Đụ gái Nha Trang – Tác giả Lưu Manh
Sáng hôm sau, tôi mông lung tỉnh lại khi ánh nắng đầu tiên vừa chiếu qua khe cửa.
Dù cơ thể cực kỳ mệt mỏi sau trận chiến tối qua nhưng tôi không dám ngủ tiếp. Mau chóng bò vào nhà vệ sinh, tôi lôi một cuộn giấy lớn ra ngoài rồi bắt đầu thấm hết những vũng nước còn lại trên đất, tiếp đến giặt khăn lau bàn rồi cong mông cố gắng giải quyết hậu quả mà cô nàng Yến đã để lại.
Lau mãi một lúc thì cũng xong, ngoài cái chăn mỏng vẫn còn nước và không khí thoáng mùi Amoniac thì đều hoàn hảo.
Suy nghĩ trong chốc lát, tôi vác tấm chăn mỏng đấy vào nhà vệ sinh, đổ xà phòng rồi bắt đầu giặt nó.
Mãi tới khi tôi đã xong việc, Ly là người thức dậy mở cửa cho tôi ra về, mặc dù chị ấy hơi thắc mắc bởi hai cái chăn thơm tho nhưng tôi bèn bảo rằng là tôi lỡ ói ra nên đem giặt.
Ly không nghĩ gì nhiều, ngáp ngắn ngáp dài tiễn tôi ra về.
…
Sau cái lần quái đản ấy, tôi bèn xin nghỉ tại quán cà phê. Thứ nhất tôi không dám đối diện với chị Ly, thứ hai tôi cũng không dám nhìn mặt cô nàng Yến.
Điều đầu tiên là tôi áy náy và ngại ngùng, tôi cảm giác chuyện mình làm hết sức tệ hại và đê tiện. Cái thứ hai tôi sợ cách mà Yến nhìn tôi, đôi khi có cảm giác như cô bé ấy muốn bỏ Ly qua một bên rồi tìm tôi làm chuyện đó.
Lão sếp thì không muốn để tôi đi, bởi tôi là lính ruột của lão. Nhưng dù gì tôi cũng không dám nói thật nên qua loa bảo rằng mẹ tôi muốn tôi về Nha Trang để chăm sóc cho ông bà ngoại, lại cái lý do củ chuối mà lần nào tôi cũng dùng.
Chẳng thể ngờ nổi, lão Ninja Rùa vừa nghe thế thì hai mắt đã phát sáng, lão luôn miệng nói “tiện quá” và đề nghị tôi hãy xuống Nha Trang để quản lý một tiệm bán đồ nướng mà lão vừa khai trương.
Cũng không thể từ chối bởi thịnh tình của tiền, thay vì nghỉ khỏe thì tôi đã được thuyên chuyển công tác.
…
Lần thứ ba tôi bước xuống Nha Trang với một tâm thế hoàn toàn mới, tôi đã có lý do hoàn hảo để lưu trú tại vùng đất này ít nhất là hai ba năm mà không cần về lại Đà Lạt.
Háo hức với công việc và tất cả mọi thứ, tôi đã mường tựa ra rất nhiều chuyện hay ho sẽ xảy ra với bản thân.
Tháng đầu tiên, cái quán nướng setup theo tiêu chuẩn của lão Ninja Rùa ăn nên làm ra bởi phong cách hiện đại kèm giá tiền bao rẻ. Tôi đã phải chạy sấp mặt lờ để tiếp khách và ôm luôn những công việc như rửa chén, dọn vệ sinh bởi không tìm được nhân viên. Đêm nào cũng trở về phòng trọ vào lúc ba giờ sáng và trên thân toàn mùi bia rượu.
Tôi thậm chí còn không có thời gian để ngắm nhìn các khách hàng ăn mặc mát mẻ, cũng không có chút suy nghĩ nào về cưa một cô gái về sưởi ấm giường.
Thế nhưng, chuyện gì rồi cũng sẽ trở nên tốt hơn, mấy tháng sau đó tôi bắt đầu học được cách quản lý, cũng biết sắp xếp công việc thế nào để bản thân dễ thở.
Tôi bắt đầu trở nên lười biếng, mọi công việc đều giao cho các bạn nhân viên hoàn thành, chuyện tôi làm ở quán chỉ là lắc lư sau đó soi mói công việc của các bạn.
Đương nhiên tôi khá thông minh, thấy các bạn mệt tôi sẽ vờ giúp một hai, hoặc ai làm tốt quá tôi sẽ lấy tiền Tip của khách bo cho để thưởng nóng cho các bạn. Đâm ra mấy bạn ấy không những không ghét gì tôi, mà ngược lại rất quý mến người quản lý hào phóng này.
Tôi không thừa nhận mình mê gái, nhưng ngoài bộ phận bếp thì quán tôi toàn là nữ. Đơn giản tôi nghĩ con gái sẽ tỉ mỉ hơn và dễ được tiền bo hơn nam, ngoài ra thì lâu lâu ngắm các bạn làm việc cũng được no con mắt.
Ngày hôm đấy, có một đoàn khách TQ đến quán, lẽ dĩ nhiên bởi tôi biết tiếng Trung nên tôi buộc phải tiếp đón bọn họ.
Đoàn đấy có cả nam lẫn nữ, tầm tuổi trung niên, vào quán gọi đồ nướng và rất nhiều bia rượu. Cho đến cuối bữa ăn thì chỉ còn các ông, còn các bà dắt nhau ra chợ dạo phố thì phải.
Chuyện cũng chẳng có gì đáng bàn, nếu như không phải có một ông nói với tôi thế này: “Ê! Quản lý! Bây giờ chúng tôi muốn đi Karaoke mát mẻ, có biết chỗ nào không?”.
Tôi thì biết thế đéo nào được, tôi có phải đại bàng ở khu này đâu, nhưng dù sao tôi cũng nửa đùa nửa thật mà nói rằng: “Mấy ông muốn đi kiểu gì?”.
Mấy gã cười phá lên, một ông trong đó đáp: “Càng xinh càng ngon càng tốt, chúng tôi muốn thử con gái ở đây!”.
Thật ra tôi không thích nghe câu trả lời của hắn, với dòng máu chảy trong người thì nhẽ ra tôi nên đáp vô đầu hắn một chai bia hoặc bước lên khô máu. Nhưng tôi vẫn chẳng làm gì cả bởi hắn đang là khách hàng của chúng tôi.
Có chút mất hứng, tôi đáp gọn “Không biết!” Rồi lấy cớ đi vào nhà vệ sinh để lảng tránh.
Sau khi xả lũ xong, tôi đứng rửa tay ở bồn mà trong đầu đang nghĩ cách gì để đuổi đám “già mà không nên nết” kia đi khỏi quán.
Bỗng nhiên tôi nghe thấy một tiếng hét rất lớn, ngay sau đó là âm thanh ồn ào kèm theo đó là vật dụng va đập.
Men bia như lập tức biến mất, tôi vội vàng chạy ra xem tình hình thế nào.
Chỉ thấy mấy gã TQ của cái bàn lúc nãy đang đứng lên, một trong số đó đang chửi bới bạn nhân viên quán tôi. Dưới chân mấy lão là một đống chén đĩa đã vỡ nát, đồ ăn thừa văng tứ tung.
Cô bé tên Tiên chỉ biết cắn môi cúi đầu, trên mặt là vẻ uất ức, ánh mắt đỏ hoe như vừa mới khóc xong. Trên má còn hằn năm dấu tay đỏ bừng.
“Có chuyện gì?”. Tôi bước ra, đứng chắn trước mặt bé Tiên.
Một bạn nhân viên khác thì thầm vào tai tôi: “Ông đó sàm sỡ Tiên đó anh!”.
Lão TQ thấy tôi xuất hiện ngừng chửi, hắn bảo với tôi thế này: “Con khốn nạn này dám đổ đồ ăn lên người tao! Tụi mày muốn dẹp quán có phải không?”.
Bạn nhân viên nọ lại giải thích với tôi, hóa ra khi Tiên tới dọn bàn thì bị hắn ta bóp vào mông. Có lẽ vì kinh hãi cộng thêm bất ngờ nên cô bé đã để nguyên một cái mâm toàn đồ dơ rơi thẳng lên đầu lão.
Mẹ nó! Tôi tự chửi thầm rồi cực kỳ phẫn nộ. Tự nhiên tôi muốn sống mái với thằng già này.
“Sao? Mày câm rồi à?”. Lão nói tiếp, gương mặt say xỉn đỏ lừ, trên cái đầu hói còn dính một cọng rau.
Tôi buộc phải kìm nén bản thân, nói: “Chúng tôi thành thật xin lỗi!” Nhưng ánh mắt tôi lại trợn trừng nhìn lão.
Có lẽ vì lão thấy thái độ của tôi đáng ghét, lão chẳng nghĩ ngợi gì nhiều mà tặng tôi một cú tát trời giáng.
Một bên má nóng phừng lên. Lúc đó nếu không còn chút lý trí thì có lẽ là tôi đã đập lão.
Tôi nhịn, cúi đầu nhẹ giọng nói: “Chúng tôi thành thật xin lỗi! Nếu như ông còn đ