Gái Gú Việt Nam

Chuyến đi phượt đáng nhớ

Phần 36
Cảm giác đó cứ theo tôi mãi đến khi chúng tôi bước vào thang máy. Khi tôi định ra cùng với thằng Bảo thì Bảo Hân kéo tôi vào lại nói:

– Anh không định về phòng của mình à?

Tôi ớ người chưa kịp hiểu ra điều gì thì thằng Bảo đã cười hề hề.

– Nó chưa quen lên sếp là thế nào đâu, làm cu li mãi quen rồi

Bảo Hân cười khúc khích còn tôi lừ mắt nhìn nó cái rồi chui vào thang máy cùng Bảo Hân.

– Anh có phòng mới cơ à?

– Vâng, phòng riêng

Tôi le lưỡi, tuy nhiên cũng có một cảm giác tự hào nhen nhói.

– Phòng bao giờ sao anh không biết

– Thì hôm qua sếp Anh gọi điện cho em và bên văn phòng đã làm xong ngay chủ nhật rồi.

– Ừm.

Bảo Hân dẫn tôi vào phòng giới thiệu cho tôi, căn phòng nằm cạnh phòng sếp Anh, ở giữa hai cửa phòng là bàn làm việc của Bảo Hân, phòng cũng khá đẹp nhưng tôi thích nhất là một chiếc vaio nhỏ gọn với cái máy bàn HP All in one to vật.

– Anh có cần em báo bên IT lên cài đặt không?

– Không cần, anh tự làm được. – Tôi cười.

– Vậy em xin phép.

– Đứng lại đã – Tôi gọi giật

– Sao anh? – Bảo Hân ngạc nhiên

– Lấy cho anh cốc cafe – Tôi giả vờ ra giọng

Bảo Hân tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn tôi rồi lại khúc khích.

– Chưa gì đã ra giọng sếp rồi kìa

– Phải tập làm quen chứ, hì – Tôi cười

– Vậy ok sếp, sếp chờ em 5 phút – Bảo Hân nháy mắt

– Phiền em.

Bảo Hân mỉm cười rồi khép cửa phòng lại, tôi mở rèm cười ngó ra những tòa nhà cao ốc xa xa, rồi lại ngó xuống đường ngắm dòng người bé như bọ hung đang bò từng chút một. Khẽ ngả người trên chiếc ghế da to rộng tôi mỉm cười thư thái, mọi thứ như một giấc mơ vậy, thật kỳ lạ.

Tôi chẳng thư giãn được lâu vì đúng 5 phút sau, Bảo Hân như một chiếc đồng hồ chính xác gõ cửa rồi mang vào phòng tôi một tách cafe nóng hổi, tách thứ hai trong ngày như bên cạnh đó em cũng mang vào cho tôi một đống hồ sơ dầy cộp.

– Đây là hồ sơ tài chính của một số dự án của chúng ta, sếp Anh nói anh xem qua rồi lọc lại một số dự án tham mưu cho sếp tính khả thi có thể bán được.

– Ừ!

Tôi ngán ngẩm nhìn chồng hồ sơ dầy cộp rồi lật lật từng trang rồi cũng vào việc luôn. Bảo Hân thì lui ra ngoài cho tôi làm việc.

Đến trưa tôi gọi thằng Bảo lên ăn cơm cùng. Chúng tôi ngồi ăn phía ngoài cửa sổ, tôi có cảm giác mọi người ở công ty nhìn tôi với ánh mắt rất lạ. Thằng Bảo ngẩng mặt lên nhìn tôi cười rồi nói:

– Tin mày lên làm sếp lan ra hết công ty rồi đấy – Nó cười đểu

– Mẹ! Sao nhanh thế, đã có quyết định đâu – Tôi ngạc nhiên

– Ờ thì chắc phòng hành chính phải làm quyết định để sếp ký, tin đó từ đó lan ra chứ đâu mặc dù chưa có quyết định chính thức.

– Ừ nhỉ! Haizzz – Tôi thở dài.

– Đằng nào mọi người chả biết, léo đéo gì!

– Ừ nhưng mà này, mày có thấy mọi người nói gì không? – Tôi hỏi nhỏ.

Thằng Bảo khẽ thở dài. Nó quay sang nhìn mọi người một lượt rồi nhìn tôi nghiêm túc, chẳng mấy khi như vậy.

– Đang có tin đồn không hay về mày đấy? – Nó n&o