Dậy thì quá sớm – Tác giả Lâm Thị Nhã Phương
Hôm sau, khoảng gần 2 giờ, Đạt thức dậy, không thấy có Loan nằm bên cạnh. Trên gối Loan có mảnh giấy “Em đi mua ít thức ăn để anh tẩm bổ, sẽ về ngay.”
Đạt hôn mảnh giấy với dòng chữ thân quen, rồi kéo chăn, múm mím cười hạnh phúc. Cho tới bây giờ, đã nằm đụ với cô Loan cả bốn năm lần, Đạt vẫn không tin…
Trời cho mình một hạnh phúc quá lớn lao. Đạt chinh phục được người đẹp nhất trường mà ai cũng ngưỡng vọng. Loan không những nổi bật về nhan sắc, mà cả tư cách, phong thái sang trọng. Nhất là thân hình tuyệt vời bên trong.
Đáng ra, nếu Loan không đòi đụ, Đạt vẫn cứ dùng cặp môi, cái lưỡi, và hàm râu lưa thưa dưới cám để làm “nô lệ ” như chàng đã hứa. Lúc Đạt banh hột le của Loan ra mà dùng cái bàn chải trời cho đó của mình để dũa, là lúc Loan suýt ngất đi mấy lần. Mồm Loan phải bật lên lời xin: “Em muốn anh lên đụ em ngay tức khắc”. Cứ thử lấy mu bàn tay rà rà dưới chòm râu non nớt đó chừng hai giây thôi, sẽ hiểu tại sao cô Loan muốn ngất đi mấy lần.
Hột le là trung tâm truyền đi mọi mệnh lệnh cho toàn âm hộ. Chỉ một ngón tay sờ vào nó rất nhẹ nhàng, tức khắc nước lồn túa ào ra, chờ sẵn, đón tình quân. Chỉ một cái lưỡi rà nhẹ chạm hột le, toàn bộ cửa mình nở ra như đóa tường vi buổi sáng chờ cánh bướm hút nhụy. Thế mà những cọng râu, dù là râu cậu bé, nghĩa là những cọng cải non, đến lướt nhẹ, đâm nhẹ, kéo nhẹ thì làm sao Loan chịu nổi…
Hình như đêm qua, vào giường xong, Loan vẫn để đèn. Nàng ôm cậu bé, nhìn cậu bé, lòng tràn ngập yêu đương. Nàng cũng chẳng hiểu sao trời lại ban cho nàng một cậu bé thiên tài xuất sắc đến thế.
Loan ra phố định vào nhà hàng Tàu mua gà ác tiềm thuốc Bắc, đa biển xào nấm Đông cô, thận nấu với đậu v, v… Loan nghĩ chừng đó chưa thấm gì với cái tình to tát, cái hầu hạ công phu vĩ đại của Đạt đã cho nàng suốt đêm qua. Loan chưa quyết định, nhưng trong trí nàng xây một mộng đẹp: Lấy luôn Đạt làm chồng?
Quái lạ, chị đàn bà nào khi yêu nhân tình quá cũng nảy ra cái ý chiếm hữu riêng cho mình người tình đó, không cho ai sờ tới.
Loan ghé tiệm thuốc Bắc mua những thuốc gì bổ thận, cường dương về riêng tặng Đạt. Từ tiệm thuốc Bắc ra, Loan được cô giáo Ngọc chạy lại ôm choàng, cười toe toét:
– Em với Khải mới thức, chở nhau ra đây kiếm gì bỏ bụng. Đêm hôm qua chị với Đạt đến mấy giờ? Em với Khải chỉ tới 1 giờ.
– Chị với Đạt? Thôi đừng nói tới nữa! Cậu bé đó là người tình lý tưởng. Chưa từng thấy! Đúng là anh hùng phiêu bạt. Bốn giờ sáng. Em có thể tưởng tượng nổi không?
– Suốt đêm hùng hục vậy, mà bây giờ gương mặt chị trông tỉnh táo như không. Em mà vậy là phải ngủ tới chiều tối…
– Tại mười năm rồi em! Thèm quá sức, lại được Đạt tận tình nên chị cũng phải tận tình lại. Có bốn cái chớ bao nhiêu. Mà hay thật. Đạt không ra cái nào. Đó là điều chị phục nhất. Còn Khải của Ngọc thì sao? Có tài tình như vậy không?
– Chị đã dùng qua ở bờ sông rồi, còn hỏi… Khải, trả lời đi.
Khải lại đỏ mặt. Hắn nhớ hết lại buổi chiều hai hôm trước đã đụ Loan hai cái ở bờ sông, rồi đứng thừ người ra mà nhìn Loan, như tiếc rẻ, như vương vấn điều gì:
– Hai cô biết không, không phải chỉ mình cô Loan, khen Đạt là thiên tài, mà mợ của y, và hai cô bé lớp mình là ái Linh, và Thục My cũng si Đạt như điếu đổ.
Loan há hốc mồm, ngạc nhiên hỏi Khải:
– Cái gì? Ái Linh và Thục My lớp mình? Cũng là tình nhân của Đạt? Từ bao giờ, ở đâu?
– Dạ từ năm Đệ Ngũ lận cô Loan. Mấy cô này cũng con nhà giàu và đã biết gần gũi đàn ông vào năm 13, 14 tuổi rồi.
Loan nhớ mình cũng thèm đụ năm 13 tuổi với Trường, nhưng làm bộ chính chuyên, “ngạc nhiên”:
– Trời 13, 14 tuổi mà các cô này đã biết thèm sinh lý? Ngọc ơi! Vậy thì tụi mình là loại gái cổ lỗ sĩ rồi…
Ngọc ôm bụng cười ngất vì tưởng Loan nói thật:
– Chị cổ lỗ sĩ chớ đâu phải em. Em dậy thì ở cái tuổi sớm lấm. Mười hai tuổi là em… em… em đã làm tình rồi.
Lần này thì Loan ngạc nhiên thật, vì điều Ngọc nói ngoài sức tưởng tượng của Loan. Nàng hỏi nhỏ Ngọc:
– Em, em bắt đầu làm tình năm mười hai tuổi?
– Chớ sao! Bộ chị ngạc nhiên à? Xưa như quả đất? Mười hai tuổi em chơi không phải một thằng bồ. Mà có đến ba thằng lận chị Loan à. Tuổi đó em chưa có kinh, mà sao nó bắt em nứng tàn bạo. Suốt ngày em cứ tìm dịp gặp mấy thằng bồ nhi nhí như thế, bắt nó bú lồn, rồi đụ. Đụ mà đụ thật lâu có khi cả, tiếng, em mới ngưng…
Loan khoái lỗ tai quá. Làm như nàng vừa được nghe đoạn mở đầu của một truyện trinh thám hấp dẫn. Nàng tìm một quán nước ở đoạn đường vắng mời Khải và Ngọc vào uống cà phê, ăn bánh Pathé Chaud. Ngọc tiếp:
Đợi cho ông đi vào, em với tay, quẹt một ít chất nước đó. Nó dẻo, màu đục như nước hồ. Em đưa lên mũi ngửi, nghe mùi ngai ngái giống như nước giặt đồ. Từ hôm đó, sáng nào em cũng không bỏ sót việc rình xem ông Tú đái. Có hôm em ra trước, ngồi hẳn vào bên trong bụi cây dâm bụt, cốt để nhìn cho tận tường con cặc ông. Và hai người biết gì không? Ông ra đó, móc con cặc cứng ngắc ra mà không đái. Ông đứng vọc nó thật lâu, rồi nói một mình:
– Có ai nhìn thấy cặc tôi rõ không? Cặc này mà đút vô lồn đụ đã ghê gớm lắm. Còn không thì ngậm vô mồm mà bú, ngon không tả được. Ai thèm đụ tôi thì qua nhà tôi, nhà tôi chẳng có ai hết. Lên lầu hai đứa mình tha hồ bú, đụ cho tới chiều cũng không sao. Qua liền sáng nay nhen. Qua đi, qua liền đi tôi bó lồn cho. Nhanh lên.
Nói xong, ông Tú cho cặc lại vô quần, đi thẳng một mạch lên cầu thang. Tới nửa cầu thang, ông lại nhìn xuống bụi dâm bụt, chỗ em ngồi, lấy tay vẩy vẩy miệng cười cười.
Em thèm quá. Tận mắt, rất gần, em đã thấy hết khúc gân dài ngổ ngáo của ông Tú. Ông ấy khoảng 40 tuổi, làm nghề thợ bạc. Vợ chết, có một con trai 17. Những câu ông nói, em chỉ còn nhớ có một điều: “Qua liền đi, tôi bú lồn cho.” Như vậy là ông biết em đã ngồi trong bụi dâm bụt này nên mới dám liều nói những câu khiêu dâm mời mọc như thế. Bú lồn? Là sao? Nhưng động từ đó do ông nói khiến em tò mò, muốn biết. Nhất là nó làm lồn em nóng hổi lên. Em nứng không thể nào chịu nổi. Vẫn thu hình trong bụi cây, em nhìn lên. Ông Tú vẫn đứng ở lan can lầu nhìn xuống.
Không biết cái gì làm cho em can đảm. Em liều mình chui ra khỏi bụi cây, bò lom khom lên cầu thang. Lên nữa, lên nữa. Tới sân lầu, lót bằng đá hoa màu huyết dụ, em đã thấy ông đứng ngay cửa, chờ, và vẫy tay, bảo em vội lên. Em như con thiêu thân, thấy lửa là nhào vào. Âm thanh “bú lồn, bú lồn” cứ dội mãi bên tai em. Trống ngực em đánh thùm thụp. Em không biết mình sợ cái gì. Hay hồi hộp sắp được ông Tú tặng cho những cảm giác lạ, mà lâu nay em hằng tơ tưởng trong giấc ngủ, trong giờ suy nghĩ một mình giữa đêm! Rõ ràng là không ai dạy. Rõ ràng em không thấy qua một sách báo nào khiêu dâm. Tất cả do bản năng sinh lý của tạo hóa ban cho, mà em đã phải tự tìm, tự hiểu. Cho đến ngày em bất chợt nhìn ông Tú đái. Cho đến hôm ông sục cặc. Và cho đến sáng chủ nhật hôm nay.
Em bò nhanh lại cửa, lách mình thật nhanh vào căn lầu rộng thênh thang của ông. Cánh cửa được đóng lại, khóa. Ông Tú đứng đó, với cái quần lụa bị con cặc chổng thẳng ra, làm cái quần chòi lên hình nón. Ông giang hai cánh tay. Em nhào tới, lòng rung động cả triệu cảm giác. Hình ảnh con cặc căng cứng, dài thòn của ông hiện lên. Giọng nói thầm thì của ông vẳng lên:
– Lên lầu, hai đứa mình tha hồ bú, đụ.
Cả bú lẫn đụ, em chưa bao giờ được hưởng. Nó ra làm sao? Em chỉ mường tượng hiểu cách mơ hồ về hình ảnh. Nhưng biết chắc là sẽ sướng lắm, sướng hơn gấp triệu lần nằm nắc gối, hay nằm trong hồ tắm dùng tay sờ mó… hàng giờ.
Ông Tú cúi xuống, bế em lên, ngắm nhìn sững như ngắm một bông hoa. Ông hôn lên má em, lên tóc em, rồi để em thấp xuống, canh cho con cặc ông chĩa thẳng mu lồn em, và siết:
– Anh biết em rình anh đái cả vài tháng rồi. Sáng nay thấy em chui vô bụi hoa ngồi rình, anh mới mạnh dạn mời em lên đây. Nhà anh có hai cha con. Nó đi qua sông về bên cậu nó chơi, lâu mới về. Tụi mình tha hồ, tự do.
Ông nói cái gì đó nữa mà em không thèm chú ý vì con cặc của ông đang cắm mạnh vào mu lồn em, làm em ngây ngất. Cái sướng đầu tiên tiếp giáp với đàn ông nó lạ lắm. Tâm trạng một trẻ con, đang được bế thốc lên, được hôn, được nghe những lời ngon ngọt của một người lớn mà bé giờ mình chưa từng được hưởng… Mặt em nóng, lồn em nứng. Tất cả nóng, đang bồn chồn chờ xem những điều lạ nào sắp xảy ra.
Ông Tú bế em vào phòng, đặt em nằm ngửa lên giường, rồi với tay lên tú lấy cái bánh Tây, mời em:
– Em ăn bánh với anh nhen?
Em chưa có phản ứng gì, thì Tú đã đặt một miếng vào mồm em. Điều em chờ đợi, không phải là ăn bánh? Mà em không làm sao có can đảm nói ra cho Tú biết. Em muốn nói Tú hãy thực hiện những gì đã hứa với em dưới kia, chỗ bụi hoa dâm bụt. Chàng vẫn ngắm em say sưa. Hình như chàng có tâm trạng của một người không ngờ mình được cái diễm phúc ngàn vàng, đang có trong tay con bé 12 tuổi.
Em không cần biết 12 tuổi mà đã biết thèm đàn ông, thèm xem Tú đứng đái là điều hiếm hoi, cấm kỵ! Em muốn Tú giữ lời hứa, làm ngay, cho em thỏa hết tò mò của đứa con gái ngoại hạng có tuổi dậy thì quá sớm! Nhưng Tú không làm. Tú vờn, nô đùa với em như con mèo vờn xác chuột:
– Tại sao em thích rình xem anh đái? Mỗi buổi sáng?
– Em không biết nữa. Nhưng sáng nào em không thấy được anh đái ở bụi hoa đó, là em nhớ… em em…
– Em nhớ anh, hay nhớ “con chim” của anh?
– Con chim, con chim là cái gì? Em đâu biết.
Tú cầm tay em, để ngay vào con cặc cứng ngắc của chàng…
– Chim là nó đây này! Sáng nào nó cũng đái cho em xem đó.
– Sao cái này mà anh gọi là con chim?
– Vậy chớ em gọi nó là cái gì? Nói cho anh nghe thử xem?
– Hình như em nghe người ta nói nó là con cặc? Nó đâu có cánh mà anh gọi là chim.
Tú cười nhè nhẹ, nằm bật ngửa ra. Tay em vẫn nắm cứng ngắc cặc chàng. Em thấy Tú đỏ rần cái mặt, rướn mình lên như đón cơn sướng nào đó vừa mới ào đến trên thân người chàng. Tay em nghe cặc chàng giật giật:
– Em muốn thấy nó nữa không? – Tú hỏi em.
– Dạ… muốn. Nhưng nó có đái như ở bụi dâm bụt không?
Chàng không trả lời, cầm tay em, thọt ngay vào bên trong quần chàng. Trời đất ơi, em nắm cứng khúc gân nóng hổi, mất ríu lại, người bừng bừng lên hằng triệu sợi khích dâm…
Tú quay mặt qua hôn em bằng mũi. Chàng bảo em hôn chàng. Và tay chàng phiêu lưu phần hạ bộ của em…
– Em không mặc xì líp hả?
Em lắc đầu cách thơ ngây. Chàng cho tay vào trong quần em. Lúc tay chàng sờ nhẹ lên mu lồn, làm như nửa thân em tê điếng, mất cảm giác. Tay em siết mạnh cặc chàng thêm! Chỉ mới có thế, mà hơi thở em bắt đầu lúc chậm, lúc nhanh. Chòm lông dái của chàng đụng vào tay em nữa. Mà… em thì chẳng có lấy một sợi. Em sợ vớ vẩn, chàng có chê em không? Chàng có đuổi em về không? Chàng có sẽ không giữ lời bú và đụ em như đã hứa? Tự nhiên, em bật thú thật với chàng:
– Em không có sợi lông nào hết, anh Tú? Chỉ mới lú lú thôi.
Em không nhớ là đã bỏ chữ chú Tú để gọi chàng bằng anh Tú từ lúc nào không biết. Tú im lặng, xoa xoa nắn nắn lồn em, nhìn như ác thú nhìn con mồi và hỏi:
– Chắc em chưa biết hôn môi? Phải không?
– Hôn môi là cái gì?
Chàng bảo em đưa lưỡi qua. Chàng nút êm đềm, mê man. Cái gì em cũng mơ. Duy chỉ chuyện nút lưỡi là em hoàn toàn không, hay chưa biết tò mò. Thế mà khi Tú nút lưỡi, em nghe có cái gì chạy rần rần trong da thịt, nhất là ở cửa mình. Nó khó chịu một cách kỳ cục, sướng kỳ cục, khoái lạc kỳ cục! Ngón tay Tú nhè nhẹ chà chỗ khe lồn. Không biết cái gì khiến em dang hai bắp đùi ra. Hình như thượng đế dạy cho em làm thế! Và em nghe chất nước nhờn, nhờn giống như nước của Tú phun dính trên các lá dâm bụt! Em nói nho nhỏ với Tú:
– Anh rờ ở đó, em khó chịu quá Tú ơi!
Mắt em mở không lên nữa. Tú nằm rất gần, hôn môi em rất nồng, mà em thấy như chàng xa xôi lắm, với không tới. Bóp mạnh con cặc Tú, em thì thào xin:
– Cho em nhìn “con chim” của anh chút được không Tú?
Chàng gật đầu. Em ngồi dậy, kéo cái quần lụa chàng mặc xuống một tỵ. Thánh thần thiên địa ơi! Cặc chàng thù lù một đống, đứng chĩa thẳng lên. Cái đầu láng cóng. Em đã nhìn thấy nó nhiều lần ở bụi hoa! Không cần xin phép, em cúi đại xuống, dùng mũi hôn nó một cái thật lâu, rồi áp mặt luôn ở đó, nhìn cho đã con mắt…
Tú cũng lần tay tuột cái quần của em mặc, ngồi dậy, đặt em nằm ngửa ra nhìn sửng lồn em. Chàng cởi luôn áo em:
– Em được mười bốn tuổi chưa, Ngọc? – Tú hỏi em.
– Dạ chưa. Mới có mười hai tuổi mấy tháng à, gần 13.
Mặt Tú thất vọng não nề. Chàng lại ân cần hỏi thêm:
– Em có kinh chưa?
– Kinh là cái gì?
– Vậy thì em còn nhỏ quá. Nhỏ vậy mà sao…
Em sợ Tú bắt em mặc đồ vào, rồi đuổi em về. Dĩ nhiên em đã tự biết mình dậy thì quá sớm. Em tự nhận mình là con bé ngoại hạng. Em đã có những ước mơ và hành động của một người lớn, nếu không thì cũng phải tuổi 16, 17. Chồm vội tới ôm mặt của Tú, em hôn lấy hôn để môi chàng, rồi đẩy chàng nằm bật ngửa ra. Em trèo lên mình chàng, nằm úp lên. Mu lồn em đã cà sát cặc chàng. Cứ thế em tự tìm riêng cho mình khoái lạc, hạnh phúc.
Lúc đầu Tú hăng bao nhiêu, thì bây giờ chàng xìu bấy nhiêu. Chàng chả còn tin gì vào cuộc chơi đầy thú vị mà chàng đã khổ công đưa em vào tận phòng chàng:
– Sao anh nói hai đứa mình sẽ đụ. Rồi bây giờ nằm thừ một đống vậy? Vậy, cởi truồng em ra làm chi? – Em hỏi.
– Vậy để anh mặc lại cho em. Xin lỗi em nhen.
Chàng vừa định ngồi dậy, em đè chàng nằm xuống lại và nói:
– Anh chưa thử, sao biết em còn quá nhỏ. Anh hãy bú, hãy đụ em đi, nhen Tú. Em thèm lắm mà anh!!!
– Anh có thể bú em, điều đó dễ thôi. Nhưng đụ…
– Thì cứ thử đi, biết đâu anh sẽ mê em chết thì sao.
Em liều lĩnh nói đại như thế vì thèm cảm giác lạ thèm giấc mơ em thành sự thật. Giấc mơ? Những điều tưởng tượng? Em… đã “thực hành” rồi. Em đã ngồi hằng giờ, dựa lưng trong bồn tắm, tay em đã táy máy, đưa xuống sờ lồn. Đã từng một ngón, rồi hai ngón, vào trong xa… Rồi những đêm, những buổi chiều, buổi trưa cuối tuần. Đắp chăn, trần truồng, cửa khóa, một mình, tự thêu dệt những ước mơ, những thèm khát xác thịt, cùng khoái lạc… Em không nhớ là mình bắt đầu làm như thế tự bao giờ. Nhưng em có cảm giác là mình sẽ chịu được sự va chạm với người khác giống. Rõ ràng em chưa từng bị người lớn kể cho nghe những chuyện hoa tình, dâm dật. Cũng chưa hề được xem sách báo khiêu dâm. Mà sao tự nhiên trong em, cái mầm thèm tình dục tự đâm chồi, tự trổ lá, nớ hoa và thèm được làm tình cách điên cuồng, ngông dại. Cho đến khi tình cờ thấy Tú đứng đái.
Tú nằm dưới nhìn sững em. Cái nhìn của chàng bây giờ không còn vẽ đam mê thèm muốn nữa. Mà là cái nhìn đầy ngạc nhiên sửng sốt. Ngạc nhiên tạo sao con bé chưa đầy 13 tuổi đã biết nằm trên cà mu lồn lên cặc cứng của chàng. Sao con bé biết vừa nút lưỡi vừa rên âm ư. Sao con bé hiện rõ sự dâm dật trên nét mặt v. Tú hói lại lần nữa:
– Em chưa được mười bốn? Anh không tin. Mà không, anh tin. Bởi lồn em còn trắng tươi, chỉ mới lu lú chưa có một sợi lông. Và thế thì làm sao mình… làm sao mình…
– Làm sao mình đụ phải không? – Em hỏi ngay.
Tú ím lặng lần nữa. Bởi trọn thân thể em chưa có phần nào phát triển, nở nang đủ cho chàng tự tin, dấn thân vào cuộc chơi. Thấy mắt em buồn với vẽ năn nỉ, Tú không đành lòng. Chàng lật ngửa em ra, nằm chống một khuỷu tay, nhìn em từ đầu xuống tới chân, rồi trở lên đôi ngực. Chàng trở lại đó, bởi vì quả tình, ngực em có tượng hình, nhú lên hai núm cau và tý trái tràm.