thịt nàng, chậm rãi miết miết lên đầu nhũ hoa đỏ hồng xinh xắn của nàng. Một cảm giác nhột nhạt kỳ lạ làm cơ thể nàng mềm nhũn, hai chân vô thức khép chặt lại, bên dưới của nàng lại như lần đó nóng hầm hập ẩm ướt.
Bên tai Đan Thy cũng nghe được hơi thở nặng nề căng thẳng của Ba. Ông như kìm nén thứ gì đó rất gian nan. Thời gian ông giặt khăn cũng lâu hơn… Rồi ông lau xuống chiếc bụng nhỏ nhắn phẳng lì của nàng. Lau quanh cái rốn nhỏ xinh xắn xuống đến mép quần lót liền dừng lại. Chiếc quần lót màu trắng của Đan Thy đã sớm ẩm ướt vì mồ hôi. Dù không nhìn nhưng nàng có thể đoán được nó đã sớm dính sát vào bờ mu nho nhỏ còn loáng thoáng nổi lên màu sắc bên dưới. Ba dường như rất căng thẳng, mỗi bên ông dùng hai ngón tay hơi run rẩy kẹp lấy mép quần lót nàng kéo lệch xuống một chút… Đan Thy bất ngờ ưỡn người lên, bờ mông nàng giở lên khỏi nệm giường. Khoảnh khắc này trái tim nàng như ngừng đập, nàng nghe được hơi thở của Ba cũng tắc nghẽn nín lặng. Tay ông đang níu hai bên mép quần lót nàng cũng tăng thêm lực từ từ kéo… Một cảm giác mát lạnh tràn vào hạ thể làm mặt Đan Thy nóng rang như gấc chín. Chiếc quần lót nhỏ của nàng được Ba kéo qua hai đầu gối rồi dừng lại ở đó như đã rút hết sức lực của ông.
Đan Thy không thể hiểu được trong đầu mình đang suy nghĩ thứ gì. Gương mặt nàng ửng đỏ gay gắt, hai mí mắt khẽ chớp động hé mở nhìn xuống. Nơi thầm kín nhất của nàng, bờ mu hồng hào phơn phớt lông tơ đang phơi bày trước ánh mắt Ba. Nàng khô