Chuyện của Liên – Tác giả Cu Zũng
Liên tính toán thời gian, từ nhà mình ở Hoàng Cầu lên tới bệnh viện Vinmec ở Timecity có đi nhanh cũng phải 20 phút mới tới nơi. Liên phải chuẩn bị tinh thần để đón chồng, không biết khi anh gặp mình sẽ thế nào? Có thương vợ nằm viện đến phát khóc ra hay không? Có xin lỗi rối rít tít mù lên không? Liên đang hạnh phúc, sung sướng vì sau bao nhiêu khổ cực và cay đắng, Liên sắp tìm lại được cuộc sống mà Liên vốn có rồi. Nếu anh Trường đã thực sự hiểu Liên, anh sẽ lại yêu thương Liên giống như anh đã từng.
Liên mặc kệ anh đã từng có quan hệ với mẹ, mặc kệ anh đã từng yêu mẹ giống như cách một người đàn ông yêu một người đàn bà chân chính. Liên không trách anh bởi chính Liên cũng đang ở trong hoàn cảnh đó, vì vậy Liên thấu hiểu tại sao anh lại như vậy. Mà chính vì thấu hiểu nên không suy nghĩ kiểu ghen tuông của một người vợ khi biết chồng mình đã từng yêu sâu sắc một người đàn bà khác.
Vì bác sĩ vừa mới thăm khám, y tá cũng vừa mới thay bỉm và lau người cho Liên nên tiếng cạch cửa vừa rồi chắc chắn là của anh Trường. Căn thời gian thì giờ cũng là lúc anh Trường có mặt ở đây được. Liên nhắm mắt lại. Nằm ngửa nhưng quay đầu về phía trong tường. Để yên xem anh chồng của Liên làm gì.
– Liên ơi!
Ôi sao mà tha thiết thế, câu “Liên ơi” tình cảm dạt dào này mấy tháng rồi anh mới gọi một lần. Nghe xong mà xuýt chút nữa Liên quên sạch kế hoạch “trừng phạt” anh, hồi đó, hồi chưa xảy ra “chuyện kia” trở về trước, ngày mà không vài lần thì cũng ít nhất một lần một ngày Liên được nghe anh gọi như vậy. Tiếng gọi ẩn chứa tình cảm sâu sắc của chồng dành cho vợ. Mỗi lần nghe “Liên ơi” là Liên lại như muốn nhũn ra, muốn nũng nịu, muốn được chiều chuộng và yêu thương.
Liên vẫn nằm im, nghe rồi đấy nhưng đếch thèm trả lời, mắt vẫn nhắm tịt, đầu quay vào trong, kệ tim đập mạnh ơi là mạnh vì hồi hộp.
Một tiếng “cạch” nho nhỏ vang lên, chắc anh đặt cặp lồng cháo vào cái tủ bên cạnh giường. Giường động động một chút, anh đã ngồi lên giường, cạnh Liên, phần hông của anh hơi khẽ chạm vào hông Liên. Hay là thôi không “trừng phạt” anh nữa nhỉ? Tội nghiệp anh, anh có sung sướng gì cho cam đâu, đau khổ lắm chứ, lại còn ngồi tù mấy ngày. Nhưng không được, không thể dễ dàng thế được, lần này mà mình “dễ tính”, lần sau anh lại làm thế với mình nữa thì có phải khổ không. Liên vẫn giả vờ im lặng.
Thế rồi, bàn tay nhỏ bé, búp măng mịn màng trắng xinh của Liên bị bàn tay vừa to vừa ấm của anh nắm lấy, anh nắm chặt lắm. Chặt đến xuýt chút nữa thì làm Liên đau.
Anh cầm tay Liên, không nói gì, Liên cũng không biết anh đang làm gì vì mình đang nhắm mắt, nhưng Liên có linh cảm rằng anh đang nhìn mình, nhìn rất chăm chú. Anh đang ngắm vợ anh chăng? Ngắm người vợ xinh đẹp, dịu dàng, hiền thục của anh sao. Chắc chắn là như vậy, anh cũng sẽ nhớ Liên giống như Liên nhớ anh. Lâu ngày gặp lại anh muốn ngắm kỹ vợ anh một tí cũng là điều dễ hiểu.
5 phút im lặng trôi qua, cả hai cứ im lặng như vậy không ai nói với ai câu gì, chỉ có tiếng tim đập “bùm bụp” phát ra từ lồng ngực của hai người. Rồi anh phá vỡ im lặng:
– Tha thứ cho anh nhé, anh biết lỗi của anh rồi. Được không Liên?
Lời xin lỗi của anh như đánh gục Liên. Liên nào đâu có giận anh cơ chứ, nào đâu có mong anh xin lỗi cơ chứ vì anh làm gì có lỗi, lỗi là ở số phận, là ở Liên cơ mà. Có thể nhiều người khi biết anh đã từng đánh Liên, đuổi Liên ra khỏi nhà, biết vì anh mà Liên phải nhịn nhục đi làm điều mà mình không mong muốn để rồi bị xe đâm và nằm viện sẽ trách anh sao nỡ vô tình, sao lại làm khổ Liên thế. Nhưng họ là người ngoài có cái nhìn khác với Liên. Liên là người ở trong cuộc, là vợ anh bao nhiêu năm, cùng anh đồng cam cộng khổ khi hai người vừa mới lập nghiệp ở thành phố xa hoa này, Liên hiểu tính cách của anh, con người của anh hơn họ rất nhiều, Liên có cách nhìn nhận và đánh giá anh hoàn toàn khác.
Đến thời điểm này, Liên chưa bao giờ trách anh, oán hận anh. Liên chỉ một lòng một dạ muốn anh tha thứ cho Liên, cho Liên được trở về bên anh. Liên sẽ làm mọi cách để được như vậy và Liên đã làm được.
Không kìm nén được, mặc dù nhắm mắt nhưng nước mắt Liên cứ thế mà chảy ra khỏi khóe mi, men theo thái dương chảy xuống tai. Có lẽ anh cũng nhận ra được Liên không phải đang ngủ, chỉ là cố tình nhắm mắt để không nhìn thấy anh mà thôi.
– Em khóc đấy à? Em giận anh lắm phải không? Em dậy mà chửi mắng anh đi. Em dậy đánh anh đi, anh chịu hết. Lỗi tại anh, anh đã ấu trí không tin tưởng em. Làm em bị khổ như thế này.
Ối giời, anh bảo em “chửi mắng” anh ư? Từ lúc lấy anh, đến nói to với anh em còn chưa dám thì anh nghĩ em có thể chửi mắng anh được không? Bảo em nói với anh là “địt em đi, địt mạnh vào lồn em đi” thì may ra em còn nói được. Chứ anh bảo em mắng chửi anh thì em chịu.
Bảo em “dậy đánh anh đi” ư? Có cụ tổ 7 đời nhà em bảo em đánh anh thì em cũng chịu. Em hiền lành nữ tính như thế này mà anh bảo em dùng tay mà đánh anh được sao, em chịu. Anh bảo em dùng đôi vú căng tròn mà đánh vào mặt anh, dùng cái bướm hồng đánh vào chim anh thì em làm được.
Cũng không thể chịu thêm được nữa, Liên bắt đầu hờn dỗi:
– Hức hức hức! Anh… tát… em, anh… túm tóc… em… hức… hức. Anh… đạp vào ngực… em. Hức hức hức!!! Anh… đuổi… em… ra khỏi nhà… giữa… đêm. Em… sợ… hức… hức…
Liên giả vờ đấy, kệ chứ, mình là đàn bà, mình có quyền lực hờn dỗi. Mình phải triệt để tận dụng.
Nghe Liên vừa khóc vừa kể tội, mắt vẫn nhắm tịt ứ thèm nhìn mặt, anh siết chặt tay Liên, miệng rối rít:
– Anh là thằng khốn nạn vì đã đánh em.
Liên tiếp tục bài cũ:
– Người ta đâu có… hức… hức… biết… đấy là… bố đâu. Hức hức hức… người ta cứ… tưởng đấy… là anh… hức hức hức. Thế… mà không… hức hức hức… tin người ta. Hức hức hức. Cứ đánh, cứ đuổi như… hức hức hức… quân thù. Hức hức hức… mặt… người ta… sưng vù… Hức hức hức… một tháng mới… khỏi… Hức hức hức!!!
Thế mạnh của đàn bà là nước mắt, là khổ nhục kế. Liên vận dụng triệt để, không khoan nhượng cho đối tượng chồng.
Chồng Liên lúc đó chắc là mềm nhũn như con chi chi, Liên thấy tay anh ôm vào hai má Liên, kéo mặt Liên ngửa ra, chắc là để nhìn rõ mặt Liên đây mà.
– Anh giận quá mất khôn làm em đau. Em đánh lại anh đi.
– Hức hức… ai mà dám đánh anh… là vợ ai lại đi đánh chồng. Chỉ bị chồng đánh thôi. Hức hức hức… có vợ nào… mà… chịu để im nhìn chồng vào… tù đâu. Có ai… muốn phải đi cầu cạnh người ta đâu. Thế mà không tin… người ta… cứ mắng người ta… thôi. Giờ thấy… người t