Gái Gú Việt Nam

Geisha, tôi yêu em

Tôi ôm vợ tôi một lần nữa và vẫy tay hai đứa con gái để bước vào cổng phi trường Los Angeles. Chuyến làm ăn này đối với tôi và gia đình của tôi rất quan trọng. Vì chức vụ của tôi khá cao trong công ty điện tử phần mềm nên tôi mới lãnh trọng trách đi Nhật chuyến này để ký hợp đồng với công ty Nhật Bản.

Tôi xếp lại cái áo choàng, đặt cái va – li vào ngăn ngay ngắn và ngồi vào chỗ. Tôi ngồi im lìm để cố ru tôi vào giấc ngủ. Chuyến đi này cũng phải mất gần cả tuần. Thế là một tuần tôi sẽ không gặp mặt vợ con tôi. Thật là buồn! Từ lúc cưới vợ tôi đến nay, đây là lần đầu tiên tôi phải đi công tác xa như thế này, ở tận bên nước Nhật.

Vợ của tôi rất lo lắng cho tôi. Đêm hôm qua nàng thu xếp cho tôi từng cái áo, cái quần, bàn chải đánh răng, thuốc xịt nách và cả dầu thơm… Tôi đã ôm vợ tôi thầm cảm ơn nàng đã chu đáo cho tôi từng miếng ăn giấc ngủ mười mấy năm qua. Đối với tôi nàng chẳng những là người vợ hiền mà còn là người mẹ đảm đang. Hai đứa con gái của tôi vì thế học hành càng lúc càng giỏi hơn. Năm nay đứa lớn sẽ vào đại học y khoa, còn đứa nhỏ thì cũng ngấp ngưỡng vào trường dược sĩ. Tôi rất hãnh diện với gia đình của tôi. Tôi đã thề với nàng rằng suốt đời này sẽ trung thành và thương yêu nàng.

Trước khi đi ngủ nàng vận một chiếc áo ngủ mỏng mảnh nhìn xuyên qua thân thể mà tôi thích nhất. Nàng chỉ mặc nó mỗi khi sinh nhật của tôi hay kỷ niệm ngày kết hôn của chúng tôi. Nhưng tối đó nàng đã phá lệ và cố tình mặc chiếc áo ngủ đó cho tôi nhìn ngắm nàng. Quả nhiên tôi đã không kiềm chế được sự háo hức khi ngắm nàng phơi bày thân thể nửa ẩn nửa hiện. Tôi ôm nàng để mơn trớn trên tấm lưng mịn màng. Mùi nước hoa nàng xức bay thoang thoảng vào hai cánh mũi làm cho tôi thêm rạo rực.

Tôi bồng nàng lên giường và áp sát lên ngực để đặt một nụ hôn say đắm lên môi của nàng. Hai chúng tôi biết rằng ngày mai này là tôi phải đi xa đến một tuần. Chúng tôi sẽ nhớ nhung nhau lắm! Đêm nay chúng tôi sẽ trao trọn cho nhau những sự nồng nàn như cái đêm động phòng lần đầu tiên.

Tôi trút bỏ lớp áo ngủ mỏng dính trên người của nàng để hôn lên bờ ngực nóng hừng hực. Bàn tay tôi lần mò trên người của nàng đến những vùng nhạy cảm quen thuộc.

Tối nay nàng cố tình không mặc quần lót để cho bàn tay tôi được tự do tung tăng trên khóm thịt vun vun mềm mại. Thế rồi chúng tôi ái ân với nhau thật mặn nồng như hồi mới cưới. Chiếc áo ngủ mỏng dính đã chùi hết những giọt nước tình lốm đốm trên ngực của nàng. Tôi quỵ xuống ôm nàng xiết cứ và ngủ vùi trong giấc điệp. Tôi chỉ nhớ mang máng là nàng đã lấy chiếc áo ngủ đắp hờ lên lưng của tôi cho ấm.

Chuyến bay đáp xuống phi trường Tokyo khoảng 6 tiếng sau. Tôi được một người Nhật trạc tuổi năm mươi ăn mặc sang trọng tiếp rước rất nồng hậu. Qua lời đối thoại trên phone tôi biết hắn ta tên là Terremoto. Dáng dấp hắn trông dị hợm nhưng tư cách của ông ta thì quả thật là một ông triệu phú.

Hắn ta chở tôi bằng xe limo đi tham quan các chi nhánh của công ty của hắn. Hắn còn đãi tôi ăn uống rất thịnh soạn và sau cùng đưa tôi về khách sạn năm sao để nghỉ ngơi. Trước khi chi tay hắn bắt tay tôi và bảo rằng:

– Tôi muốn hẹn với ông tối nay để ký hợp đồng giữa hai đại công ty của chúng ta. Tôi sẽ đưa ông tới một nơi này bảo đảm là ông thích.
– Cảm ơn ông, ông Terremoto…

Tôi gật đầu chào hắn ta và cũng tỏ vẻ đồng ý với ý kiến của hắn ta. Khi bước vào phòng khách sạn thì tôi lại lo lắng. Không biết tối nay tôi có làm tròn bổn phận của công ty giao phó cho tôi không. Với bất cứ giá nào thì tôi cũng phải bắt hắn ta ký tên vào sổ hợp đồng.

Terremoto bước đi trước mặt của tôi, băng ngang một con đường của một toà nhà gạch cũ kỹ. Mùi nước đái khai ngấy, còn mùi xú uế cộng thêm mùi mồ hôi thật là nồng. Chúng tôi đi ngang qua một khu được xây cất theo kiểu Á Đông. Chúng tôi bắt gặp một người say rượu nằm vất vưởng trên nền gạch, hắn ta ói mửa tùm lum ở chung quanh và khắp cả người. Bụi bặm dính đầy mình, quần áo rách bươm. Trông hắn ta có vẽ bần cùng.

Tôi tiếp tục bước theo Terremoto.

Đi tới một ngã tư, nơi có những ánh đèn xanh đỏ lờ mờ và tiếng nhạc rì rà phát ra. Lúc này tôi đã nhận rõ ràng là chúng tôi đang ở đâu. Là khu lầu xanh nổi tiếng ở thủ đô Tokyo.

Terremoto quẹo qua ngã tư và đưa một nụ cười với hàm răng trắng xóa về phía tôi như ám chỉ cho tôi biết là đây là nơi hắn ta muốn dẫn tôi tới. Nước da vàng của hắn ta ánh lên dưới làn mồ hôi và vóc dáng nhỏ nhắn của hắn trông có vẻ càng nhỏ hơn trong con hẻm đen tối này.

Tôi lần thần không biết tính sau. Tôi không muốn đi nhưng đôi chân của tôi vẫn níu lấy tôi mà bước đi theo hắn. Trong đầu óc tôi lờn vờn những câu hỏi mâu thuẫn, “Trời ơi! Mày có biết đây là đâu không? Đây là cái động điếm đó! Người ta đang đưa mày đi chơi bời đó! Mày tính sao? Mày phải làm gì? Có biết là vợ con của mày đang nhớ nhung mày ở Cali không? Mày không định có lỗi với vợ của mày chứ? Lương tâm của mày đâu? Lý trí của mày đâu?”.

Cằm cái bản hợp đồng trên tay tôi thấy nó như nặng nghìn cân. Nó cứ như xúi dục tôi phải làm tròn bổn phận mà công ty giao cho tôi. Xếp của tôi có nói là, tôi nên làm bất điều gì để lấy lòng tin ở người bạn này. Và tôi đã hứa với ông ta rồi!

Giờ đây đang bước chân trên con đường nhỏ hẹp như bước vào con đường tội lỗi. Tôi chẳng biết phải làm sao cho phải lý. Ý nghĩ của tôi chợt bay đến với vợ và hai đứa con gái của tôi, tôi đang thầm hỏi là giờ này họ đang làm gì khi tôi “Ở đây, khi bước chân vào một thế giới khác hẳn, thế giới ăn chơi đàng điếm”, tôi nghĩ thầm.

Terremoto với giọng đặc sệt của người Nhật lên tiến, “Sẵn sàng chưa?”.

Tôi hơi nhút nhát trả lời, “Sẵn sàng!”.

Chúng tôi đi thêm một đoạn nữa và quẹo vào một ngã tư. Bước ngang qua một cái màn dầy và nặng được vẽ màu mè hình một cô gái trần truồng đứng dưới ánh mặt trời đỏ chói chang, một biểu tượng của nước Nhật. Tôi để ý phía bên kia là một căn phòng nhỏ, hình như là phòng để quần áo. Ở đó có một người đàn ông tóc búi cao thành lọn trong bộ y phục sang trọng đang đứng với hai cô gái trẻ. Dọc theo bức tường là những cái giá với hàng tá giày, va – li, và áo khoác. Người đàn ông đó ra lệnh cho tôi cởi giày và áo choàng thể thao ra, hắn ta đặt tất cả đồ đạc của tôi lên trên cái giá và bảo tôi rằng: Chúng sẽ được bảo quản cho tới khi tôi trở lại.

Hai cô gái trạc tuổi thiếu nữ đang mặc bộ đồ truyền thống của người Nhật là Kimono và Obi vừa thấy tôi và Terremoto thì họ đon đả chào đón. Tôi cởi áo choàng đưa cho một trong hai cô gái. Cô đó xếp cái áo choàng của tôi ngay ngắn bằng một cử chỉ thật là nhuần nhuyễn của một người đã từng được huấn luyện kỹ càng. Tôi lén liếc nhìn hai cô gái đó trong khi họ đang thu xếp giày của tôi đặt lên giá. Tôi thấy họ có khuôn mặt rất sắc, môi đỏ, mặt trái xoan. Trong mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn mười!

Khi trút bỏ lớp áo bên ngoài và giày ra. Chúng tôi được hướng dẫn đi theo một con đường ngắn sạch sẽ khác. Con đường đó dẫn chúng tôi đến trước một căn phòng lớn sáng choang được trang hoàng với kiểu truyền thống và hiện đại của người Nhật.

Cặp mắt của tôi đảo khắp nơi, cố gắng thu thập hết các thứ đẹp đẻ vào trong đầu để sau này kể lại cho bạn bè của tôi nghe. Nhưng tôi chỉ nhìn được một lát thì Terremoto kéo tôi đi tới một quán bar nằm trong căn nhà lớn. Tôi ngồi xuống một cái ghế và lập tức có một cô gái trẻ đứng ngay vai của tôi và sổ một câu tiếng Nhật. Tôi chẳng hiểu cô ta nói gì nhưng tôi đoán biết là cô ta muốn hỏi tôi uống nước gì. Tôi đã gọi một ly rượu sake cho ấm bụng và bớt sợ lúc bây giờ.

Khi cô gái đó bỏ đi, thì cặp mắt của tôi quét ngang qua sân khấu lớn để tìm một chỗ ngồi. Theo lời đề nghị của Terremoto, chúng tôi chọn một chỗ gần sát với sân khấu. Lúc đó tôi để ý thấy trên sân khấu có bảy cô gái xinh đẹp trần truồng vây tròn trong điệu múa uốn éo khêu gợi của người Nhật. Một cô đứng trước mặt của tôi, đưa bẹn của cô ta gần như không có một sợi lông nào. Cô ta ưỡn ẹo cặp mông tròn lẳn cách mặt của tôi khoảng vài phân thôi. Tôi có thể ngửi được cái mùi mồ hôi, mùi dầu thơm nồng và cũng có lẻ là mùi con gái. Khi đó tôi xoay qua Terremoto và thấy anh ta đang xoa bóp một cô gái khác ở ngay bắp vế non và sờ dần lên bẹn của cô ta. Ở bên kia là hai người đàn ông Châu Á đang ngồi trên sân khấu và mỗi người ôm một cô trong tay.

Thật chậm rãi tôi xoay người lại sau lưng của tôi, và phát giác ở đó có nhiều cái bàn được điêu khắc theo kiểu người Nhật. Chạm trổ thật tinh vi! Tôi để ý khách ở đây khoảng gần phân nữa là thương gia. Bao quanh họ là các cô vũ nữ trần truồng mình mẩy được thoa son trát phấn trắng hồng. Mùi nước hoa của họ thơm lừng. Tôi để ý thấy tất cả vũ nữ ở đây đều dùng chung một loại nước hoa. Mùi hương xông lên mũi như kích thích dục tình của các người ở đây. Kể cả tôi.

Bên cái bàn kia là một số khách người nước ngoài. Họ đang uống rượu và cười giỡn. Bàn tay của họ nắn nót trên thân thể của các cô.

Trên trần nhà được treo mấy cái lồng sắt. Trong mỗi lồng sắt có hai cô gái trẻ đẹp khiêu vũ theo điệu nhạc tình tang. Điệu vũ của họ rất gợi dục trong các tư thế quấn quýt hay uốn éo. Mặt cọ mặt, tay quàng tay, chân kẹp chân ra vẻ tê mê lắm!

Bên kia góc phòng, dưới ánh đèn lu lu là một người đàn ông Châu Á với dương vật to lớn đang đứng trong khi một cô con gái còn rất trẻ, ở vào tuổi thiếu nữ, đang làm điều gì đó. Tôi tò mò dương cặp mắt ra nhìn cho rõ thì mới hay là cô ta đang nút dương vật của y. Dương vật của y rõ ràng quá to cho cô gái trẻ đó, nhưng bàn tay của y ấn cái đầu của cô ta vào dương vật của y. Tiếng chem chép phát ra từ họ tôi còn nghe rất rõ.

Có thêm sáu cái sân khấu nhỏ khác vòng quanh cái sân khấu chánh. Ở đó các cặp nam nữ vũ công chuyên nghiệp biểu diễn những màn cụp lạc trên đó. Những thân thể trần truồng được vẽ và trang điểm theo kiểu người Nhật: Các cô gái thì thoa mặt trắng sát, môi đỏ như máu, mắt lá liễu sắc bén, tóc búi cao bởi cây trâm cài bằng ngọc. Những chàng trai thì mình xâm đủ kiểu rồng bay phượng múa đang nhịp nhàng đưa đẩy trên tấm thân ngà ngọc của các cô vũ nữ. Những cái rên rỉ, nét nhăn và điệu bộ không khỏi phảng phất một nét nghệ thuật được tập dợt tinh tấn.

Len lỏi qua các đám đông là các cô gái nhỏ xinh đẹp chỉ mặc mỗi cái yếm trắng nhỏ đủ che phần kín. Trên tay của họ là một cái khay đồ ăn, thức uống và vài thứ tráng miệng khác được mang đến cho khách gọi. Những món ăn thật là đặc sắc được đầu bếp khéo léo cắt xén. Mùi thơm thức ăn phảng phất làm cho tôi cảm thấy đói cồn cào. Phần nhiều các món ăn trong khay tôi không thể đoán biết là gì, chỉ biết vài món sushi thôi!

Khi một cô gái đi ngang một người thương gia, đột nhiên một bàn tay đưa ra sờ mó vào vùng kín của một cô gái. Cô gái liền cười duyên như đồng tình với cái vuốt ve của hắn rồi õng ẹo bước đi để lại cái liếc nhìn soi mói của gã đàn ông sau cái mông tròn lẳn lắc lư.

Bỗng bên kia có một âm thanh vang lên làm cho tôi chú ý quay đầu lại. Tại một cái bàn xa xa bên kia góc phòng, một thương gia đang ấn đầu một cô tiếp nữ xuống đất và la hét điều gì đó om sòm bằng tiếng Nhật. Gã nắm chiếc áo Kimono của một cô gái và xé phăng nó rách toẹt lên tới lưng quần. Gã bồng cô gái đó lên, vạch áo ra để lộ cái mông trắng nõn nà phơi bày trước mặt mọi người. Gã đưa tay lên cao và sán mạnh xuống cái mông đó những tiếng “chát chát”. Cái đánh thật mạnh bạo và dã man. Các người bạn đồng hành của gã chẳng những không can mà còn cười ré lên và đưa tay đánh hội đồng vào mông của cô gái đáng thương kia. Thì ra cô gái thật là không may đã lỡ tay làm rớt tách rượu sake lên trên mình gã đàn ông đó nên nàng phải bị trừng phạt như thế. Đó là luật ở nơi này!

Lúc đó Terremoto bỗng thục cùi chỏ của tôi và gật đầu ra hiệu cho tôi là có một cô gái đang đứng ở trước sân khấu chánh, ngay phía trên mặt của tôi. Terremoto hỏi tôi, “Ông có muốn cô nào chăng? Tất cả ở đây, bất cứ ai! Chỉ cần ông chọn”. Tôi chỉ cười trong khi Terremoto chỉ vào cái màn phía dưới sân khấu và đưa tay về phía ấy. Từ sau bức màn ở dưới sàn sân khấu Terremoto lấy ra một cái vật thủ dâm dài 10 phân. Khi thấy Terremoto lấy ra vật đó, cô gái đứng ở phía trên hiểu ý ngay. Cô ta cúi xuống nhìn y với vẻ mặt khiêu gợi. Bằng một cái ngoắt tay ra hiệu, cô gái đó từ từ quay người lại. Cô ta gập cong lưng, đưa âm hộ trẻ trung căng mọng của cô ta về phía mặt của hắn. Cười khoái trá, hắn từ từ đâm cái vật thủ dâm nhọn vào âm đạo chật hẹp cho tới khi nó óng ánh nước nhờn ứa ra từ bên trong. Cô ta rên lớn lên và lắc lư đôi mông trông rất điệu nghệ nhưng vẫn giữ nguyên đôi chân ở trên sàn. Terremoto nhìn vào tôi và cười và ra hiệu cho tôi hãy làm giống như hắn ta vậy.

Tôi bỗng nhớ như in từng chữ từng chữ một của Terremoto khi chúng tôi còn ở trong chiếc xe limo, trên đường từ sân bay tới khách sạn, “Ở đây có đủ món ăn chơi. Muốn thứ nào: Trai, gái, hay bất cứ cái chi. Cũng có thể đáp ứng hết cho ông. Hiểu không?”. Đó cũng là một cái mệnh lệnh và cũng là một cái thử thách cho tôi trong chuyến làm ăn lớn này mà tôi biết bất cứ giá nào tôi cũng phải mang cái hợp đồng này về nước. Còn không thì tôi phải ký tên vào thư từ chức.

Lúc đó tôi nghĩ tới người vợ yêu quý và hai đứa con gái dễ thương của tôi. Tôi tự hỏi là cuộc đời này của tôi chưa bao giờ có lỗi với họ. Nhưng hoàn cảnh của tôi lúc bây giờ thật là khó xử quá! Một bên là sự nghiệp còn một bên là gia đình. Tôi không thể nào mất một trong hai. Nếu coi trọng sự nghiệp thì chuyện tội lỗi này một ngày nào đó sẽ bị phanh phui và gia đình sẽ đổ vỡ. Còn nếu coi trọng gia đình thì sự nghiệp của tôi không biết đi về đâu. Vậy chuyến đi này sẽ là công dã tràng.

Tôi biết rằng vợ tôi thích shopping, hai đứa con gái của tôi thì thích ăn xài và chưng diện. Rồi tiền học phí vào trường y dược cho chúng sẽ ra sao. Tôi sẽ không thể lo cho họ nếu tôi bị thất nghiệp! Tôi thầm nghĩ có lẽ tôi có thể làm tốt hơn chăng! Không chừng tôi có thể thăng chức nếu tôi phối hợp với ông Terremoto để móc nối chương trình hợp tác với công ty của chúng tôi. Nếu thành công thì vợ và hai đứa con gái của tôi thế nào cũng vui hơn. Sau khi thành đạt thì tôi hứa sẽ không bao giờ phạm lỗi với vợ tôi lần nữa. Vì thế, tất cả những thứ tôi cần làm tối nay là hưởng thụ nhiệt tình, có như thế thì mới mong ông Terremoto ký bản hợp đồng kinh doanh.

Nghĩ tới đó, tôi đưa bàn tay vào trong ngăn kéo ở sau lưng tấm màn, dưới sân khấu. Tôi thấy trong đó có nhiều vật lỉnh kỉnh tròn méo lớn nhỏ. Tôi chọn đại một món nhỏ nhất trong đó vì tôi hy vọng nó sẽ không làm đau cô gái đang đứng trước mặt, phía trên đầu tôi. Vật đó vào khoảng 8 phân bằng cao su cao cấp được đặt chế bằng thủ công siêu cấp. Hình thù của nó gai góc sần sùi. Lúc đó tôi bỗng phát giác cặp mắt cú vọ của Terremoto đang quan sát tôi từng chi tiết một như đang dò xét sự thành tâm của tôi đối với hắn ta, cũng như đối với mối làm ăn này.

Tôi bất giác phải ráng làm cho hắn ta vui lòng. Lúc đó cô vũ nữ nhìn xuống tôi và đưa ánh mắt về phía tôi để chờ hiệu lệnh. Tôi gật đầu ra hiệu cô ta nhảy múa một lúc cho tới khi lưng của cô ta nằm sát ở dưới sàn, hai chân thon thon chĩa thẳng lên trời, dang ra chờ đợi… Lúc này tôi k